Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 49: Minh Trì Đặt Cược
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 49: Minh Trì Đặt Cược
Pháp chế độc lập không hỏi lại lần thứ hai. Cô ấy kéo bản .eml sang môi trường cô lập, tắt kết nối mạng của máy phân tích rồi lập một biên bản mở chứng cứ mới. Đồng hồ trên tường chỉ 00:59. Sau lưng tôi, cửa data room vẫn đóng, camera vẫn chớp một chấm đỏ nhỏ đều đặn như mắt của một con thú không biết mệt. Tôi đứng bên cạnh bàn, nhìn từng dòng header được tách ra khỏi lớp nội dung bẩn thỉu kia, lòng bàn tay đã hết lạnh. Khi một người đã từng bị giết bằng một email giả, phản ứng đầu tiên không còn là sợ nữa, mà là đếm xem email ấy để lại bao nhiêu dấu chân.
“Tài khoản hiển thị là hộp thư của cô.” Pháp chế nói rất chậm, như sợ một chữ sai sẽ làm nứt biên bản. “Nhưng đường chuyển tiếp chưa thể kết luận. File này nằm trong gói phụ lục của Thịnh Đạt, không phải bản lấy trực tiếp từ máy chủ Quang Lộ.” Tôi gật đầu. “Vậy ghi đúng như thế. Nguồn hiện tại là phụ lục khiếu nại do Thịnh Đạt nộp, chưa xác minh với máy chủ người nhận.” Cô ấy ngẩng lên nhìn tôi. Trong mắt cô có sự thận trọng của người đang đứng giữa hai dòng nước. Một bên là quyết định read-only của hội đồng, một bên là quyền tự bảo vệ của người bị chỉ đích danh. Tôi đưa thẻ nhân viên của mình ra bàn. “Tôi ủy quyền cho pháp chế sao lưu hộp thư của tôi trong phạm vi 22:30 đến 00:30, chỉ đọc, có hash, có người chứng kiến. Tôi không tự thao tác.”
Câu cuối cùng ấy khiến phòng im đi. Trước đây, tôi là người được quyền mở mọi cánh cửa của hồ sơ đầu tư. Bây giờ, muốn chứng minh mình không gửi một email, tôi phải đứng ngoài nhìn người khác soi vào hộp thư của mình như soi vào một căn phòng bị nghi có máu. Nhưng đó là cái giá cần trả để chuỗi chứng cứ không bị bẻ cong. Đời trước, tôi từng vội vàng tự đăng nhập, tự tìm, tự giải thích, rồi mỗi thao tác của tôi đều bị biến thành “khả năng can thiệp sau sự kiện”. Đời này, tôi để mọi thứ diễn ra dưới camera và chữ ký của người thứ ba.
Lương Bách đứng ở mép bàn, môi mím chặt. Từ lúc được chỉ định làm đầu mối tạm thời, anh ta không còn biết nên nhìn tôi bằng ánh mắt đồng nghiệp hay bằng ánh mắt của người đang giữ chiếc ghế vừa được kéo khỏi tôi. Cuối cùng anh ta nói nhỏ: “Lâm tổng giám, nếu bản email này bị đưa ra trước hội đồng, cô sẽ rất bất lợi.” Tôi nhìn màn hình, không nhìn anh ta. “Không phải ‘nếu’. Họ đã chuẩn bị để nó được đưa ra.” Pháp chế vừa nhập xong dòng mô tả chứng cứ thì hệ thống hội nghị nội bộ báo yêu cầu kết nối mới từ văn phòng chủ tịch. Tôi nhìn tên phòng họp bật sáng, rồi nhìn đồng hồ. Họ nhanh hơn tôi dự đoán mười phút.
Tống Kiều Dương xuất hiện trên màn hình trước cả Cao Tuấn Kha. Ông ta vẫn mặc áo vest xám, tóc chải gọn, gương mặt ôn hòa đến mức gần như có thể dùng để trấn an cổ đông trong một buổi công bố lỗ. Cao ngồi lệch phía sau, vị trí nhỏ hơn nhưng ánh mắt sắc hơn. Trưởng pháp chế tập đoàn cũng có mặt, câu đầu tiên là yêu cầu báo cáo sơ bộ về phụ lục 03. Tôi không trả lời thay pháp chế độc lập. Cô ấy đọc đúng biên bản: nguồn là gói khiếu nại của Thịnh Đạt, file chưa được xác minh với máy chủ người nhận, hộp thư của tôi đang được sao lưu theo ủy quyền có giám sát, mọi bản sao sẽ được hash và niêm phong. Tống nghe xong, khẽ gật đầu. “Làm đúng quy trình. Nhưng trước khi kết luận, Lâm tổng giám tiếp tục không tham gia bất kỳ đầu việc nào liên quan Quang Lộ.”
“Tôi đã không tham gia.” Tôi nói. “Tôi chỉ bảo toàn chứng cứ liên quan trực tiếp đến cáo buộc nhắm vào mình.” Cao Tuấn Kha thở ra một tiếng rất nhẹ. “Tĩnh An, vấn đề là cô hiện diện ở đâu, nơi đó đều biến thành điểm tranh chấp. Vân Lưu không thể để đối tác nghĩ chúng ta đang để người bị khiếu nại tự điều phối hồ sơ.” Cách ông ta nói vẫn đẹp. Không kết án, không sỉ nhục, chỉ dùng một vòng vải mềm quấn quanh cổ người khác rồi từ từ siết. Tôi đáp: “Vậy hội đồng càng cần một kiểm toán độc lập. Nếu không, mọi quyết định hạn chế quyền của tôi đều có thể bị hiểu là bảo toàn lợi ích của người có xung đột.”
Cao nhìn tôi, khóe mắt lạnh đi. Trước khi ông ta nói, hộp thư chung của phòng họp hiện thông báo mới. Tiêu đề thư ngắn đến gần như thô: “Kỳ Hành Capital – Thông báo ngoại lệ trọng yếu về tính toàn vẹn dữ liệu”. Người gửi là văn phòng pháp lý của Kỳ Hành. Người ký cuối là Tạ Minh Trì. Trong khoảnh khắc ấy, ngay cả Tống Kiều Dương cũng không lập tức mở miệng.
Trưởng pháp chế tập đoàn mở văn bản. Nội dung chỉ dài ba trang nhưng mỗi dòng đều đặt một viên đá vào cánh cửa đang bị khép lại trước mặt tôi. Kỳ Hành cho rằng cáo buộc giả mạo hoặc thao túng email, nếu liên quan đến thương vụ Quang Lộ và dự án Hải Đăng, đã trở thành ngoại lệ trọng yếu đối với quyết định đầu tư. Trước khi tiếp tục bất kỳ cuộc họp nào về cấu trúc vốn, Kỳ Hành yêu cầu thành lập tổ kiểm toán số độc lập gồm ba bên: pháp chế Vân Lưu, đại diện tuân thủ Quang Lộ và đơn vị pháp chứng do các bên cùng chấp thuận. Phạm vi kiểm toán bao gồm header gốc của email 23:43, log máy chủ gửi – nhận, bản sao hộp thư của tôi trong khung giờ liên quan, quyền truy cập mẫu chữ ký cũ, lịch thay đổi phân quyền sau quyết định read-only và mọi gói phụ lục do Thịnh Đạt nộp.
Điều khoản cuối cùng mới là thứ khiến không khí trong phòng đổi màu: nếu Vân Lưu từ chối bảo toàn hoặc trì hoãn kiểm toán quá bốn giờ, Kỳ Hành sẽ tạm dừng toàn bộ quy trình đầu tư vào Hải Đăng, đồng thời ghi nhận rủi ro kiểm soát dữ liệu trong biên bản gửi hội đồng đầu tư của họ. Một câu văn không mắng ai, nhưng đủ nặng để làm mọi cái gọi là “đại cục” phải có hình dạng cụ thể. Tống Kiều Dương nhìn văn bản, vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Cao Tuấn Kha thì lập tức nói: “Kỳ Hành không có tư cách can thiệp vào điều tra nội bộ Vân Lưu.”
Một ô màn hình mới được bật lên. Tạ Minh Trì ngồi trong xe, phía sau là kính đen phản chiếu ánh đèn đường Lạc Thành. Anh không chào hỏi dài. “Kỳ Hành không điều tra nhân sự của Vân Lưu. Kỳ Hành chỉ đặt điều kiện cho rủi ro đầu tư của mình.” Giọng anh thấp, ít cảm xúc, nhưng từng chữ đều đóng đúng chỗ. “Nếu email là thật, Vân Lưu có vấn đề về đạo đức giao dịch. Nếu email là giả, Vân Lưu có vấn đề về kiểm soát hệ thống và có khả năng đối thủ đưa chứng cứ giả vào hồ sơ pháp lý. Cả hai trường hợp đều ảnh hưởng trực tiếp đến Hải Đăng và Quang Lộ.”
Cao cười nhạt. “Tạ tổng đang đứng về Lâm Tĩnh An?” Minh Trì nhìn thẳng vào camera. “Tôi đứng về khả năng kiểm chứng. Người bị cáo buộc có quyền tiếp cận chứng cứ liên quan đến mình thông qua pháp chế. Người có xung đột lợi ích không nên là người duy nhất quyết định phạm vi điều tra. Đó không phải tình cảm, là kiểm soát rủi ro.” Tôi đặt tay lên mép bàn. Một phần rất nhỏ trong tôi muốn cười. Không phải vì được bảo vệ, mà vì lần đầu sau quyết định read-only, có người dùng chính ngôn ngữ của hệ thống để buộc hệ thống chừa lại một khe hở cho sự thật.
Nhưng tôi không để sự nhẹ nhõm ấy hiện lên mặt. “Tạ tổng,” tôi nói, “tôi không chấp nhận bất kỳ bảo lãnh cá nhân nào.” Anh nhìn sang tôi qua màn hình, ánh mắt dừng lại rất ngắn. “Tôi không cung cấp bảo lãnh cá nhân.” “Cũng không chấp nhận biến hồ sơ của tôi thành điều kiện mặc cả giữa Kỳ Hành và Vân Lưu.” “Hồ sơ của cô vốn đã bị biến thành vũ khí giữa các bên.” Anh đáp. “Tôi chỉ yêu cầu vũ khí đó phải được đặt lên bàn giám định, không được chuyền tay trong bóng tối.”
Trưởng pháp chế tập đoàn im lặng gần nửa phút rồi nói: “Về mặt thủ tục, yêu cầu kiểm toán của Kỳ Hành có cơ sở nếu họ coi đây là ngoại lệ trọng yếu trong due diligence. Nhưng phạm vi cần được hội đồng rủi ro phê duyệt.” Tống Kiều Dương đặt hai tay lên bàn, giọng vẫn ôn hòa. “Tôi đồng ý thành lập tổ kiểm toán. Tuy nhiên Lâm tổng giám vẫn chỉ tham gia với tư cách bên cung cấp chứng cứ, không được chỉ đạo.” Tôi đáp ngay: “Ghi rõ vào biên bản: tôi không chỉ đạo, nhưng có quyền được pháp chế thông báo mọi chứng cứ dùng để cáo buộc tôi; mọi bản sao phải có hash trước khi chuyển cho bên thứ ba; mọi truy vấn vào hộp thư của tôi cần người chứng kiến.” Trưởng pháp chế nhìn Tống. Tống gật đầu. “Ghi.”
Cao Tuấn Kha không phản đối nữa. Người giỏi dùng đại cục thường biết khi nào không nên chống lại một văn bản đã được gửi cho quá nhiều người. Nhưng sự im lặng của ông ta không làm tôi yên tâm. Trên bàn cờ này, im lặng thường là lúc quân khác đang di chuyển. Đúng 01:27, Quang Lộ phản hồi qua kênh tuân thủ chính thức: họ đồng ý bảo toàn log của tài khoản compliance nhận khiếu nại, tạm đóng quyền xóa thư trong khung giờ liên quan, nhưng chưa xác nhận email 23:43 đã đi vào hộp thư chính hay chỉ xuất hiện trong bản phụ lục của Thịnh Đạt. Một dòng “chưa xác nhận” ấy đủ giữ cho cánh cửa mở, nhưng cũng đủ chứng minh đòn vu oan này chưa tự sụp.
Pháp chế độc lập nhận lệnh mới và bắt đầu lập danh sách truy xuất. Kiều San gửi thêm một tin qua kênh bảo mật: “Nếu audit mở phạm vi quyền chữ ký cũ, tôi có thể xin vào tổ kỹ thuật với tư cách người giữ hash trước đó. Nhưng cần người phê duyệt.” Tôi nhìn dòng chữ ấy rồi chuyển cho pháp chế, không tự trả lời. Read-only là cái còng, nhưng không phải mọi cái còng đều khóa được miệng nhân chứng. Nếu Minh Trì vừa đặt cược bằng uy tín của Kỳ Hành, thì tôi phải đặt phần còn lại bằng sự sạch sẽ của quy trình. Chỉ cần tôi nóng vội một bước, toàn bộ kiểm toán sẽ biến thành câu chuyện “Tạ Minh Trì vì Lâm Tĩnh An mà gây áp lực”, và người cần bị soi sẽ lại đứng sau tấm rèm cười rất khẽ.
Khi cuộc họp tạm ngắt để các bên xác nhận đơn vị pháp chứng, tôi bước ra hành lang. Không khí ngoài data room lạnh hơn trong phòng, mùi cà phê cháy từ máy tự động ở cuối hành lang trộn với mùi giấy in mới. Màn hình điện thoại sáng lên. Minh Trì gọi đến, nhưng tôi không nghe ngay. Tôi nhìn cuộc gọi rung hết một vòng mới nhấn nhận. Đầu dây bên kia không có tiếng nhạc nền, chỉ có tiếng động cơ rất thấp. Anh nói: “Cô có thể từ chối để Kỳ Hành tham gia nếu thấy không phù hợp.” Tôi tựa lưng vào tường kính. “Anh gửi văn bản cho cả hội đồng rồi mới nói câu này?” “Tôi gửi để họ không kịp đóng chứng cứ. Quyền chấp nhận cách tham gia của tôi vẫn là của cô.”
Tôi im vài giây. Đó là sự khác biệt rất nhỏ, nhưng tôi nghe thấy. Đời trước, người ta luôn quyết định xong rồi bảo tôi nên biết ơn. Minh Trì quyết định mở một cánh cửa, nhưng không kéo tôi đi qua. Tôi hỏi: “Anh đặt cược lớn như vậy vì tin tôi không gửi email đó?” Anh đáp: “Tôi tin thời điểm, quy trình và lỗi của kẻ quá tự tin vào một thủ pháp cũ.” “Không phải vì tôi?” “Nếu tôi nói chỉ vì cô, cô sẽ lập tức không dùng cánh cửa này.” Giọng anh vẫn bình ổn. “Vậy tôi nói thật: một phần vì cô, phần còn lại vì tôi đã từng thấy cách này giết người.”
Đầu ngón tay tôi siết nhẹ quanh điện thoại. Hành lang phía trước dài và sáng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi lại thấy một vùng tối rất cũ đang mở ra phía sau câu nói của anh. Tôi không hỏi ngay. Có những bí mật không nên bị kéo ra bằng tò mò, đặc biệt khi nó vẫn còn máu trong trí nhớ của người nói. Nhưng Minh Trì đã tự nói tiếp, từng chữ thấp xuống như đang đặt một quân bài không thể thu hồi lên bàn. “Anh trai tôi, Tạ Minh Viễn, đã chết sau khi truy một email giả có cùng dấu vết chuyển tiếp.” Anh dừng một nhịp. “Và hồ sơ cuối cùng anh ấy để lại, có tên Vân Lưu.”
