Chương 49: Năm Ấy Không Kịp Tạm Biệt
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 49: Năm Ấy Không Kịp Tạm Biệt
Hoài Trầm bước qua ngưỡng cửa, và khoảnh khắc ấy, lửa trắng quanh Vô Quy Ký bỗng dựng lên như một bức tường. Nó không đốt giá sách, không bén vào rèm lụa đã ẩm vì mưa, nhưng lại khiến tay tôi đau đến mức suýt đánh rơi trâm gỗ. Ánh sáng lạnh sau lưng tôi càng lúc càng rõ. Trong khoảng sáng ấy, tôi nghe tiếng còi báo cháy của kho lưu trữ hiện đại, nghe tiếng nước phun từ đầu phun chữa cháy, nghe cả tiếng ai đó rất xa đang gọi tên Nguyễn An Chi. Đại Lương trước mắt vẫn còn mưa, vẫn còn người tôi yêu đang đi về phía mình, nhưng thế giới sau lưng đã mở miệng như một vết cắt, lạnh lùng chờ tôi quay về.
“Đừng lại gần.” Tôi lùi một bước, nhưng không phải vì sợ hắn. Tôi sợ mình chỉ cần chạm vào tay hắn, tất cả lý trí được xếp lại suốt những ngày qua sẽ đổ xuống như giấy mục gặp nước. “Hoài Trầm, chàng biết mà. Nếu tôi ở lại…” Tôi không nói hết câu. Không cần. Hắn đã biết. Hắn đã đọc lá thư dưới chén gỗ, đã nhìn thấy những dòng chữ tôi viết bằng tay run đến mức mực nhòe: nếu tôi ích kỷ thêm một khắc, người chết sẽ là chàng.
Hắn dừng trước làn lửa, áo bào ướt đẫm nhỏ nước xuống nền đá. Gương mặt hắn tái đi dưới ánh trắng, chỉ có đôi mắt vẫn đen như đêm biên Bắc. Hắn không gào, không trách, cũng không hỏi vì sao tôi tàn nhẫn. Lục Hoài Trầm xưa nay là người càng đau càng im lặng; thứ duy nhất phản bội hắn là bàn tay đang siết lá thư đến nhăn nát. “Ta không tin một quyển sách có quyền quyết định mạng của ta.”
“Nó không quyết định mạng của chàng.” Tôi cố cười, nhưng khóe môi vừa động đã thấy nước mắt rơi. “Chính tôi quyết định. Tôi chọn để chàng sống.”
Lửa trắng rung mạnh. Vô Quy Ký trên án dài tự lật trang, từng tờ giấy cháy thành tro nhưng chữ vẫn hiện lên giữa không trung. Tôi thấy tên Lục thị được trả về quân tịch. Thấy dòng ghi án phản quốc bị gạch bỏ. Thấy tên Hứa gia từ từ chìm xuống dưới vết mực đen. Tất cả những thứ chúng tôi đổi bằng máu, bằng năm tháng, bằng nỗi oan của người chết, cuối cùng cũng đứng đúng vị trí của nó. Tôi từng nghĩ nếu sự thật được trả lại, lòng người sẽ nhẹ hơn. Nhưng hóa ra lịch sử chỉ nhận lại sự thật, không trả lại người đã mất, cũng không thương lượng với người còn sống.
Hoài Trầm bước thêm một bước. Lửa lập tức quấn lấy cổ tay hắn. Tôi thấy màu da hắn bị ánh trắng rạch một đường rất mỏng, không chảy máu mà hiện ra vệt mực đen giống hệt vết trên tay tôi. Tim tôi như bị ai bóp chặt. Tiêu Trọng không nói dối. Sợi dây giữa tôi và Hoài Trầm đã sâu đến mức Vô Quy Ký không còn chỉ kéo một mình tôi nữa. Nếu tôi chậm thêm, cái giá sẽ chuyển sang hắn.
“Dừng lại!” Tôi lao về phía hắn, nhưng cánh cửa sau lưng bỗng hút mạnh, kéo cả người tôi lảo đảo. Hoài Trầm cũng đưa tay ra. Giữa chúng tôi chỉ còn một quãng bằng nửa cánh tay, gần đến mức tôi thấy mưa đọng trên hàng mi hắn, thấy vết thương cũ nơi khớp ngón tay hắn còn chưa lành. Tôi từng nắm bàn tay ấy trên đường tuyết, từng để nó đặt lên vai mình trong đêm sốt, từng nghĩ nếu đời người có thể đơn giản hơn một chút, chúng tôi sẽ có rất nhiều ngày để nấu một nồi cháo không quá mặn.
Nhưng năm ấy, chúng tôi không kịp học cách tạm biệt.
“An Chi.” Hắn gọi tên tôi rất khẽ. Không phải Tô Vãn Ninh, không phải nữ quan, không phải người ngoài sử. Chỉ là An Chi. “Nếu nàng đi, ta phải tìm nàng ở đâu?”
Câu hỏi ấy đau hơn mọi lời níu kéo. Tôi nhìn hắn, bỗng nhớ đến đêm đầu tiên tỉnh dậy trong thẩm phòng, khi hắn đứng sau ánh đèn, lạnh lùng hỏi tôi là ai. Khi ấy tôi chỉ muốn sống. Tôi chưa biết mình sẽ vì một người mà học cách sợ cái chết của người đó hơn cái chết của chính mình. Tôi cũng chưa biết có những tình yêu không cần thề non hẹn biển, chỉ cần một người chịu sống tiếp, một người chịu rời đi, đã đủ khắc vào xương.
Tôi tháo sợi dây đỏ buộc trên trâm gỗ, quấn vội quanh thân trâm rồi dùng hết sức ném qua làn lửa. Hoài Trầm bắt được nó theo bản năng. Ngọn lửa trắng lập tức táp lên mu bàn tay hắn, nhưng hắn không buông. Trâm gỗ nằm trong lòng bàn tay hắn, giản dị đến đáng thương, vẫn còn hơi ấm của tóc tôi. Tôi muốn nói chàng hãy quên tôi đi, nhưng lời ấy quá giả. Tôi muốn nói chàng đợi tôi, nhưng lời ấy quá ác. Đến cuối cùng, tôi chỉ có thể nói câu duy nhất còn tử tế với cả hai chúng tôi.
“Sống tiếp thay ta.”
Hoài Trầm nhìn trâm gỗ trong tay, rồi nhìn tôi. Trong mắt hắn có thứ gì đó vỡ ra, rất lặng. Hắn không khóc, nhưng tôi lại ước hắn có thể khóc. Người ở lại luôn phải tỉnh táo lâu hơn người rời đi. Hắn sẽ phải đứng trong Tàng Thư Các sau khi lửa tắt, phải nghe người ta báo Hứa gia bị xét tội, Lục gia được minh oan, phải tiếp tục làm vị tướng quân mà Đại Lương cần. Còn tôi sẽ biến mất như một vệt mực bị nước cuốn, chỉ để lại một cây trâm không đủ nặng để chứng minh cả một đời yêu nhau.
“Ta không cần ai sống thay.” Giọng hắn khàn đi. “Ta cần nàng sống.”
“Tôi sẽ sống.” Tôi đáp, và lần này không khóc nữa. “Ở nơi của tôi.”
Ánh sáng sau lưng tràn lên, lạnh đến mức mọi âm thanh bị kéo dài thành một đường mỏng. Tôi thấy Hoài Trầm lao tới, thấy hắn bất chấp lửa trắng mà đưa tay qua khoảng cách cuối cùng. Đầu ngón tay hắn chạm vào đầu ngón tay tôi. Chỉ một chút thôi, nhẹ như tro rơi, nhưng đủ để tôi biết bàn tay này có thật, người này có thật, những ngày mưa ở Đại Lương có thật. Vết mực trên cổ tay tôi bỗng cháy sáng, chữ Vô tan ra thành muôn hạt đen bay ngược vào cánh cửa.
Tôi muốn nói với hắn rằng đừng hận Tiêu Trọng, đừng hận Vô Quy Ký, cũng đừng hận chính mình. Tôi muốn dặn hắn khi trời lạnh nhớ thay thuốc, khi ra biên Bắc đừng cưỡi ngựa quá lâu, khi ăn cháo nếu mặn thì cứ nói mặn, đừng vì nhớ tôi mà cố nuốt. Những lời vụn vặt ấy chen trong cổ họng, nhiều đến mức không lời nào kịp thành tiếng. Cuối cùng tôi chỉ nhìn hắn, cố ghi lại dáng vẻ này: áo đen ướt mưa, mắt đỏ vì nhịn đau, trong tay nắm chặt trâm gỗ như nắm mảnh cuối cùng của một giấc mộng.
“Hoài Trầm.” Tôi gọi hắn lần cuối. “Tôi xin lỗi.”
Cánh cửa nuốt lấy tôi.
Không có cảm giác rơi. Không có tiếng xé da xé thịt như trong những câu chuyện quỷ thần. Chỉ có một khoảng trắng quá dài, quá lạnh, rồi tất cả mùi mực cũ, mùi gỗ ẩm, mùi mưa Đại Lương bị đẩy lùi khỏi phổi tôi. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt hẳn, tôi nghe tiếng Hoài Trầm gọi tên mình. Tiếng gọi ấy xuyên qua lửa, qua tro, qua hai dòng thời gian không thể chạm nhau, khàn đến mức như bị lịch sử mài vỡ.
Khi lửa trắng tắt, tôi không còn ở đó nữa.
Tàng Thư Các chỉ còn mưa ngoài hiên và tro giấy lặng lẽ rơi xuống nền. Vô Quy Ký trên án đã cháy hết, để lại một vệt đen hình cánh cửa. Hoài Trầm đứng giữa căn phòng trống, bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế muốn kéo một người trở về. Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi khép tay lại. Trong lòng bàn tay hắn, cây trâm gỗ đào nằm im, dây đỏ cháy sém một đoạn, nhưng không gãy.
Tôi không biết hắn đã đứng ở đó bao lâu. Tôi chỉ biết năm ấy, Đại Lương có một đêm mưa rất lớn. Sử quan sau này chép rằng án Lục thị được minh, Hứa gia bị xét tội, triều cục đổi thay từ một quyển sử cháy trong Tàng Thư Các. Không ai chép rằng có một người từ thế giới khác từng đi qua cơn mưa ấy. Không ai chép rằng vị tướng quân trẻ tuổi đã đánh mất người mình yêu ngay trước mắt, mà đến một lời tạm biệt trọn vẹn cũng không giữ được.
Chỉ có cây trâm ở lại.
