Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 40 - Chương 40: Người Em Họ

Chương 40: Người Em Họ

Mười bảy giờ hai mươi sáu, khi bản chụp thư cảm tạ còn nằm trên màn hình tra cứu, Lạc Dĩ Hằng nhận được xác nhận đầu tiên từ Đoàn luật sư Hải Minh. Tệp ảnh trên trang cáo phó khớp với bản đã lưu trong hệ thống xuất bản của họ ba năm trước; tên Lâm Tuệ có mặt từ bản gia đình gửi, không phải phần bổ sung sau khi đăng. Xác nhận ấy chỉ loại trừ một khả năng chỉnh sửa về sau. Nó không nói vì sao giám đốc Trung tâm Giám định được cảm tạ, cũng không biến một dòng tên thành bằng chứng về hồ sơ Mạc Thu Dung. Lạc yêu cầu gửi văn bản chính thức, giữ nguyên tệp gốc và thông tin người nộp. Trước khi anh đọc xong nội dung yêu cầu, Phó Dao gọi qua đầu mối pháp chế. Giọng cô ngắn hơn mọi lần: “Hứa Ninh vừa khai bổ sung xung đột lợi ích. Tên Tạ Quang xuất hiện trong hồ sơ người em họ của cô ấy.”

Trình Vi không hỏi người em họ tên gì. Cô nhìn Lạc ghi giờ tiếp nhận, tên người báo và phạm vi thông tin được phép chuyển. Hứa Ninh chưa gửi tài liệu. Phần hồ sơ thuộc về dì cô, người đại diện gia đình, và pháp chế tòa soạn đang xin một văn bản đồng ý riêng. Phó Dao nói Hứa đã tự khóa quyền truy cập kho nguồn cá nhân trước khi báo cáo phát hiện, đồng thời đề nghị người khác lập danh mục tài liệu dưới camera. “Cô ấy không muốn tên Tạ Quang trở thành lý do để tự mở lại hồ sơ,” Phó Dao nói. Lạc đáp rằng khi gia đình đồng ý, tài liệu phải đi thẳng từ người sở hữu tới cơ quan tiếp nhận, không qua tay Hứa. Trình Vi nghe cách họ dựng khoảng cách quanh một cái tên. Khoảng cách ấy làm chậm việc nhìn thấy sự thật, nhưng cũng là thứ duy nhất khiến sự thật còn đứng được khi bị hỏi nó đến từ đâu.

Tại Minh Tuyến, Phó Dao đặt một hộp hồ sơ màu xám lên bàn giữa phòng pháp chế. Hứa Ninh ngồi đối diện, hai tay để ngoài mép hộp. Trên tờ khai bổ sung, cô viết tên người chết: Hứa Minh Châu, hai mươi bốn tuổi, em con chú ruột. Bốn năm trước, Minh Châu điều trị phục hồi sau phẫu thuật chân tại cơ sở Đông Bình, khi đó vận hành dưới pháp nhân liên kết với An Tâm Viện. Hồ sơ cơ sở ghi cô có thể tự đi trong phòng bằng dụng cụ hỗ trợ. Gia đình nói Minh Châu chỉ đứng được khi có người giữ khung tập và chưa từng được cho vào nhà tắm một mình. Rạng sáng ngày thứ mười một, cô được phát hiện dưới nền khu vệ sinh. Kết luận cuối cùng là trượt ngã do tự di chuyển không an toàn. “Tôi bắt đầu tìm các hồ sơ khác vì câu đó,” Hứa nói. “Tôi không tin một người cần người đỡ lại được biến thành người tự đi đúng lúc trách nhiệm phải thuộc về cơ sở.”

Phó Dao hỏi tài liệu nào chứng minh từng phần. Bản sao đánh giá vận động khi nhập viện ghi “cần một người hỗ trợ”. Phiếu tóm tắt sau tử vong ghi “tự di chuyển bằng khung”. Hai bản cách nhau mười ngày, do hai bộ phận khác nhau phát hành và chưa có lịch sử chỉnh sửa. Dì của Hứa giữ một tin nhắn Minh Châu gửi tối trước khi chết, kèm ảnh góc dưới bảng chăm sóc treo cuối giường. Trong ảnh, ô “tự thực hiện” được đánh dấu, bên cạnh có nét gạch mực xanh nhưng không đủ khung hình để biết ai viết hay dòng đầy đủ là gì. Hứa từng hỏi người nhà có nhớ tờ giấy, nhưng không đưa nó vào bài vì bức ảnh không thể tự chứng minh bảng gốc, thời điểm sửa hoặc người chịu trách nhiệm. Điều cô chưa khai trước đó là phong bì mời gia đình “trao đổi hỗ trợ” mang tên Văn phòng luật Tạ Quang.

Dì của Hứa đồng ý gặp tại phòng tiếp nhận lúc mười chín giờ mười. Bà đến cùng luật sư trợ giúp pháp lý, mang phong bì gốc, điện thoại cũ của Minh Châu, bản đánh giá vận động và bản tóm tắt sau tử vong. Hứa không có mặt. Phó Dao chỉ xác nhận tòa soạn đã rút khỏi vai trò trung gian và bàn giao văn bản đồng ý của gia đình. Lạc cho chụp từng mặt phong bì trước khi mở. Dấu bưu chính cho thấy thư được gửi sáu ngày sau khi Minh Châu chết. Bên trong là thư mời ký thỏa thuận hỗ trợ chi phí tang lễ, dự thảo cam kết không đưa thông tin chưa kiểm chứng lên báo chí và tờ “Danh mục tài liệu dùng cho buổi trao đổi”. Tạ Quang ký với tư cách cố vấn pháp lý cho cơ sở. Tên Tạ Quân không xuất hiện. Gia đình không ký thỏa thuận; họ mang bản dự thảo về sau khi yêu cầu được xem căn cứ chuyên môn.

Mục thứ tư của danh mục khiến Lạc yêu cầu mọi người dừng đọc thành tiếng. Dòng đó ghi: “HMC_KL_02 – nhận định chuyên môn sơ bộ, 01 trang, chưa phát hành.” Không có bản nhận định trong phong bì. Dì của Hứa nói tại buổi gặp, một thư ký đặt trước mặt gia đình một trang giấy có tiêu đề của Trung tâm Giám định Hải Minh, nhưng không cho chụp toàn bộ và thu lại trước khi cuộc trao đổi kết thúc. Bà chỉ kịp bảo Minh Châu từng không thể tự vào nhà tắm. Người của cơ sở trả lời rằng đánh giá cuối cho thấy cô có khả năng tự di chuyển với dụng cụ hỗ trợ, nên không có căn cứ thay đổi kết luận tai nạn. Lạc ghi nguyên lời, rồi tách nó khỏi danh mục giấy. Lời kể có thể đúng, có thể bị ký ức bốn năm làm ngắn lại; tên tệp trên danh mục chỉ chứng minh văn phòng luật từng liệt kê một tài liệu như vậy, chưa chứng minh nội dung, nguồn tạo hoặc việc Trung tâm chính thức phát hành.

Trình Vi được mời vào sau khi phần tiếp nhận hoàn tất, chỉ để nhận xét cấu trúc tên tệp và ngôn ngữ chuyên môn. Cô không chạm bản gốc. Trên màn hình sao chụp, HMC_KL_02 có cùng trật tự đặt tên với MTD_KL_03: mã người bệnh, loại tài liệu kết luận, số phiên. Đó có thể là quy ước của Trung tâm, cũng có thể là cách một bên ngoài tự ghi lại tài liệu được cho xem. Cô nói cả hai khả năng. Cụm “nhận định chuyên môn sơ bộ” có thể là ý kiến tư vấn, bản xem trước hoặc tóm tắt do người khác đặt tên. Nhưng chữ “chưa phát hành” khiến căn phòng im đi. Bốn năm trước, văn phòng Tạ Quang lại có dấu vết về một trang nhận định chưa phát hành trong một vụ tử vong được xử lý như tai nạn. Một trường hợp không tạo thành cơ chế. Hai trường hợp vẫn chưa đủ, nhưng câu hỏi không còn chỉ thuộc về Mạc Thu Dung.

Ngô Hà kiểm tra điện thoại cũ của Minh Châu theo phạm vi gia đình đồng ý. Chị chỉ tạo bản sao tin nhắn và ảnh đã được chỉ định, ghi mã kiểm tra rồi trả thiết bị vào túi niêm phong. Metadata nội bộ của ảnh phù hợp với thời gian gửi tin, nhưng đồng hồ điện thoại chưa được đối chiếu độc lập. Ảnh không cho thấy tên cơ sở hoặc toàn trang. Ở mép dưới bảng chăm sóc có mã in mờ: ĐB-CS-04. Dì của Hứa nói Đông Bình từng thay bảng giấy mỗi tuần và để bản cũ trong bìa cuối giường. Lạc mở yêu cầu bảo toàn mẫu biểu, sổ thay bảng, phân công ca và mọi bản scan còn tồn tại. Anh không nêu HMC_KL_02 trong thông báo rộng. Nếu trang nhận định từng đi qua Trung tâm và văn phòng Tạ Quang, họ cần tìm đường đi trước khi cho người giữ tài liệu biết chính xác tên cần giải thích.

Cuộc tiếp nhận kết thúc lúc hai mươi giờ lẻ ba. Dì của Hứa đứng dậy chậm, hỏi Trình Vi có phải người đã ký báo cáo Mạc Thu Dung không. Trình Vi trả lời đúng phạm vi: “Phải.” Bà không trách cô. Bà chỉ nói Minh Châu từng đọc bài của Hứa và bảo chị mình đừng biến cô thành một câu chuyện đáng thương. “Nó muốn người ta nhìn vào cái ô bị đánh sai,” bà nói. “Không phải nhìn nó chết trẻ.” Trình Vi cúi đầu. Cô hiểu điều đó rõ hơn lời an ủi. Người chết không cần được kể thành một biểu tượng hoàn hảo. Họ cần những dòng mô tả đúng về cơ thể, khả năng và điều đã xảy ra với mình. Khi bà rời phòng, Trình Vi nhìn chiếc ghế trống dành cho Hứa. Lần đầu tiên, cô thấy rõ việc Hứa giấu động cơ đã lấy đi điều gì, nhưng cũng thấy việc giao hồ sơ này ra đã buộc Hứa từ bỏ quyền kiểm soát phần đau nhất của mình.

Phó Dao chờ ở hành lang. Cô đưa cho Lạc bản xác nhận Hứa không tham gia tiếp nhận, không được xem nội dung trích xuất và sẽ không viết về hồ sơ Minh Châu nếu chưa có quyết định mới của tòa soạn cùng sự đồng ý của gia đình. Trình Vi chỉ hỏi: “Cô ấy có biết chúng tôi đã thấy tên tệp không?” Phó Dao lắc đầu. “Chỉ biết gia đình đã bàn giao đúng danh mục.” Sau một nhịp, cô nói thêm: “Hứa muốn nói với cô một câu, nhưng tôi bảo viết vào biên bản thì không phù hợp, nhắn riêng thì phá giới hạn. Nên cô ấy không nói.” Trình Vi nhìn cửa kính cuối hành lang. Cô không hỏi đó là câu gì. Niềm tin không trở lại bằng một lời đúng lúc. Nó trở lại khi một người chấp nhận không dùng lời ấy để đi vòng qua quy trình.

Hai mươi giờ mười bảy, Ngô Hà gọi họ trở lại màn hình. Trên bản sao tờ danh mục của văn phòng Tạ Quang, góc phải có một dãy số máy fax bị lớp mực dấu che gần hết. Chị tăng tương phản trên ảnh sao, không chỉnh sửa bản gốc, rồi đối chiếu bốn số cuối với hợp đồng viễn thông năm đó. Chúng trùng số fax cũ của phòng duyệt số hai tại Trung tâm Giám định Hải Minh. Dãy số không chứng minh HMC_KL_02 được fax từ Trung tâm; nó có thể là số liên hệ được thư ký ghi để gọi lại hoặc dấu của một trao đổi khác. Nhưng ngay dưới đó là giờ nhận: 09:41, ngày Minh Châu tử vong. Báo cáo chính thức về nguyên nhân chết của cô được đóng số lúc 14:18. Lạc yêu cầu bảo toàn log fax, sổ nhận văn bản và hồ sơ trực phòng duyệt. Trình Vi nhìn hai mốc giờ cách nhau hơn bốn tiếng. Một trang chưa phát hành có thể đã đi tới văn phòng Tạ Quang trước khi gia đình được nghe kết luận cuối. Lần này, người nằm sau mã hồ sơ là người em họ đã khiến Hứa Ninh bắt đầu đi tìm tất cả những ô bị đánh sai.