Chương 5 - Chương 5: Dòng Bị Xóa
Chương 5: Dòng Bị Xóa
Tô Mạn không mở lại file âm thanh. Cô cũng không để Hạ Nhiên mở điện thoại xem bình luận. Thứ đang lan trên mạng lúc này không phải sự thật, mà là một con dao được chuyền tay rất nhanh; càng nhìn lâu, người bị đâm càng dễ quên mất phải giữ lại vết máu ở đâu. Cô đẩy laptop sang cho A Kỳ, giọng bình đến mức gần như lạnh: “Ghi màn hình toàn bộ tốc độ reup. Tài khoản đầu tiên, tài khoản kéo phụ đề, tài khoản mua hot search dự phòng, tất cả chụp lại. Đừng tranh luận với ai. Đêm nay ai mở miệng trước trên mạng, người đó tự biến mình thành nền cho clip của họ.”
A Kỳ gật đầu, hai mắt đỏ vì thiếu ngủ nhưng ngón tay đã nhanh hơn trước. Hạ Nhiên đứng cạnh cửa sổ, ánh sáng thành phố hắt lên mặt khiến cô trông như một người vừa bị lấy mất giọng nói rồi vẫn phải nghe thiên hạ đánh giá âm sắc của nó. “Nếu tôi không nói gì, họ sẽ nghĩ tôi nhận tội.” “Nếu cô nói ngay bây giờ, họ sẽ cắt câu nói của cô thành tội trạng mới.” Tô Mạn kéo ghế ra. “Cô muốn giúp thì viết tiếp cho tôi danh sách đường đi của bản HN_rainline_v3_guide. Lưu ở folder nào, ai từng thấy tên folder đó, máy nào từng mở. Không nhớ thì ghi không nhớ. Đừng vì giận mà biến trí nhớ thành tiểu thuyết.”
Hạ Nhiên nhìn cô vài giây. Câu cuối hơi khó nghe, nhưng ít nhất nó cho cô một việc để làm. Cô ngồi xuống, cầm bút. Nét chữ lần này không còn nghiêng hẳn như sắp ngã. Tô Mạn nhìn một giây rồi quay đi. An ủi là thứ xa xỉ khi chứng cứ đang bị xóa theo từng phút. Nhưng giao cho người sắp vỡ vụn một nhiệm vụ cụ thể, đôi khi còn nhân đạo hơn một câu “đừng sợ”.
Ba giờ bốn mươi, email yêu cầu bảo toàn dữ liệu thứ hai được gửi đi. Lần này Tô Mạn không chỉ gửi cho phòng thu và IT, mà thêm pháp vụ, kiểm soát nội bộ, thư ký của Tần Viễn và hộp thư công vụ chuyên nhận khiếu nại nghệ sĩ. A Kỳ ngẩng lên, vẻ mặt như vừa thấy cô tự châm lửa dưới chân mình. “Chị gửi rộng thế này, sáng mai chắc cả công ty biết.” “Tốt.” Tô Mạn khoác áo. “Khi một thứ đã có quá nhiều người biết, người muốn xóa nó sẽ phải dùng dao to hơn. Dao to thì để lại vết.”
Cô không đưa Hạ Nhiên đến An Thịnh. Cô để cô gái ở lại căn hộ với danh sách việc phải làm, máy phụ không đăng nhập tài khoản cá nhân và một câu dặn rõ ràng: “Ai gọi cũng không tự nghe máy. Kể cả Chu Khải. Kể cả người nói sẽ cứu cô miễn phí.” Hạ Nhiên khẽ bật cười, rất nhỏ, khô như giấy. “Trong giới này còn có người cứu miễn phí à?” Tô Mạn cầm túi tài liệu, đáp mà không quay đầu: “Có. Nhưng thường họ tính lãi bằng cách khác.”
Bốn giờ mười hai, sảnh An Thịnh sáng trắng đến vô cảm. Bảo vệ trực đêm nhận ra Tô Mạn, nhìn cô và A Kỳ như nhìn hai người đi lạc khỏi một vụ cháy. Cô ký vào sổ, ghi lý do “bảo toàn dữ liệu khẩn cấp”, cố ý viết đủ bảy chữ to đến mức người sau muốn nói không thấy cũng khó. Thang máy đi lên trong im lặng. A Kỳ ôm laptop trước ngực, hỏi nhỏ: “Nếu IT không mở log thì sao ạ?” “Thì ghi nhận họ không mở.” “Nếu họ nói không có quyền?” “Ghi nhận họ không có quyền.” “Nếu họ gọi Chu Khải xuống?” Tô Mạn liếc cậu. “Thì đỡ mất công mời.”
Phòng IT ở tầng mười sáu có mùi cà phê nguội và máy lạnh chạy quá công suất. Người trực đêm tên Mạnh, mặc áo hoodie công ty, tóc bù lên như vừa bị server đánh thức. Khi nghe Tô Mạn yêu cầu xuất log máy AS-Edit-07, log truy cập folder nhạc nháp và lịch thẻ ra vào khu phòng dựng phụ từ 22:00 đến 00:30, anh ta lập tức dựng lưng thẳng hơn. “Chị Mạn, cái này phải có trưởng bộ phận duyệt.” “Email đã có pháp vụ và kiểm soát nội bộ.” Tô Mạn đặt điện thoại trước mặt anh. “Anh không cần kết luận. Anh chỉ cần khóa bản sao hiện trạng và xuất bản đọc được. Nếu sáng mai log mất, người đầu tiên bị hỏi là người trực đêm đã nhận yêu cầu mà không làm gì.”
Mạnh nuốt khan. Mười phút sau, màn hình hiện ra các dòng truy cập dày đặc. 23:38, folder HN_Rainline mở từ máy phòng thu chính. 23:41, file HN_rainline_v3_guide.wav được copy sang thư mục tạm của AS-Edit-07. 23:46, file demo_cut_18s.wav được export. 23:48, một tài khoản nội bộ tải file nén lên đường dẫn chia sẻ chỉ tồn tại bảy phút. Tất cả đều vừa đủ để chứng minh có người đã chạm vào file sau khi Hạ Nhiên rời đi. Nhưng chưa đủ để gọi tên người đó.
“Dòng 23:44 đâu?” Tô Mạn hỏi.
Mạnh khựng lại. “Dạ?”
Tô Mạn chỉ vào cột số thứ tự sự kiện. “12873, 12874, 12876. Audit log không nhảy số vì buồn ngủ. Dòng 12875 đâu?”
Không khí trong phòng IT bỗng đặc lại. A Kỳ cúi sát màn hình, mặt đổi sắc. Mạnh mở bộ lọc khác, rồi lại mở chế độ hiển thị chi tiết. Ở bản đọc được, giữa lệnh copy và lệnh export chỉ có một khoảng trắng sạch sẽ, sạch đến mức giả. “Có thể là event hệ thống không ghi nội dung…” “Nếu không ghi nội dung, nó vẫn có mã sự kiện.” Tô Mạn nói. “Nếu bị lỗi đồng bộ, nó vẫn có dấu lỗi. Đây là một dòng bị xóa.”
Mạnh nhìn cửa phòng IT, rồi nhìn camera gắn ở góc trần, cuối cùng hạ giọng: “Chị Mạn, em chỉ là người trực ca. Quyền xóa audit readable không nằm ở tài khoản của em.” “Tôi biết. Vì vậy tôi cần anh xuất cả bản raw digest.” Mặt Mạnh trắng thêm một bậc. “Raw digest không cho người ngoài phòng kiểm soát nội bộ xem.” “Tôi không xem thay họ. Anh xuất, ký thời gian, gửi thẳng vào mail kiểm soát nội bộ. CC pháp vụ. CC tôi. Nếu anh sợ, thêm dòng: thực hiện theo yêu cầu bảo toàn dữ liệu do quản lý nghệ sĩ phụ trách khủng hoảng gửi lúc 03:40. Tôi rất sẵn lòng làm người bị ghét có tên họ.”
Điện thoại của Tô Mạn rung đúng lúc ấy. Chu Khải: “Cô đang ở IT?” Cô nhìn dòng tin nhắn, khóe môi nhếch lên rất nhẹ. Tin tức trong công ty đôi khi chạy nhanh hơn hot search, nhất là khi nó chạy ngược về phía người sợ bị gọi tên. Cô không trả lời. Mạnh nhìn thấy tên người gửi, tay dừng trên bàn phím. Tô Mạn đặt điện thoại úp xuống. “Tiếp tục.”
Raw digest mất bảy phút để xuất. Bảy phút ấy đủ cho Ánh Đèn Sau Cánh Gà đưa bài lên top mười hai, đủ cho hai nhãn hàng hỏi lại lịch thông cáo, đủ cho mẹ Hạ Nhiên gọi ba cuộc không được bắt máy. A Kỳ đọc thông báo mà mặt cứ căng lên, nhưng lần này cậu không hỏi có nên phản ứng không. Cậu chỉ lưu từng ảnh, từng mốc thời gian, từng câu chữ kích động. Tô Mạn nhìn thấy sự trưởng thành nhỏ ấy trong một đêm tệ hại và tự dưng thấy lòng mình dịu đi đúng một giây.
File raw được gửi đi lúc 04:39. Mạnh mở một bản xem trước đã che bớt thông tin nhạy cảm theo đúng quyền hạn. Dòng 12875 vẫn không hiện nội dung đầy đủ, nhưng digest giữ lại dấu vết mà bản đọc được đã mất: thời gian 23:44:12, hành động “grant temporary share permission”, đối tượng AS-Edit-07, file nguồn HN_rainline_v3_guide.wav. Ở cột người thực hiện, phần tên bị hash, chỉ còn tiền tố tài khoản do hệ thống phân nhóm: PR-OPS.
A Kỳ buột miệng: “Truyền thông?”
Tô Mạn không đáp ngay. PR-OPS không phải tên một người. Nó là nhóm quyền của bộ phận truyền thông khủng hoảng, dùng để mở kho tư liệu khi cần dựng thông cáo, kiểm tra clip, rà lịch biểu diễn. Chu Khải có quyền cao nhất trong nhóm đó. Ba phó nhóm của anh ta cũng có quyền phụ. Một số tài khoản dự phòng được để trong két mật khẩu chung mà theo lý thuyết chỉ dùng khi có sự cố cấp đỏ. Theo lý thuyết, showbiz cũng toàn người yêu nghệ thuật. Tô Mạn nhìn dòng tiền tố ấy, trong đầu tự động gạch bỏ phương án “trợ lý phòng thu tự ý làm bậy”. Người phòng thu có thể copy file. Người thuộc ekip Bạch Dao có thể đụng vào máy dựng. Nhưng quyền tạm chia sẻ ra ngoài trong bảy phút lại nằm ở tầng khác.
Cửa phòng IT mở ra không gõ. Chu Khải bước vào với áo sơ mi chưa cài hết nút cổ, mặt vẫn tỉnh táo theo kiểu người quen thức khuya vì những lý do không muốn ghi vào lịch. Anh nhìn Mạnh trước, rồi nhìn màn hình, cuối cùng dừng ở Tô Mạn. “Cô đang vượt quyền.” “Tôi đang bảo toàn chứng cứ cho công ty trước một vụ phát tán trái phép tư liệu chưa phát hành.” Tô Mạn xoay người. “Anh muốn tôi ghi nhận trưởng bộ phận truyền thông đến phòng IT lúc 04:42 để ngăn xuất log à?”
Mạnh cúi đầu thấp đến mức gần như muốn chui vào bàn phím. A Kỳ đứng thẳng lên, lần này không run. Chu Khải cười một tiếng ngắn. “Cô nghĩ vài dòng log lôi được người trong công ty ra ánh sáng? Công chúng không đọc log. Họ nghe mười tám giây, họ chọn cảm xúc, rồi họ đi ngủ.” “Vậy tốt quá.” Tô Mạn nói. “Tôi không viết log cho công chúng đọc. Tôi viết cho người xóa log đọc.”
Nụ cười của Chu Khải nhạt đi rất ít. Anh bước tới, hạ giọng: “Đừng biến mình thành người phải chịu trách nhiệm cho một nghệ sĩ không còn giá trị thương mại.” Câu ấy rơi xuống phòng IT như bụi kim loại. Tô Mạn nhớ Hạ Nhiên ngồi trước bàn ăn, tay cầm bút đến rách giấy; nhớ Lâm Chi trong phòng chờ năm đó, mắt hỏi nếu nói thật mà không ai tin thì sao. Cô bỗng thấy mệt, nhưng cái mệt ấy chỉ làm giọng cô thấp hơn.
“Anh vừa nói câu này trước camera.”
Chu Khải ngẩng lên. Camera góc trần vẫn chớp đèn đỏ rất đều. Trong khoảnh khắc ấy, Tô Mạn biết anh ta không sợ câu nói vừa rồi bị nghe thấy. Anh ta chỉ đang tính xem có cần xóa thêm một dòng nữa không.
Điện thoại của cô sáng lên. Một mail mới từ hệ thống kiểm soát nội bộ tự động trả về: “Ghi nhận bản raw digest. Cảnh báo: ticket bảo toàn dữ liệu #R-1742 vừa nhận yêu cầu hủy từ tài khoản PR-Admin03.”
Tô Mạn đọc hết dòng ấy, rồi đưa màn hình cho A Kỳ chụp lại. Ngoài kia, trời vẫn chưa sáng. Trên mạng, mười tám giây bị cắt ghép vẫn đang leo nhanh. Trong phòng IT, dòng bị xóa cuối cùng đã để lại cái bóng của nó. Và cái bóng ấy không nằm ở phòng thu.
