Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 37 - Chương 37: Đồng Minh Hay Chủ Nợ

Chương 37: Đồng Minh Hay Chủ Nợ

Tôi không ngủ sau email đó. Lâm Tĩnh khóa toàn bộ bản chụp màn hình, header thư, đường dẫn chuyển tiếp và thời điểm nhận thư vào hồ sơ chứng cứ, còn Tần Dự ngồi rất lâu trước chiếc máy tính đã bị niêm phong tạm thời, bàn tay đặt trên đầu gối run đến mức chính ông cũng không che giấu được. Ba chữ Tạ Kính Hòa không còn là một bóng mờ đứng sau gia đình tôi nữa. Nó giống một con dấu đóng thẳng lên trang giấy bị che tên: người đã giấu tôi biết tôi vừa tìm thấy gì, biết nhanh hơn cả những kẻ đáng lẽ phải được thông báo. Đến khi rời văn phòng luật của Lâm Tĩnh, trời đã quá nửa đêm. Cố Trầm Chu không hỏi tôi có cần đưa về không, chỉ đi cùng xuống tầng hầm, đứng cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi không thấy bị ép gần, cũng không thấy bị bỏ lại. Trước khi cửa xe đóng, anh nói: “Chín giờ sáng mai, Cố Tín Capital. Tôi sẽ chuẩn bị phòng lưu ký, nhưng cô quyết định mở đến đâu.” Tôi nhìn anh qua ánh đèn lạnh trong hầm xe. “Tôi quyết định mở đến đâu, hay anh quyết định cho tôi được thấy đến đâu?” Cố Trầm Chu im lặng một nhịp, rồi đáp: “Cô có thể để luật sư kiểm tra quy trình trước khi tôi chạm vào bất cứ hồ sơ nào.”

Sáng hôm sau, tôi đến Cố Tín Capital cùng Lâm Tĩnh và Tần Dự. Tòa nhà của Cố gia nằm ở khu tài chính phía đông Lăng Thành, không treo những khẩu hiệu khoe quyền lực như Tạ thị, nhưng từng lớp kiểm soát ra vào, từng cánh cửa kính phản chiếu khuôn mặt người đi qua lại khiến nơi này giống một chiếc két khổng lồ hơn là văn phòng. Tôi đã từng ghét cảm giác bước vào những nơi mọi quy tắc đều do người khác đặt ra. Vì vậy, khi nhân viên an ninh yêu cầu thu điện thoại và ký cam kết không ghi âm, tôi không ký ngay. Lâm Tĩnh đọc từng điều khoản, gạch dưới phần “bảo mật song phương”, rồi yêu cầu thêm một dòng: mọi thao tác truy xuất hôm nay phải được xuất log cho luật sư của tôi trong vòng hai giờ sau buổi làm việc. Nhân viên kia thoáng nhìn Cố Trầm Chu. Anh không hề nhìn lại, chỉ nói: “Làm theo yêu cầu của luật sư Lâm.”

Phòng lưu ký độc lập nằm sau hai lớp cửa thép. Ngoài tôi, Lâm Tĩnh, Tần Dự và Cố Trầm Chu, còn có một nhân viên tuân thủ của Cố Tín và một công chứng viên được mời tạm thời. Sự sắp đặt ấy quá đầy đủ, đầy đủ đến mức khiến tôi càng tỉnh táo. Tôi đặt tập hồ sơ Lâm Tĩnh đưa lên bàn, không ngồi xuống ngay. “Trước khi mở hồ sơ của mẹ tôi, tôi muốn biết giá.” Cố Trầm Chu ngẩng mắt. “Giá gì?” “Cố Tín Capital không làm từ thiện. Nếu hồ sơ này kích hoạt quyền thừa kế, quyền biểu quyết hoặc cơ chế giám sát quỹ, Cố gia được gì?” Căn phòng im xuống. Tần Dự nhìn tôi như muốn nói gì đó, nhưng Lâm Tĩnh khẽ nâng tay ngăn ông. Câu hỏi ấy không phải xúc phạm. Nó là ranh giới. Nếu Cố Trầm Chu là đồng minh, anh phải chịu được việc tôi hỏi thẳng. Nếu anh là chủ nợ, tốt nhất để tôi biết số nợ trước khi mở khóa.

Cố Trầm Chu không né tránh. Anh lấy từ túi tài liệu một bản công bố xung đột lợi ích đã đóng dấu sẵn, đẩy qua trước mặt tôi. “Cố Tín là đơn vị lưu ký và giám sát độc lập đối với một phần hồ sơ Hạ Lan Uyển gửi lại. Nếu quyền biểu quyết của cô được kích hoạt, Cố Tín có quyền được đề cử làm bên giám sát trong thời hạn chuyển tiếp, nhận phí theo biểu cố định. Không có quyền nhận cổ phần, không có quyền thay cô biểu quyết, không có quyền yêu cầu cô chuyển nhượng tài sản. Tôi đã bổ sung điều khoản từ chối ủy quyền biểu quyết cá nhân của tôi vào sáng nay.” Tôi lật từng trang. Lâm Tĩnh cũng đọc rất kỹ. Tôi nhìn dòng phí, dòng giới hạn trách nhiệm, dòng cấm lợi dụng thông tin nội bộ. Tất cả đều sạch. Nhưng sạch không đồng nghĩa vô hại. “Anh chuẩn bị bản này từ trước khi tôi hỏi.” “Tôi biết cô sẽ hỏi.” “Đó cũng là một kiểu biết quá nhiều.” Anh nhìn tôi, giọng vẫn thấp: “Vậy cô cứ xem nó như khoản nợ đầu tiên tôi trả cho sự nghi ngờ của cô. Không tính lãi.”

Tôi không cười. Nhưng ngón tay đang đặt trên mép giấy chậm rãi thả lỏng. Có những câu nếu Lục Hành Dã nói, sẽ giống dỗ dành. Nếu Tạ Chấn Nam nói, sẽ giống ban ơn. Còn Cố Trầm Chu nói, nó giống một cánh cửa được mở hé nhưng vẫn để tôi tự quyết định có bước vào hay không. Lâm Tĩnh ký xác nhận đã nhận bản công bố xung đột lợi ích, rồi đưa báo cáo phục hồi ảnh LYW-I-03_draft, biên bản phát hiện ổ phụ của Tần Dự và thông báo bảo toàn chứng cứ đã gửi Tạ thị cho nhân viên tuân thủ. Tần Dự mở phong bì niêm phong của mình, lấy ra một mảnh giấy cũ có mã hồ sơ do Hạ Lan Uyển để lại năm đó. Ông không trao thẳng cho Cố Trầm Chu mà đặt trước mặt công chứng viên. “Tôi xác nhận đây là mã đối chiếu của luật sư giữ di chúc,” ông nói, giọng khàn nhưng rõ. “Tôi xác nhận người yêu cầu kích hoạt hôm nay là Tạ Vãn Ninh.”

Hệ thống lưu ký không hiện ra ngay bản di chúc. Nó hiện ra một danh mục bị khóa theo cấp, mỗi mục chỉ có mã hồ sơ, ngày nhận lưu ký, người gửi và điều kiện mở. Tôi nhìn tên mẹ xuất hiện trên màn hình: Hạ Lan Uyển. Bao nhiêu năm qua, trong Tạ gia, tên bà thường chỉ được nhắc bằng hai chữ “mẹ con” hoặc “phu nhân đã mất”, như thể người đã chết không cần có họ tên đầy đủ. Ở đây, bà lại tồn tại bằng từng mã hồ sơ, từng biên bản, từng dòng điều kiện rõ ràng hơn tất cả ký ức mà Tạ gia muốn để lại cho tôi. Mục LYW-I-03 có trạng thái “bản gốc: chờ đối chiếu vật lý”. Bên cạnh đó là một cảnh báo đỏ vừa được cập nhật lúc 08 giờ 06 phút: “Thông báo bất lợi từ bên liên quan: Văn phòng cổ đông cấp cao Tạ thị yêu cầu tạm dừng truy xuất do tranh chấp người thụ hưởng.” Lâm Tĩnh lập tức yêu cầu xuất cảnh báo. Cố Trầm Chu không cần cô nhắc, đã ra lệnh cho nhân viên tuân thủ in log và đóng dấu thời gian.

Tôi nhìn mốc 08 giờ 06 phút, cảm giác lạnh trong ngực lại dâng lên. Tạ Kính Hòa không đợi chúng tôi đến Cố Tín. Ông ta ra tay ngay khi ngày làm việc bắt đầu, như thể đã ngồi sẵn trước cửa kho, chỉ chờ tên tôi chạm vào ổ khóa. “Nếu Cố Tín nghe theo yêu cầu tạm dừng đó thì sao?” tôi hỏi. Nhân viên tuân thủ đáp theo quy trình: “Chúng tôi chỉ tạm dừng nội dung có tranh chấp trực tiếp, không tạm dừng việc xuất danh mục lưu ký và log lịch sử nếu điều kiện kích hoạt sơ bộ hợp lệ.” Tôi nhìn sang Cố Trầm Chu. Anh nói: “Tạ Kính Hòa biết luật, nhưng ông ta không nắm toàn bộ hợp đồng của mẹ cô với Cố Tín.” Câu ấy đáng lẽ là tin tốt. Nhưng tôi chỉ nghe thấy một lớp ý khác: Cố Trầm Chu nắm thứ mà Tạ Kính Hòa không nắm. Trong cuộc đời của tôi, lại có thêm một người đàn ông cầm chìa khóa mà tôi phải xin mở.

“Vậy hôm nay tôi không mở nội dung bản gốc LYW-I-03,” tôi nói. Tần Dự sững lại. Cố Trầm Chu cũng nhìn tôi lâu hơn bình thường. Tôi đặt tay lên bản công bố xung đột lợi ích. “Tạ Kính Hòa muốn biến việc truy xuất thành tranh chấp nóng, tôi không cho ông ta lý do nói tôi tự ý phá niêm phong. Lâm Tĩnh, chúng ta chỉ xuất danh mục, log, cảnh báo bất lợi và danh sách hồ sơ liên quan được kích hoạt theo tên tôi. Sau đó gửi yêu cầu đối chiếu vật lý có công chứng độc lập.” Lâm Tĩnh gật đầu rất nhẹ, trong mắt thoáng qua sự tán thành. Cố Trầm Chu không chen vào quyết định ấy. Anh chỉ nói với nhân viên tuân thủ: “Theo phương án của cô Tạ.” Cách anh gọi tôi là “cô Tạ” trong phòng lưu ký của Cố gia khiến một góc rất nhỏ trong lòng tôi yên lại. Không phải vì thân mật. Mà vì ở đây, ít nhất trong giây phút này, tên tôi không bị ai thay bằng tên người khác.

Danh mục được xuất từng phần. LYW-WILL-II, LYW-TRUST-07, LYW-VOTE-GUARD, LYW-ETHICS-CLAUSE. Mỗi dòng hiện ra đều giống một chiếc đinh đóng vào chiếc quan tài của lời nói dối mà Tạ gia đã dựng suốt nhiều năm. Rồi đến cuối trang thứ hai, máy in dừng lại vài giây trước khi nhả tiếp một tờ giấy mỏng. Lâm Tĩnh cầm lên trước. Sắc mặt cô ấy thay đổi rất khẽ, nhưng đủ để tôi nhận ra. “Vãn Ninh,” cô ấy nói, “có một mục không thuộc nhóm di chúc, nhưng được kích hoạt kèm theo khi tên người thụ hưởng chính được xác nhận.” Tôi nhận tờ giấy từ tay cô ấy. Dòng mã hồ sơ nằm dưới con dấu lưu ký của Cố Tín, ngắn đến mức gần như khô khốc: HLU-BIRTH-01. Tên hồ sơ: “Bản lưu hồ sơ sinh và xác minh thân phận sơ sinh.” Người gửi: Hạ Lan Uyển. Điều kiện mở: “Khi Tạ Vãn Ninh bị buộc chứng minh tư cách thừa kế hoặc tư cách huyết thống.”

Trong vài giây, tôi không nghe thấy tiếng ai nữa. Hồ sơ sinh đáng lẽ phải nằm ở bệnh viện, ở phòng hộ tịch, ở những nơi lạnh lùng nhưng công khai của hệ thống. Mẹ tôi lại gửi một bản lưu đến Cố Tín Capital trước khi mất, đặt nó cạnh di chúc, quỹ tín thác và điều khoản đạo đức. Điều đó có nghĩa là bà không chỉ sợ Tạ gia cướp cổ phần của tôi. Bà còn sợ một ngày nào đó, họ sẽ cướp cả quyền được chứng minh tôi là ai. Tần Dự đứng bật dậy, giọng lạc đi: “Không thể nào… hồ sơ sinh của cô ấy sao lại phải lưu riêng?” Cố Trầm Chu nhìn tờ giấy trong tay tôi, ánh mắt trầm xuống. “Vì phu nhân Hạ không tin hồ sơ gốc sẽ còn nguyên vẹn.” Tôi siết mép giấy đến nhăn lại. Sau bản di chúc bị che tên, mẹ tôi lại để lại thêm một cánh cửa. Và phía sau cánh cửa ấy không chỉ là tài sản. Nó có thể là bằng chứng đầu tiên cho thấy Tạ Vãn Ninh tôi, ngay từ lúc chào đời, đã có người chuẩn bị để bị thay thế.