Chương 43: Người Chú Tốt Bụng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 43: Người Chú Tốt Bụng
Mưa rơi trên kính xe thành những đường mảnh như vết xước. Giọng Hứa Thừa Viễn trong file âm thanh vẫn còn vang trong khoang xe, nhẹ nhàng, ung dung, gần như không khác gì giọng ông ta từng dùng để bảo tôi ký vào bản nhận lỗi năm đó. Khi một người có thể dùng cùng một tông giọng để nói ‘vì đại cục gia đình’ và ‘cho chú một cái giá tốt’, tôi bỗng hiểu ra, thứ đáng sợ nhất không phải kẻ đâm dao từ phía sau. Đáng sợ nhất là người vừa đâm, vừa đưa khăn giấy cho mình lau máu.
Luật sư Hà tắt loa trước khi đoạn ghi âm chạy hết. Chị không hỏi tôi có chịu được không, chỉ mở máy tính bảng, ghi lại thời điểm nhận file, mã hash tạm thời và danh sách những người có mặt khi mở. Dư Hạ ngồi ghế phụ, quay đầu nhìn tôi, bình thường cô ấy sẽ mắng một câu rất độc, nhưng lần này môi cô ấy mím chặt. Lục Hoài Cẩn ngồi cạnh tài xế, ánh mắt rơi trên màn mưa bên ngoài, bàn tay đặt yên trên đầu gối. Anh không nói ‘để tôi xử lý’. Sự im lặng ấy làm tôi dễ thở hơn nhiều so với bất kỳ lời bảo vệ nào.
Tôi hỏi: ‘Có dùng được không?’ Luật sư Hà đáp: ‘Không thể chỉ dựa vào nó. Nguồn gửi chưa rõ, file cần giám định nguyên bản, và còn phải xác định bối cảnh thu âm. Nhưng nó đủ để chỉ hướng điều tra.’ Chị dừng một chút rồi nhìn tôi. ‘Chiêu Ninh, việc chúng ta cần làm không phải là ném đoạn âm thanh lên mạng để hả giận. Chúng ta phải khiến Hứa Thừa Viễn không còn chỗ dùng hai chữ gia đình làm lá chắn.’ Tôi gật đầu. Lồng ngực vẫn lạnh, nhưng cái lạnh ấy không còn là hoảng loạn. Nó giống một ly nước đá đặt trước mặt người đang sốt: đau, tỉnh, và buộc mình phải nuốt xuống.
Về đến văn phòng Tự Quang, Thẩm Ngật đã chờ sẵn ở phòng họp nhỏ. Trên bàn là laptop, ổ cứng dự phòng, bản photo sổ tay thứ hai của mẹ và bảng đối chiếu mã lô nguyên liệu năm xưa. Mùi cà phê nguội trộn với mùi giấy mới in khiến căn phòng ba mươi mét vuông ban đầu của chúng tôi như hiện lại trong trí nhớ. Chỉ khác là ngày đó tôi cầm một bản kế hoạch không ai tin, còn hôm nay trước mặt tôi là những mảnh chứng cứ đủ sắc để cắt rách chiếc áo trưởng bối mà Hứa Thừa Viễn mặc suốt mấy năm.
Thẩm Ngật đẩy một tập giấy về phía tôi. ‘Tôi đã đối chiếu lại ghi chú của cô Diêu với hồ sơ mua nguyên liệu. Năm đó công thức thử nghiệm dùng nguồn A, giá cao hơn nhưng ổn định. Một tháng trước khi xảy ra khủng hoảng, hợp đồng cung ứng bị chuyển sang nguồn B. Người ký phê duyệt cuối cùng là Hứa Thừa Viễn.’ Anh chỉ vào một dòng chú thích bằng mực xanh đã hơi phai trong bản scan sổ tay của mẹ. Chữ mẹ tôi mềm nhưng lực bút rất rõ: ‘Không dùng nguồn B cho dòng phục hồi. Rủi ro kích ứng tích lũy, không đáng đổi lấy biên lợi nhuận.’ Tôi nhìn câu đó rất lâu. Mẹ không viết ‘đừng tin em chồng’. Mẹ chỉ viết về sản phẩm, về người dùng, về thứ không nên đem ra mặc cả. Chính sự bình tĩnh ấy mới khiến tôi đau.
Dư Hạ cúi xuống đọc rồi bật cười khô. ‘Người chú tốt bụng của cô đúng là giỏi kinh doanh. Đổi nguyên liệu, đổi báo cáo, đổi luôn lương tâm, chỉ không đổi được thói quen nói mình vì gia đình.’ Tôi khép tập giấy lại. ‘Đừng dùng câu đó làm tiêu đề.’ Cô ấy ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội đến mức giả tạo. ‘Tôi đã gõ rồi nhưng chưa bấm gửi.’ Luật sư Hà nhìn cô ấy một cái, Dư Hạ lập tức xóa nháp. Không khí căng đến mức một câu đùa cũng phải đi qua kiểm duyệt pháp lý, nhưng nhờ có cô ấy, tôi không bị chìm hẳn vào thứ cảm giác bị ruột thịt bán đứng.
Chúng tôi chia việc trong mười phút. Luật sư Hà gửi file âm thanh đến đơn vị giám định kỹ thuật số và làm thủ tục bảo toàn chứng cứ. Thẩm Ngật lập bảng tuyến thời gian: công thức gốc, thay đổi nhà cung ứng, báo cáo kích ứng đầu tiên, cuộc họp nội bộ, bản nhận lỗi bị ép ký và dữ liệu R&D của TQ-R01. Dư Hạ chuẩn bị thông cáo công khai ở mức an toàn: không lộ công thức lõi, không công bố dữ liệu cá nhân, chỉ công bố những phần đã được che thông tin thương mại. Lục Hoài Cẩn gọi cho pháp chế Cảnh Hành, yêu cầu tách riêng hồ sơ Hứa thị năm xưa và mọi dữ liệu liên quan Duyệt Nhan, đồng thời khóa quyền truy cập nội bộ. Anh nói rất ngắn: ‘Không ai được sửa, xóa, bổ sung sau thời điểm này.’
Tôi nghe câu đó, bất giác nhìn anh. Anh cũng nhìn lại, ánh mắt trầm nhưng không tiến thêm một bước. ‘Phần của Cảnh Hành tôi sẽ để quy trình trả lời. Phần của cô, cô tự quyết.’ Tôi nói: ‘Tôi biết.’ Nếu trước đây anh nói như vậy, có lẽ tôi sẽ nghe thành một kiểu rút lui. Nhưng sau rất nhiều lần va vào nhau đến bầm dập, tôi mới hiểu có những khoảng cách không phải lạnh nhạt, mà là tôn trọng. Đêm đó, giữa một căn phòng đầy chứng cứ cũ, chúng tôi không đứng ở hai phía của vết thương nữa. Chúng tôi đứng hai bên của một đường ranh: ai làm sai, người đó phải trả lời.
Gần mười một giờ, điện thoại tôi sáng lên. Người gọi là Hứa Thừa Viễn. Dư Hạ nhìn tên người gọi rồi thốt ra: ‘Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo còn biết chọn giờ vàng truyền thông.’ Luật sư Hà giơ tay ra hiệu. Tôi bật loa ngoài, đồng thời nói rõ: ‘Chú, cuộc gọi này có luật sư Hà ở đây. Mọi nội dung liên quan tranh chấp pháp lý sẽ được ghi nhận.’ Đầu dây bên kia im một giây. Sau đó, giọng Hứa Thừa Viễn vang lên, vẫn ôn hòa như một người lớn đang dỗ đứa trẻ bướng bỉnh: ‘Chiêu Ninh, cháu đừng để người ngoài kích động. Chú nghe nói hôm nay cháu làm Kỷ tổng rất khó xử ở họp báo. Dù thế nào, Hứa thị cũng từng là nhà của cháu. Công thức từ kho cũ không thể để một mình cháu nói thành của Tự Quang được.’
Tôi hỏi: ‘Vậy theo chú, nó nên thuộc về ai?’ Ông ta thở dài, tiếng thở được tính toán vừa đủ mệt mỏi. ‘Chú không muốn tranh với cháu. Chú chỉ muốn bảo vệ phần di sản còn lại. Nếu cháu chịu đưa TQ-Repair 01 về quỹ tài sản Hứa thị, chú có thể đứng ra nói với truyền thông rằng Duyệt Nhan hiểu lầm tài liệu. Chúng ta đóng cửa bảo nhau, đừng để người ngoài cười.’ Tôi nhìn bản ghi chú của mẹ trước mặt, bỗng thấy bốn chữ ‘đóng cửa bảo nhau’ thật buồn cười. Năm đó họ đóng cửa để ép tôi nhận lỗi. Hôm nay ông ta lại muốn đóng cửa để mua sự im lặng của tôi.
Tôi đáp: ‘Chú à, mẹ tôi từng cảnh báo chú không được dùng nguồn B. Chú ký thay đổi nhà cung ứng, sửa mã lô trong báo cáo, rồi để tôi đứng ra nhận lỗi. Bây giờ chú muốn tôi đưa sản phẩm của Tự Quang vào quỹ tài sản Hứa thị, đổi lấy việc chú nói bớt một lời dối trá. Chú thật sự nghĩ đó là bảo vệ gia đình sao?’ Lần này, đầu dây bên kia không còn tiếng thở dài. Hứa Thừa Viễn im lặng lâu đến mức tôi nghe được cả tiếng mưa đập vào cửa sổ văn phòng. Khi ông ta mở miệng lại, giọng đã thấp hơn: ‘Chiêu Ninh, cháu giống mẹ cháu ở điểm này. Quá tin vào thứ sạch sẽ không kiếm ra tiền.’
Câu đó giống một cái tát rất nhẹ nhưng rát đến tận xương. Tôi đặt tay lên mép bàn, không để mình run. ‘Không, chú. Cháu giống mẹ ở chỗ biết thứ gì không được bán.’ Tôi ngắt cuộc gọi trước khi ông ta kịp nói thêm. Dư Hạ chậm rãi vỗ tay một cái, rồi bị luật sư Hà nhìn nên ngoan ngoãn đặt tay xuống. Thẩm Ngật cúi đầu rất thấp. Tôi biết anh đang nghĩ đến những năm im lặng của mình. Tôi không an ủi anh. Có những món nợ không thể trả bằng một câu xin lỗi, chỉ có thể trả bằng việc đi cùng sự thật đến cuối.
Nửa đêm, thông cáo đầu tiên của Tự Quang được đăng. Không có nước mắt, không có lời kể khổ, càng không có bản ghi âm chưa giám định. Chúng tôi công bố bảng thời gian đã được luật sư rà soát, bản che thông tin của ghi chú Diêu Thanh Lam về nguồn B, biên bản thay đổi nhà cung ứng có chữ ký Hứa Thừa Viễn, và danh mục chứng cứ đã gửi cho đơn vị giám định độc lập. Dư Hạ đặt tiêu đề rất tiết chế: ‘Tự Quang yêu cầu điều tra lại chuỗi cung ứng Hứa thị năm xưa.’ Cô ấy nhìn tôi đầy tiếc nuối. ‘Tôi đã hy sinh ba mươi bảy tiêu đề hay hơn vì pháp luật.’ Tôi nói: ‘Cảm ơn pháp luật đã cứu sự nghiệp truyền thông của cô khỏi sự quá đà.’
Dư luận không nổ tung ngay, mà rách ra từng đường. Những người từng mắng tôi năm đó bắt đầu hỏi vì sao chữ ký phê duyệt cuối cùng không phải của tôi. Một phóng viên điều tra đăng lại bài cũ về khủng hoảng Hứa thị, đánh dấu mốc nhà cung ứng bị thay trước khi sản phẩm lỗi xuất hiện. Khách hàng của Tự Quang thì không hô hào thắng lợi; họ chỉ chia sẻ bảng kiểm nghiệm và câu nói cũ của thương hiệu: không bán sự hoàn hảo, chỉ bán khả năng phục hồi. Sự ủng hộ ấy làm tôi nghẹn hơn bất kỳ lời tung hô nào. Vì họ không tin tôi mù quáng. Họ tin quy trình mà chúng tôi đã giữ, từng ngày, từng lỗi thử nghiệm, từng lần hoàn tiền, từng mẫu sản phẩm bị bỏ đi.
Sáng hôm sau, Hứa Thừa Viễn phản ứng nhanh hơn tôi tưởng. Ông ta đăng một tuyên bố dài, giọng văn đúng kiểu trưởng bối bị cháu gái hiểu lầm: nói tôi cắt ghép tài liệu, nói mẹ tôi bệnh nặng nên ghi chú không đầy đủ bối cảnh, nói ông ta thay nhà cung ứng vì cứu dòng tiền Hứa thị. Cuối bài, ông ta còn viết: ‘Tôi vẫn mong Chiêu Ninh quay về, đừng để người ngoài lợi dụng nỗi đau gia đình.’ Dư Hạ đọc đến đó thì đặt điện thoại xuống bàn như sợ bẩn tay. ‘Nếu đạo đức có hóa đơn VAT, chú cô chắc hoàn thuế được cả đời.’
Nhưng lần này, chúng tôi không cần cãi bằng cảm xúc. Mười giờ mười lăm, đơn vị giám định gửi kết quả sơ bộ: file âm thanh không có dấu hiệu cắt ghép ở đoạn đầu, giọng nam có mức tương đồng cao với mẫu công khai của Hứa Thừa Viễn, giọng nữ tương đồng với Kỷ Mạn Dao nhưng cần thêm mẫu đối chiếu để kết luận chính thức. Luật sư Hà cho phép công bố một câu rất thận trọng: ‘Tự Quang đã nộp file âm thanh liên quan cho giám định, kết quả đầy đủ sẽ được gửi đến cơ quan có thẩm quyền.’ Chỉ một câu đó thôi cũng đủ khiến tuyên bố của Hứa Thừa Viễn từ bi thương thành vội vàng.
Cao trào đến vào buổi trưa, khi phóng viên kinh tế từng dự họp báo Duyệt Nhan gọi thẳng cho Hứa Thừa Viễn trong một chương trình livestream. Người dẫn hỏi: ‘Hứa tiên sinh, ông nói thay nhà cung ứng để cứu dòng tiền. Vậy vì sao báo cáo cảnh báo nguồn B lại không xuất hiện trong hồ sơ công khai năm đó?’ Hứa Thừa Viễn né bằng một bài diễn văn về khó khăn doanh nghiệp gia đình. Người dẫn tiếp tục hỏi: ‘Vì sao cùng thời điểm đó, Duyệt Nhan lại có bản tóm tắt công thức kho cũ Hứa thị do ông xác nhận?’ Nụ cười của ông ta đông lại trên màn hình. Trong vài giây, người chú tốt bụng của tôi cuối cùng cũng giống một người bình thường bị bắt quả tang: luống cuống, tức giận và rất xấu xí.
Buổi chiều, Kỷ Mạn Dao ra thông cáo phủi sạch quan hệ. Duyệt Nhan tuyên bố mọi tài liệu từ Hứa thị đều do Hứa Thừa Viễn cung cấp với cam kết hợp pháp, nếu có sai phạm, trách nhiệm thuộc về bên cung cấp. Tôi đọc dòng đó mà không bất ngờ. Người như Kỷ Mạn Dao có thể gọi ông ta là ‘chú Hứa’ khi cần một cái bóng gia đình để đứng sau, nhưng khi cái bóng ấy đổ xuống bùn, cô ta sẽ nhấc váy đi nhanh hơn bất kỳ ai. Hứa Thừa Viễn chắc cũng hiểu điều đó, chỉ là lòng tham thường khiến người ta tin mình có thể dùng rắn mà không bị cắn.
Năm giờ hai mươi, một email được gửi đồng thời đến hòm thư luật sư Hà, Tự Quang và một số phóng viên. Người gửi là trợ lý cũ của Hứa Thừa Viễn. Trong email có bản scan hợp đồng phụ giữa ông ta và Duyệt Nhan, vài đoạn chat bàn cách diễn giải ‘kho công thức chung’, và một thư mục có tên khiến phòng họp lập tức yên xuống: ‘Cảnh Hành – thẩm định Hứa thị năm đó’. Nhưng thứ làm tôi lạnh người hơn là đoạn video ngắn đính kèm. Hứa Thừa Viễn ngồi trong xe, mặt xám đi, giọng không còn chút điềm đạm nào: ‘Kỷ Mạn Dao đừng nghĩ có thể đẩy hết lên người tôi. Tài liệu là cô ta muốn, lời khai là cô ta soạn, còn người bảo đảm đầu ra truyền thông không phải chỉ có Duyệt Nhan.’
Tôi nhìn màn hình, nghe tiếng mưa hôm qua như vẫn còn rơi đâu đó sau gáy. Người chú tốt bụng của tôi cuối cùng đã bị kéo ra ánh sáng, nhưng ánh sáng ấy không chỉ soi một mình ông ta. Nó rọi thẳng về phía Kỷ Mạn Dao, rồi lướt qua một cái tên mà tôi vẫn chưa sẵn sàng bình thản đối diện: Cảnh Hành năm đó. Lục Hoài Cẩn đứng bên cạnh tôi, sắc mặt rất yên, nhưng bàn tay đã siết chặt. Tôi không hỏi anh có biết không. Anh cũng không vội giải thích. Sau vài giây, anh chỉ nói: ‘Đến lượt Cảnh Hành trả lời.’
