Chương 7 - Chương 7: Camera Mù
Chương 7: Camera Mù
Tin nhắn thứ hai nằm trên màn hình điện thoại của Lý Tư Đồng như một vết mực chưa khô. Thỏa thuận đã có chữ ký. Người nhà không ký thì ai ký? Trình Vi nhìn câu đó rất lâu, không phải vì cô cần thêm thời gian để hiểu ý đe dọa, mà vì mọi phản ứng vội vàng lúc này đều có thể biến một dấu vết sống thành thứ không còn dùng được. Hứa Ninh đã đặt tay lên mép bàn, ngăn Tư Đồng bấm trả lời. Quán ăn nhỏ đối diện bệnh viện vẫn có tiếng nước dùng sôi, tiếng ghế nhựa bị kéo trong bếp, nhưng khoảng bàn của họ lại lặng như một phòng hỏi cung vừa tắt máy ghi âm.
“Đừng xóa, đừng trả lời, đừng chụp chuyển qua ứng dụng khác,” Trình Vi nói. Giọng cô thấp, đều. “Giữ nguyên điện thoại. Cô tự chụp màn hình bằng máy của cô, kèm thanh thời gian, rồi ghi lại giờ nhận tin. Nếu muốn trình báo, dùng bản gốc trên điện thoại này.” Tư Đồng gật đầu, đầu ngón tay run đến mức lần đầu bấm nhầm nút nguồn. Hứa Ninh không thúc. Anh chỉ kéo cốc nước lại gần cô, động tác rất nhỏ, không giống kiểu nhà báo chờ một câu nói có thể thành tiêu đề. Điều đó khiến Trình Vi liếc anh một cái. Chưa phải tin tưởng. Chỉ là ghi nhận.
Ngoài cửa kính, người áo khoác xám đã dụi tàn thuốc xuống mép bồn cây. Anh ta không nhìn vào quán, nhưng cũng không đi ngay. Mưa mỏng bám trên vai áo, làm màu xám trở nên tối hơn. Hứa Ninh nghiêng đầu theo ánh mắt Trình Vi. “Tôi ra xem.” “Không.” Trình Vi nói nhanh hơn bình thường nửa nhịp. Hứa Ninh dừng lại. Cô biết mình vừa để lộ sự căng, nên hạ giọng: “Không có chứng cứ anh ta là người nhắn. Nếu anh đi theo, chuyện này sẽ thành xô xát trước khi thành chứng cứ.” Hứa Ninh nhìn cô vài giây, rồi ngồi xuống lại. “Vậy làm gì?” “Để camera làm việc của nó.”
Câu ấy nói ra xong mới có một chút mỉa mai. Trong những vụ thế này, camera thường chỉ làm việc khi người cần che giấu chưa kịp nhớ đến nó. Trình Vi nhờ chủ quán giữ lại hình ảnh từ camera cửa trong khung giờ họ ngồi ở đây, ghi tên chủ quán và số điện thoại vào sổ tay. Chủ quán nghe đến “tin nhắn đe dọa” thì mặt lập tức khó coi, nhưng khi Tư Đồng tự đứng ra yêu cầu, bà vẫn đồng ý sao lưu sau khi con trai đến mở đầu ghi. “Tôi không đưa cho báo đâu,” bà nói, nhìn Hứa Ninh đầy cảnh giác. Hứa Ninh giơ hai tay. “Không lấy của cô. Không đăng.” Lần này anh nói rất gọn, không thêm một câu thuyết phục nào.
Họ không để Tư Đồng đi một mình. Hứa Ninh gọi một xe, nhưng Trình Vi bảo chờ thêm mười phút và chuyển sang lối có mái che của bệnh viện. Không phải để đuổi theo người áo xám, mà để hỏi phòng bảo vệ về camera ngoài cổng. Lý do hợp pháp rất đơn giản: thân nhân bệnh nhân nhận tin đe dọa ngay đối diện bệnh viện, nghi có người theo dõi, yêu cầu bảo toàn hình ảnh khu vực công cộng trước khi dữ liệu bị ghi đè. Bảo vệ trực ban ban đầu chỉ muốn xua đi. Nhưng Tư Đồng đặt điện thoại lên quầy, câu tin nhắn sáng rõ dưới đèn neon, và nói bằng giọng khàn: “Mẹ tôi chết ở cơ sở liên kết với các anh. Bây giờ người ta nhắn tôi đừng gặp bác sĩ và nhà báo. Tôi chỉ yêu cầu các anh đừng xóa camera.”
Người bảo vệ im lặng. Cuối cùng anh ta gọi trưởng ca. Màn hình phòng trực hiện bốn ô hình: cổng bệnh viện, mái hiên, lối sang khu hành chính liên kết và bãi đỗ xe sau. Trình Vi đứng sau vạch vàng dán dưới nền, không chạm vào bàn phím. Hứa Ninh cũng không lấy điện thoại ra. Đây không phải phim, không có cảnh ai đó lén cắm USB rồi mang sự thật đi trong túi áo. Sự thật muốn sống được phải đi qua những con đường chậm chạp hơn nhiều.
Ở mốc 06:12, người áo khoác xám xuất hiện dưới mái hiên bệnh viện. Anh ta hút thuốc, cúi đầu, thỉnh thoảng nhìn về phía quán ăn. 06:18, anh ta băng qua đường. 06:20, anh ta đi vào lối hông dẫn sang khu hành chính của An Tâm Viện, nơi bệnh viện cho thuê một phần tầng trệt làm văn phòng liên kết. Trưởng ca bảo vệ cau mày. “Lối đó nhân viên bên An Tâm Viện dùng. Camera của chúng tôi chỉ tới cửa chung, vào trong là hệ thống của họ.” “Có thể lưu đoạn này không?” Trình Vi hỏi. “Tôi lập ghi nhận yêu cầu bảo toàn. Muốn trích xuất phải có văn bản hoặc công an.” “Lập ghi nhận trước,” cô đáp. “Văn bản đến sau còn hơn dữ liệu đã bị ghi đè.”
Câu đó làm trưởng ca ngẩng lên nhìn cô. Có lẽ anh ta nhận ra kiểu người từng chứng kiến quá nhiều thứ biến mất đúng lúc. Anh ta mở sổ trực, ghi thời gian, nội dung yêu cầu và tên Tư Đồng. Hứa Ninh đứng cạnh, bỗng nói: “Camera trong khu hành chính An Tâm Viện lưu bao lâu?” “Không thuộc bên tôi.” Trưởng ca đáp. Rồi anh ta do dự. “Nhưng màn hình tổng có một kênh xem chung ở hành lang cầu thang vì lối thoát hiểm nối qua bệnh viện. Chỉ xem trực tiếp và playback ngắn, không xuất file được.”
Trình Vi biết mình nên dừng ở đó. Một bác sĩ pháp y không có quyền yêu cầu cơ sở tư nhân mở camera nội bộ chỉ vì một bản photo thỏa thuận đáng nghi. Nhưng Tư Đồng có quyền yêu cầu bảo toàn dữ liệu liên quan đến giấy tờ mang tên mình, đặc biệt khi mốc ký 00:18 tại An Tâm Viện đang mâu thuẫn với lịch trình tàu. Trình Vi quay sang cô. “Cô có muốn lập yêu cầu bằng tên mình không? Chỉ yêu cầu bảo toàn và xem sự tồn tại của đoạn hình. Không đòi lấy file tại đây.” Tư Đồng siết điện thoại. “Nếu tôi ký, họ sẽ biết tôi làm lớn.” “Họ đã biết cô gặp chúng tôi rồi,” Hứa Ninh nói. Lần này giọng anh rất nhẹ. “Khác nhau là cô để họ biết một mình, hay biết trong sổ trực có người chứng kiến.”
Tư Đồng nhắm mắt một giây. Khi mở ra, sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã có hình dạng. “Tôi ký.”
Mười lăm phút sau, một nhân viên hành chính An Tâm Viện bị gọi xuống phòng trực. Cô ta mặc áo cardigan màu kem, tóc kẹp gọn, bảng tên ghi Tần Lệ. Nghe đến yêu cầu xem camera quanh mốc 00:18 đêm lập thỏa thuận, nụ cười nghề nghiệp trên mặt cô ta cứng lại rất nhẹ. “Hồ sơ pháp lý của thân nhân không xử lý qua bảo vệ bệnh viện,” cô ta nói. “Nếu cô Lý có thắc mắc, mời gửi đơn trong giờ hành chính.” Trình Vi nhìn đồng hồ treo tường. “Cô ấy đang gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu, không yêu cầu giải quyết tranh chấp. Hai việc khác nhau.” Tần Lệ nhìn cô. “Bác sĩ Trình, đây là việc nội bộ của An Tâm Viện.” “Một văn bản có chữ ký người nhà nạn nhân đang được dùng để tác động đến kết luận tử vong. Nó không còn hoàn toàn nội bộ.”
Không khí trong phòng trực lạnh xuống. Trưởng ca bảo vệ ho khan, rõ ràng không muốn bị kẹp giữa hai đơn vị. Cuối cùng, có lẽ vì sổ trực đã ghi, vì Tư Đồng đứng đó với điện thoại chứa tin nhắn đe dọa, hoặc vì Tần Lệ không muốn bị coi là người từ chối bảo toàn camera, cô ta đồng ý mở playback trên màn hình chung. “Chỉ xem. Không quay, không chụp, không xuất.” Hứa Ninh lập tức đặt điện thoại úp xuống bàn. “Được.” Trình Vi không bỏ qua động tác ấy. Một người nóng lòng biết tự cất dao đi đúng lúc thì ít nhất còn có thể nói chuyện tiếp.
Màn hình chuyển sang camera hành lang cầu thang khu hành chính An Tâm Viện. Hình ảnh đen trắng, góc quay cao, nhìn xuống một đoạn lan can, cửa thoát hiểm và một phần hành lang dẫn về phòng hành chính. Tần Lệ nhập ngày, kéo mốc thời gian đến 00:10. Khung hình hiện nhân viên trực đi qua, tay cầm tập hồ sơ. 00:12:49, cửa thoát hiểm mở hé. Một bóng người mặc đồng phục chăm sóc xuất hiện nửa vai rồi khuất khỏi góc quay. Trình Vi chưa kịp nhìn rõ bảng tên thì hình ảnh khựng lại.
Màn hình chuyển xám.
Dòng chữ “no signal” hiện ở góc trên. Đồng hồ nhảy tiếp. 00:13:02. 00:14:11. 00:17:58. Tần Lệ lập tức nói: “Camera cũ thỉnh thoảng mất tín hiệu.” Không ai đáp. Trong phòng chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của đầu ghi. 00:24:06, hình ảnh sáng trở lại. Hành lang trống. Cửa thoát hiểm đã đóng. Trình Vi nhìn đồng hồ trên màn hình, rồi nhìn bản photo thỏa thuận trong túi hồ sơ của Tư Đồng. Giờ ký: 00:18. Khoảng mất hình bao trọn nó như một bàn tay úp xuống đúng chỗ.
“Lùi lại đoạn trước khi mất tín hiệu,” Trình Vi nói. Tần Lệ không nhúc nhích. “Tôi nói rồi, camera lỗi.” “Lỗi cũng có bản ghi lỗi.” “Cái đó phải hỏi kỹ thuật.” Hứa Ninh bỗng hỏi: “Kỹ thuật nào? An Tâm Viện hay bệnh viện?” Tần Lệ nhìn anh, ánh mắt đã không còn mềm. “Anh Hứa, nếu anh tiếp tục dùng việc này để gây sức ép truyền thông…” “Tôi chưa viết một chữ,” Hứa Ninh cắt ngang, giọng vẫn bình tĩnh. “Tôi chỉ hỏi ai chịu trách nhiệm cho cái camera mất tín hiệu đúng lúc một người nhà được ghi là đang ký giấy.”
Tư Đồng đứng rất yên. Cô không khóc, cũng không gào. Chính sự yên lặng ấy làm Trình Vi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Người chết không nói dối. Nhưng người sống có thể bị ép im lặng bằng rất nhiều cách: một tờ thỏa thuận, một tin nhắn, một đoạn camera mù. Trình Vi lấy sổ tay, ghi thời gian mất tín hiệu, vị trí camera, người có mặt, lời giải thích “camera cũ thỉnh thoảng mất tín hiệu” của Tần Lệ. Cô không viết chữ giả. Không viết chữ chắc chắn. Cô chỉ viết những gì mắt mình thấy, vì một ngày nào đó chính sự chính xác khô khan ấy có thể là thứ duy nhất không bị bẻ cong.
Khi họ rời phòng trực, trời đã sáng rõ hơn. Tư Đồng được Hứa Ninh gọi xe về thẳng nhà một người họ hàng, không quay lại căn hộ một mình. Trình Vi đứng dưới mái hiên, nhìn lối hông mà người áo xám đã đi vào. “Mất mười một phút,” Hứa Ninh nói. “Không phải mười phút, không phải mười hai.” Trình Vi quay sang. “Anh từng thấy con số này?” Hứa Ninh lấy từ túi áo ra một bản ghi chú gấp nhỏ, không đưa cho cô, chỉ mở đủ để cô nhìn dòng anh đã chép từ hồ sơ Mạc Thu Dung: camera cầu thang bộ Minh Phúc mất tín hiệu 23:42-23:53, trước khi phát hiện nạn nhân ngã.
Mưa đã ngừng, nhưng mặt đường vẫn loang ánh nước. Trình Vi nhìn hai khoảng trống nằm ở hai vụ khác nhau, cách nhau nhiều tháng, cùng dài mười một phút. Trong đầu cô, bản log bị thiếu dòng ở trung tâm, bản thỏa thuận ký lúc 00:18 và màn hình xám chữ “no signal” chồng lên nhau thành một đường thẳng lạnh buốt. Hứa Ninh gấp giấy lại. “Bác sĩ Trình, một camera có thể hỏng. Hai camera cùng mù đúng lúc cần nhìn nhất thì gọi là gì?” Trình Vi không trả lời ngay. Cô nhìn về phía khu hành chính An Tâm Viện, nơi cửa kính vừa khép sau lưng Tần Lệ. Bên trong, một người nào đó đã biết họ nhìn thấy khoảng mất hình. Và lần này, khoảng trống không còn nằm yên trên giấy.
