Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 54 - Chương 54: Bản Ghi Âm Trong Thang Máy
Chương 54: Bản Ghi Âm Trong Thang Máy
Dòng chữ “Văn phòng Chủ tịch – Tống Kiều Dương” nằm cuối văn bản, sạch đến mức giống một con dấu đã được lau hết bụi trước khi đặt lên cổ người khác. Đại diện nhân sự nhìn đồng hồ. “Cô Kiều, cô còn mười lăm phút để rời khỏi tầng bốn mươi hai. Đề nghị phối hợp.”
Kiều San ôm chiếc thẻ nhân viên đã bị khóa quyền trong lòng bàn tay. Một tấm thẻ hết quyền truy cập trong Vân Lưu không khác gì một cái tên bị xóa khỏi bảng phân công: người còn đứng đó, nhưng hệ thống đã bắt đầu giả vờ rằng cô chưa từng tồn tại. Tôi đứng dậy, cơn lạnh từ đầu gối kéo lên thắt lưng. “Luật sư Chu, từ lúc cô Kiều rời phòng dữ liệu đến lúc bàn giao cho xe nhân sự, tôi yêu cầu toàn bộ quá trình được ghi âm, ghi hình dưới biên bản pháp chế.”
Đại diện nhân sự phản đối. “Không có quy định nào cho phép ghi âm quá trình điều chuyển nội bộ.”
“Có,” Chu Mộ nói. “Khi người bị điều chuyển là người đã đọc lời khai hiện trạng về chứng cứ đang bảo toàn, mọi tiếp xúc trong thời gian bàn giao đều phải tránh tranh chấp về lời nói và hành vi. Tôi sẽ dùng thiết bị ghi âm của pháp chế, niêm phong file sau khi kết thúc.”
Cao Tuấn Kha nhìn tôi. Nụ cười đã trở lại, nhưng mỏng hơn. “Trưởng phòng Lâm muốn biến hành lang công ty thành phòng thẩm vấn sao?”
“Tôi muốn biến mười lăm phút này thành mười lăm phút không ai có thể viết lại.”
Laptop của Kiều San được đưa vào két tạm của pháp chế. Điện thoại công việc đặt trong túi chống can thiệp. Cô chỉ được mang túi cá nhân, áo khoác và cuốn sổ bìa xám. Tôi nhìn cuốn sổ. “Có ghi gì liên quan dự án trong đó không?”
“Không. Chỉ có danh sách việc cần làm.”
“Vậy cô tự giữ. Nếu sau này có người nói trong đó có tài liệu mật, câu vừa rồi đã nằm trong ghi âm pháp chế.”
Mắt Kiều San đỏ lên rất nhẹ, nhưng cô không khóc. Cô kéo khóa túi, bước ra khỏi phòng dữ liệu dưới sự áp tải của nhân sự và hai bảo vệ. Tôi đi bên cạnh cô. Chu Mộ theo sau, máy ghi âm đặt ở chế độ hiển thị thời gian. Mỗi cửa an ninh chúng tôi đi qua đều bị quét bằng thẻ của nhân sự, không phải thẻ Kiều San. Tiếng “bíp” vang lên đều đặn, như hệ thống đang nhắc rằng quyền của cô đã bị cắt trước cả khi cô kịp nói lời tạm biệt với bàn làm việc.
Đến sảnh thang máy nội bộ, một người đàn ông trẻ mặc vest xám đã đứng chờ. Mạnh Dương, trợ lý hành chính thân cận của Cao Tuấn Kha, người luôn xuất hiện đúng lúc để đưa tài liệu, nhận cuộc gọi, hoặc thay cấp trên nói những câu không tiện để cấp trên tự nói. Anh ta nghiêng người lịch sự. “Cao tổng dặn tôi hỗ trợ nhân sự đưa cô Kiều xuống bãi xe B2. Xe đến Tây Thành đã chuẩn bị.”
Chu Mộ hỏi: “Vì sao không dùng thang máy chính?”
“Để tránh ảnh hưởng nhân viên khác. Đây là điều chuyển bình thường, không nên gây chú ý.”
“Bình thường đến mức phải tránh người khác nhìn thấy?” Tôi hỏi.
Mạnh Dương giữ nụ cười. “Trưởng phòng Lâm, cô đang căng thẳng quá mức.”
Tôi không tranh luận. Tôi nhìn bảng điều khiển. Trong số sáu buồng thang, buồng số ba đang chuyển sang chế độ ưu tiên bảo trì. Đèn xanh nhấp nháy hai lần rồi dừng ở tầng bốn mươi hai. “Luật sư Chu, ghi nhận: thang số ba được kích hoạt chế độ ưu tiên trước khi cô Kiều vào thang.”
Mạnh Dương lập tức quay đầu. “Đó là cài đặt của bộ phận tòa nhà, không liên quan đến tôi.”
“Tôi chưa nói liên quan đến anh.” Tôi bước vào thang máy. “Nhưng anh phản ứng nhanh hơn cả bảng điều khiển.”
Không gian trong cabin hẹp hơn tôi tưởng. Mặt kính phản chiếu sáu gương mặt: nhân sự gần cửa, bảo vệ chắn sau Kiều San, Chu Mộ cầm máy ghi âm, Mạnh Dương sát bảng nút, còn tôi đứng bên cạnh Kiều San. Cửa khép lại. Con số trên bảng điện tử nhảy từ 42 xuống 41, rồi dừng. Một tiếng “đinh” ngắn vang lên, sau đó thang máy khựng lại giữa hai tầng.
Nhân sự biến sắc. Bảo vệ đưa tay lên bộ đàm. Mạnh Dương lấy điện thoại ra nhưng không có sóng. Tôi nhìn bảng trạng thái ở góc dưới: “Priority hold – remote command.” Lệnh giữ ưu tiên từ xa. Không phải lỗi kỹ thuật.
Chu Mộ đưa máy ghi âm lại gần bảng điều khiển. “Ghi nhận thang số ba dừng bởi lệnh từ xa trong quá trình bàn giao người liên quan bảo toàn chứng cứ.”
“Đừng dùng chữ đó,” Mạnh Dương bật ra. “Cô Kiều chỉ là nhân viên điều chuyển.”
“Vậy ai yêu cầu giữ thang?” Tôi hỏi.
“Bộ phận tòa nhà.”
“Gọi họ xác nhận.”
“Không có sóng.”
“Bộ đàm của bảo vệ có tuyến nội bộ.”
Mạnh Dương im nửa giây. Người được giao việc không sợ hệ thống hỏng; anh ta sợ gọi đúng người trước mặt đúng thiết bị đang ghi âm. Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Hay anh cần xin ý kiến OCH-AUTH trước khi gọi?”
Sắc mặt Mạnh Dương khẽ thay đổi, như một người nghe thấy mật khẩu mình tưởng chỉ nằm trong phòng kín. “Trưởng phòng Lâm, đừng tùy tiện gán nhãn.”
“Tôi dùng mã vừa xuất hiện trên metadata email. Nếu tài khoản ấy không liên quan đến anh, anh càng nên để bộ phận tòa nhà xác nhận lệnh giữ thang không đến từ cùng tuyến.”
Nhân sự tránh ánh mắt Mạnh Dương. Không ai muốn thay người khác ký vào một câu nói nằm trên thiết bị pháp chế. Cuối cùng, Mạnh Dương nhấn nút gọi khẩn cấp nội bộ. Sau ba tiếng rè, giọng trực ban tòa nhà vang lên: “Trung tâm vận hành đây. Thang số ba đang ở trạng thái giữ ưu tiên theo lệnh quản trị. Vui lòng chờ mở tuyến.”
Mạnh Dương nói ngay: “Hủy lệnh. Đây là bàn giao nhân sự bình thường.”
Đầu bên kia dừng lại. “Không hủy được từ trung tâm. Lệnh khóa từ tài khoản cấp cao.”
Chu Mộ hỏi: “Tài khoản nào?”
Mạnh Dương đưa tay định tắt loa, nhưng tôi giữ cổ tay anh ta lại. Không mạnh, chỉ đủ ngăn một thao tác. “Đây là sự cố an toàn trong thang máy. Tắt cuộc gọi lúc này, anh chịu trách nhiệm.”
Giọng trực ban lúng túng: “Trên màn hình chỉ hiện mã hiển thị… Anchor.”
Không khí trong cabin như bị rút một lớp oxy. Anchor. ADM-ANCHOR-17. Mỏ neo.
Tôi buông cổ tay Mạnh Dương. “Anchor là tài khoản nào?”
Anh ta mím môi. “Tôi không biết.”
“Anh vừa nghe lần đầu?”
“Đúng.”
“Vậy vì sao lúc tôi nhắc OCH-AUTH, anh không hỏi đó là gì?”
Mạnh Dương nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu mất vẻ lịch sự phẳng phiu. “Trưởng phòng Lâm, cô giỏi nhất là biến lỗi kỹ thuật thành âm mưu.”
“Không. Tôi giỏi nhất là để người tự nghĩ mình đang phủ nhận cái gì.” Tôi quay sang Chu Mộ. “Luật sư Chu, đề nghị trực ban đọc nguyên văn nhật ký trạng thái hiện tại, gồm thời điểm nhận lệnh, tên hiển thị và nguồn mạng. Không yêu cầu mở ADM-ANCHOR-17, chỉ yêu cầu nhật ký an toàn thang máy.”
Chu Mộ lặp lại yêu cầu bằng giọng pháp lý. Đầu dây bên kia im khá lâu. Tiếng nhiễu điện trong cabin nhỏ đến mức nghe như tiếng mưa xa. Tôi nhớ đến cửa xe Minh Trì đêm trước, nhớ bàn tay anh đã dừng ở khoảng cách vừa đủ không chạm vào tôi. Anh không ở đây. Tôi cũng không cần anh ở đây. Nhưng có những vết thương không vì mình đứng thẳng mà hết đau. Chúng chỉ học cách không chảy máu trước mặt người khác.
Trực ban cuối cùng đọc: “Thang số ba nhận lệnh Priority hold lúc 02:39:47. Tên hiển thị: Anchor. Mã phiên: MN-042-B2. Nguồn mạng: VLAN-OCH-48F-Internal. Thiết bị đầu cuối: chưa có quyền xem chi tiết.”
Kiều San hít vào rất nhẹ.
Mạnh Dương lập tức nói: “Đó chỉ là mạng nội bộ. Tầng bốn mươi tám có nhiều phòng họp cấp cao, không chứng minh được gì.”
“Anh lại phản ứng trước khi tôi kết luận. Tôi chỉ nghe được một chuyện: tài khoản tên Anchor, mã phiên bắt đầu bằng MN, đã giữ thang máy đưa Kiều San xuống B2 từ mạng nội bộ tầng chủ tịch. Câu này không phải kết luận của tôi. Là nhật ký an toàn tòa nhà.”
Cửa thang máy mở lại ở tầng bốn mươi. Không phải B2. Hai nhân viên vận hành tòa nhà đứng ngoài, mặt tái đi khi thấy Chu Mộ và máy ghi âm. Tôi yêu cầu họ lập biên bản sự cố ngay tại chỗ. Mạnh Dương cúi đầu nhắn tin rất nhanh, nhưng camera hành lang quay rõ từng động tác của anh ta. Tôi không ngăn. Người đang tự cứu mình thường để lại nhiều dấu vết hơn người đang bị ép đi.
Mười phút sau, trong phòng vận hành, bản ghi âm trong thang máy được Chu Mộ xuất ra hai bản: một bản niêm phong bằng mã hash, một bản nghe lại tại chỗ để lập biên bản. Giọng trực ban đọc “Anchor”, “MN-042-B2” và “VLAN-OCH-48F-Internal” vang lên từ loa máy tính, khô khốc, không cảm xúc. Nó không đủ để hạ Tống Kiều Dương. Một bản ghi âm chưa bao giờ đủ để hạ một người đã dùng cả hệ thống làm áo giáp. Nhưng nó đủ để mở một cánh cửa mà OCH-AUTH vừa cố khóa: Mỏ Neo không còn là suy đoán trong đầu tôi. Nó đã có âm thanh, có thời điểm, có nguồn mạng và có nhân chứng độc lập đọc lại.
Chu Mộ nhìn màn hình nhật ký. “Tôi sẽ yêu cầu bảo toàn toàn bộ log vận hành tầng bốn mươi tám trong khung thời gian này.”
“Đừng chỉ khung này. Truy ngược tất cả phiên có mã MN trong bảy mươi hai giờ trước. Nếu bị chặn, ghi nhận bị chặn. Nếu bị xóa, ghi nhận thời điểm xóa.”
Kiều San đứng bên cạnh tôi, áo khoác chưa kịp mặc hẳn. Cô hỏi nhỏ: “Vậy em vẫn phải đi Tây Thành sao?”
Tôi nhìn cô. “Có thể vẫn phải đi. Nhưng cô không còn đi một mình nữa. Từ giây phút tài khoản đó giữ thang máy, việc đưa cô rời trụ sở không còn là điều chuyển nhân sự bình thường. Nó là một phần của chuỗi can thiệp vào nhân chứng dữ liệu. Tây Thành có thể xa, nhưng đường đến đó bây giờ đã có log.”
Mạnh Dương đứng ở cửa phòng vận hành, cuối cùng cũng nhận được cuộc gọi. Anh ta chỉ nghe hai câu, sắc mặt lập tức trắng bệch. Tôi không nghe được đầu bên kia nói gì. Tôi cũng không cần nghe. Vì gần như cùng lúc đó, màn hình của chuyên viên vận hành bật lên một cảnh báo mới: Yêu cầu truy xuất lịch sử phiên MN bị từ chối. Lý do: tài khoản Anchor đang hoạt động. Vị trí đăng nhập hiện tại: mạng nội bộ tầng bốn mươi tám – khu văn phòng Chủ tịch.
