Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 50 - Chương 50: Người Chết Cũng Từng Cảnh Báo Tôi

Chương 50: Người Chết Cũng Từng Cảnh Báo Tôi

“Và hồ sơ cuối cùng anh ấy để lại, có tên Vân Lưu.”

Giọng Minh Trì dừng ở đó. Trong hành lang lạnh đến mức hơi thở như bị ép mỏng, tôi nghe tiếng động cơ ở đầu dây bên kia, nghe cả tiếng máy in trong data room phía sau đang nhả từng trang biên bản, nhưng một lúc lâu không nghe thấy tiếng mình. Tạ Minh Viễn. Một cái tên tôi chưa từng gặp trong đời này, lại giống như đã đứng sẵn trong bóng tối rất lâu, chờ đúng khoảnh khắc một email giả khác bò ra khỏi phụ lục của Thịnh Đạt để gõ lên cánh cửa trước mặt tôi. Tôi không hỏi anh ấy chết thế nào. Cũng không hỏi Minh Trì có đau không. Những câu hỏi ấy quá mềm cho một đêm đang đầy dấu vết kỹ thuật và chữ ký niêm phong. Tôi chỉ hỏi: “Hồ sơ đó hiện ở đâu? Nguồn lưu trữ, thời điểm tạo, hash gốc còn không?”

Đầu dây bên kia im một nhịp rất ngắn. Có lẽ Minh Trì đã đoán được tôi sẽ không an ủi anh, cũng không dùng sự thương cảm để đổi lấy niềm tin. Anh đáp: “Trong kho lưu trữ pháp lý của Kỳ Hành, bản sao được công chứng điện tử ba năm trước, hash gốc do văn phòng luật của anh trai tôi giữ lại. Tôi đã yêu cầu pháp chế Kỳ Hành chuyển bản mục lục rút gọn sang kênh của tổ kiểm toán, không gửi riêng cho cô.” “Ghi rõ là tài liệu tham chiếu chưa xác thực với hệ thống hiện tại của Vân Lưu.” Tôi nói. “Không được để bất kỳ ai biến nó thành lời buộc tội thay cho chứng cứ.” “Tôi đã ghi.” Anh nói rất thấp. “Tĩnh An, tôi không định dùng người chết để ép cô tin tôi.” Tôi nhìn chấm đỏ của camera ở cuối hành lang. “Vậy đừng bắt đầu bằng niềm tin. Bắt đầu bằng quy trình.”

Khi tôi quay lại data room, pháp chế độc lập đã nhận được thông báo bổ sung từ kênh pháp lý của Kỳ Hành. Cô ấy không mở ngay, mà yêu cầu một nhân viên pháp chế tập đoàn đứng cạnh, bật màn hình ghi hình và đọc lớn quy trình tiếp nhận: tài liệu do bên đầu tư cung cấp, chỉ dùng để so sánh dấu vết kỹ thuật với email 23:43, chưa dùng làm căn cứ kết luận trách nhiệm cá nhân. Tôi đứng phía sau vạch vàng cách bàn phân tích nửa mét, hai tay buông dọc thân, giống như một người khách lạ trong chính vụ án mang tên mình. Trước mặt tôi, file đầu tiên hiện ra với tên rất đơn giản: MV_Final_Index.zip. Mã hồ sơ bên dưới là một chuỗi chữ số cũ, phần ghi chú chỉ có bốn chữ: “Vân Lưu – dữ liệu”.

Bản mục lục không dài. Tạ Minh Viễn không để lại một bản kể tội xúc động, cũng không có lời trăng trối nào đủ đẹp để đem lên truyền thông. Anh ấy để lại bảng đối chiếu relay email, lịch sử thay đổi quyền quản trị, bản chụp danh mục cổ đông sáng lập cũ và một sơ đồ luồng dữ liệu người bán từ Vân Lưu Mall bản thử nghiệm sang một máy chủ trung gian đã bị xóa. Mỗi mục đều có thời điểm lấy mẫu, người chứng kiến, mã hash và ghi chú về mức độ tin cậy. Cách lưu hồ sơ ấy khiến cổ họng tôi chợt nghẹn lại. Người này không chết trong một câu chuyện bi kịch mơ hồ. Anh ấy đã đi đến rất gần sự thật, gần đến mức trước khi ngã xuống vẫn còn kịp đánh số từng mảnh vỡ để người sau không bị lạc đường.

Pháp chế kéo đến mục “Mail Relay Pattern – Case 17”. Một ảnh chụp header email cũ hiện lên. Người gửi hiển thị là tài khoản nội bộ của một chuyên viên kiểm toán năm đó, nhưng đường đi lại có một đoạn trống kỳ lạ giữa máy chủ xác thực và máy chủ chuyển tiếp. Ghi chú của Tạ Minh Viễn viết: “Không phải đăng nhập thật. Có khả năng dùng mẫu chữ ký cũ và lớp chuyển tiếp nội bộ để dựng thư hợp lệ về hình thức. Người bị hiển thị làm sender sẽ không thấy thư trong hộp đã gửi.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, sống lưng lạnh đi rất chậm. Đời trước, tôi từng bị giết bằng một email 0:17 mà hộp thư của tôi không giải thích nổi. Đời này, email 23:43 cũng đang cố làm điều tương tự. Người chết kia không biết tên tôi khi viết dòng này, nhưng anh ấy đã cảnh báo đúng cách một người như tôi có thể bị đưa lên bàn tế.

Rồi pháp chế mở sang mục cổ đông sáng lập. Ảnh chụp không rõ, góc giấy bị cháy xém như từng được quét lại từ một tập hồ sơ cũ, nhưng tên mẹ tôi vẫn nằm ở đó, không phải trong hàng nhân viên phụ trợ như các bản server sau này từng cố mô tả, mà trong cột “người góp quyền thuật toán phân phối và dữ liệu vận hành gốc”. Bên cạnh dòng ấy là một ghi chú của Tạ Minh Viễn: “Tên này xuất hiện trong bản scan giấy, biến mất trong bản điện tử. Cần xác minh trang phụ lục chuyển nhượng.” Tôi nghe tiếng máu chạy rất nhẹ trong tai mình. Mẹ tôi không chỉ từng đi qua Vân Lưu. Bà đã để lại thứ gì đó đủ quan trọng để có người xóa tên, xóa trang, xóa cả người từng truy theo nó. Và bây giờ, cùng một hệ thống đó lại đang dựng email giả để biến tôi thành kẻ phải cúi đầu.

Lương Bách đứng cạnh bàn, sắc mặt trắng hơn lúc trước. Anh ta nhìn tôi rồi lại nhìn màn hình, như cuối cùng cũng hiểu vì sao tôi luôn yêu cầu hash trước khi yêu cầu ai đó tin mình. Pháp chế độc lập không bình luận. Cô ấy chỉ đánh dấu ba mục cần đối chiếu: mẫu header có đoạn relay trống, thư mục lưu chữ ký điện tử cũ, và lịch sử phân quyền quản trị liên quan đến kho hồ sơ sáng lập. Đúng lúc đó, màn hình họp nội bộ sáng lên. Cao Tuấn Kha yêu cầu kết nối lại, lần này giọng ông ta không còn đủ mềm. “Tài liệu về một người đã chết không thuộc phạm vi khiếu nại của Thịnh Đạt. Tôi đề nghị loại khỏi tổ kiểm toán để tránh biến điều tra thương vụ thành trả thù cá nhân của Kỳ Hành.”

Tôi nhìn pháp chế, chờ cô ấy ghi nguyên văn câu ấy vào biên bản rồi mới nói: “Tôi đồng ý không dùng hồ sơ Tạ Minh Viễn để kết luận email 23:43 là giả. Nhưng nếu dấu vết kỹ thuật trong hồ sơ đó trùng với dấu vết của email hiện tại, tổ kiểm toán phải bảo toàn các kho dữ liệu liên quan trước khi chúng bị thay đổi. Bảo toàn không phải kết tội.” Cao cười lạnh qua màn hình. “Lâm tổng giám, cô đang kéo một vụ chết người vào để tự cứu mình.” Tôi đáp: “Không. Người chết không thể cứu tôi. Nhưng người sống đang dùng một thủ pháp từng đủ sức giết người để buộc tôi nhận tội. Tôi có quyền yêu cầu hệ thống đừng xóa dấu chân trước khi bên thứ ba đến.”

Tống Kiều Dương xuất hiện sau Cao vài giây. Ông ta vẫn ôn hòa, vẫn giống một người chỉ quan tâm công ty không bị xé nát bởi cảm xúc của nhân viên. “Tĩnh An, cô phải hiểu, mở rộng kiểm toán sang hồ sơ cũ sẽ chạm vào dữ liệu nhạy cảm của nhiều đời quản trị. Nếu làm không khéo, Vân Lưu sẽ tự tạo thêm rủi ro.” Tôi nhìn thẳng vào ô màn hình của ông ta. “Vậy chỉ ra quyết định bảo toàn, không mở đọc. Niêm phong thư mục mẫu chữ ký cũ, cấu hình relay nội bộ, log thay đổi quyền truy cập kho cổ đông và mọi bản sao phụ lục Thịnh Đạt đã nộp. Đơn vị pháp chứng đến mới được mở dưới sự chứng kiến ba bên. Nếu chúng không liên quan, ông sẽ có thêm một kết luận sạch. Nếu chúng liên quan, việc trì hoãn mới là rủi ro.” Ông ta im lặng. Sự im lặng ấy không dài, nhưng đủ để tôi biết câu vừa rồi đã chạm đúng thứ ông ta không muốn đụng đến.

Ba phút sau, đơn vị pháp chứng bên thứ ba gửi phản hồi sơ bộ dựa trên hai file header được cung cấp. Họ không kết luận thật giả, chỉ đưa ra khuyến nghị bảo toàn khẩn cấp: email 23:43 và mẫu trong hồ sơ Tạ Minh Viễn cùng có một chuỗi relay cũ không còn dùng trong hệ thống mail tiêu chuẩn, đồng thời cùng thiếu dấu xác thực bước đầu nhưng lại giữ nguyên chữ ký hiển thị ở lớp cuối. Nói đơn giản hơn, nếu ví một email thật là người đi qua cổng có quẹt thẻ, có camera, có bảo vệ ghi nhận, thì hai email này giống người mặc đồng phục đúng, đeo bảng tên đúng, nhưng xuất hiện từ hành lang sau nơi camera từng bị tắt. Điều đó chưa chứng minh ai đã làm, nhưng đủ để chứng minh cửa sau có thật. Pháp chế tập đoàn buộc phải đọc khuyến nghị ấy vào biên bản. Tống Kiều Dương cuối cùng gật đầu: “Bảo toàn. Nhưng phạm vi đọc phải chờ phê duyệt.”

Đó không phải chiến thắng. Đó chỉ là một cánh cửa chưa bị khóa kịp. Nhưng ở thời điểm này, một cánh cửa còn khe hở đã đáng giá hơn mọi lời bảo đảm. Kiều San nhắn đến ngay sau khi biên bản cập nhật: “Nếu bảo toàn mẫu chữ ký cũ, tôi có log hash từ lần kiểm tra nội bộ trước. Xin phê duyệt cho tôi làm người đối chiếu độc lập.” Tôi chuyển tin nhắn cho pháp chế, không thêm một chữ. Càng gần sự thật, tôi càng phải để mọi bước chân của mình nằm trong vùng sáng. Tôi đã sống một đời bị kết án bằng cảm xúc của người khác. Đời này, ngay cả khi mẹ tôi xuất hiện trong hồ sơ của một người chết, tôi cũng không cho phép mình khóc trước khi chứng cứ đứng vững.

Cuộc họp tạm ngắt lần thứ hai lúc 02:18. Tôi bước ra hành lang, điện thoại vẫn còn cuộc gọi chưa kết thúc. Minh Trì không hỏi tôi đã thấy gì. Anh chỉ nói: “Phần liên quan đến mẹ cô, tôi định đợi khi có xác minh độc lập mới đưa ra.” Tôi tựa vào tường kính, nhìn bóng mình phản chiếu thành một đường rất mảnh giữa ánh đèn trắng. “Nhưng anh đã biết.” “Biết có một cái tên bị xóa. Không biết toàn bộ sự thật.” “Vậy lần đầu anh nhắc đến mẹ tôi, không phải vì anh tình cờ thấy tên bà trong tài liệu Hải Đăng.” Anh không phủ nhận. Sự im lặng của anh rõ ràng hơn mọi lời giải thích dài. Tôi khẽ cười, nhưng trong cổ họng không có chút vui nào. “Tạ Minh Trì, anh luôn nói anh không đứng về tôi, chỉ đứng về chứng cứ. Bây giờ tôi hỏi anh một câu cũng theo chứng cứ.”

Bên kia điện thoại, tiếng động cơ dừng lại. Có lẽ xe của anh đã đến dưới tòa nhà Vân Lưu, nhưng anh không nói mình đang ở đâu, cũng không bảo tôi xuống. Tôi hỏi từng chữ rất chậm: “Từ đầu đến giờ, anh tiếp cận tôi vì tin tôi có thể cùng anh tìm sự thật, hay vì muốn dùng tôi để báo thù cho Tạ Minh Viễn?”