Chương 37 - Chương 37: Phó Dao Chặn Bài
Chương 37: Phó Dao Chặn Bài
Bản gốc sổ giao ca được đưa vào phòng lúc mười một giờ ba mươi bảy, nằm trong túi hồ sơ trong suốt có hai chữ ký niêm phong. Lạc Dĩ Hằng yêu cầu đọc số trang, chụp mép gáy và lập biên bản trước khi tháo ghim. Trình Vi đứng ngoài vạch bàn, chỉ nhìn. Dòng “quyền xử lý phản ánh chuyển phòng quản lý theo yêu cầu pháp lý” nằm chen giữa hai hàng chữ cùng ngày, mực xanh sẫm hơn nhưng không đủ để kết luận được viết sau. Hai chữ T.Q nghiêng về bên phải, nét Q có đuôi kéo ngược lên. Cô đã thấy ký hiệu ấy trong ảnh chụp điện thoại quản lý Tôn, nhưng ký ức không phải mẫu đối chứng. “Không so bằng mắt rồi đặt tên,” cô nói. Lạc gật đầu, cho tách riêng yêu cầu giám định mực, nét chữ và trình tự giao cắt của nét bút với đường kẻ. Một dấu vết phải sống sót qua sự hấp tấp của người muốn nó có nghĩa trước khi chỉ được ai.
Ngoài hành lang, Trình Dung vẫn giữ túi cháo. Hứa Ninh đứng dậy khi cửa mở nhưng không tiến tới. Phó Dao đã nhận lại phong bì xác nhận xung đột lợi ích có dấu tiếp nhận, kẹp nó vào bìa hồ sơ của tòa soạn. Hứa chỉ hỏi: “Xong phần của cô chưa?” Trình Vi đáp rằng chưa, rồi nhận hộp cháo từ mẹ. Không ai nhắc tới T.Q. Phó Dao nhìn đồng hồ và nói với Hứa: “Về tòa soạn. Bản bài đang nằm trong lịch xuất bản mười bốn giờ.” Hứa không phản đối ngay. Trước khi quay đi, cô đặt chai nước lại gần Trình Vi hơn một gang tay, vẫn không bước qua khoảng cách đã tự giữ. Trình Vi nhìn theo hai người vào thang máy. Cô hiểu sự im lặng lần này không phải né tránh. Nó là một đường biên được dựng lên để thứ họ đang cố bảo vệ không bị lẫn với điều họ mong muốn.
Mười hai giờ hai mươi sáu, Phó Dao kéo ghế ngồi cạnh bàn Hứa Ninh và tắt nút hẹn giờ xuất bản. Trên màn hình là bản thảo “Người không thể tự đi đã bị ghi thành tự ý rời vị trí”. Bài mở bằng lời Mạc Thanh Hà, tiếp theo là phiếu đề nghị chuyển phòng gia đình còn giữ, biên nhận phản ánh và ba câu hỏi tòa soạn đã gửi đơn vị kế nhiệm Minh Sinh. Nguồn có đường đi rõ, nhưng đoạn thứ sáu viết: “Trong chưa đầy một phút, hai hồ sơ cùng bị sửa theo hướng chuyển trách nhiệm sang người bệnh.” Phó Dao bôi đen cả câu. “Nguồn nào?” Hứa nhìn màn hình vài giây. “Tôi không ghi mốc cụ thể.” “Nhưng em biết có hai thao tác và biết chúng gần nhau. Biết từ đâu?” Hứa không trả lời. Phó Dao nhấn phím xóa rồi khóa quyền xuất bản của tài khoản tác giả. “Bài này dừng.”
Hứa ngẩng lên. Cả phòng biên tập đang giữa giờ trưa, tiếng bàn phím rời rạc và máy lạnh chạy lớn hơn tiếng người. “Gia đình đã đưa đủ giấy để chứng minh phản ánh tồn tại trước khi bà Mạc chết.” “Đủ để viết phản ánh từng tồn tại,” Phó Dao nói. “Không đủ để viết nó bị sửa lúc nào, bởi ai, hay cùng một bàn tay với bản tóm tắt chăm sóc.” Hứa chỉ vào phiếu chuyển phòng có dấu nhận và tin nhắn tổng đài báo vụ việc đã giải quyết. “Họ không được trả lời suốt sáu ngày. Sau khi bà ấy chết, hồ sơ mới đóng.” “Đó là câu hỏi hợp lệ. Nhưng câu trong bài không còn là câu hỏi.” “Em vừa ký rằng em không tiếp cận tuyến điều tra vụ cũ. Nếu bài đăng mang những chi tiết chỉ có trong hồ sơ đang được bảo toàn, người đầu tiên bị hỏi không phải An Tâm Viện. Là em, là Trình Vi, rồi là bất kỳ ai đã ngồi ngoài cánh cửa sáng nay.”
Hứa dựa lưng vào ghế. Cô đã từng nghĩ việc cắt bỏ một câu đúng là một dạng đầu hàng. Bây giờ cô biết có những câu đúng về hướng nhưng chưa đúng về cách chứng minh, và khi được in ra, phần thiếu ấy sẽ trở thành lỗ hổng cho người khác xé cả bài. “Chúng ta có thể viết hẹp lại. Chỉ viết gia đình từng cảnh báo về khả năng vận động.” Phó Dao lắc đầu. “Chưa phải hôm nay.” Cô mở bảng câu hỏi đã gửi lúc chín giờ mười lăm: yêu cầu cơ sở giải thích quy trình xử lý phản ánh, việc hỗ trợ người bệnh hạn chế vận động và chính sách lưu giữ hồ sơ. Không có PL-02, tài khoản dùng chung, T.Q hay liên kết phiếu chuyển phòng. “Lệnh bảo toàn đang chạy. Một bài báo ra lúc này sẽ báo cho tất cả người liên quan biết cảnh sát đang nhìn đúng kho nào. Em muốn buộc họ trả lời, nhưng cũng có thể đang cho họ biết cần giải thích trước điều gì.”
“Nếu họ tiếp tục xóa thì sao?” Hứa hỏi. “Bảo toàn hợp pháp để ngăn việc đó. Nếu thất bại, ta viết bằng chứng cứ của chính sự thất bại.” Phó Dao nói chậm, không nâng giọng. “Tòa soạn không phải nơi giữ hộ một bí mật vô thời hạn. Nhưng cũng không được dùng công bố để thay cho việc khóa chứng cứ.” Cô đánh dấu từng đoạn: nguồn độc lập, nguồn bị hạn chế và suy luận. Chỉ bốn trong mười một đoạn đứng hoàn toàn ở cột đầu. Phần còn lại không sai đến mức phải vứt bỏ; nó chỉ chưa thể sống ngoài căn phòng này. Phó Dao niêm phong bản in và yêu cầu kỹ thuật lưu phiên bản, nhật ký chỉnh sửa cùng danh sách người đã mở. “Chặn bài không phải xóa bài,” cô nói. “Là giữ nó nguyên cho đến khi từng câu có chân đứng.”
Hứa nhìn tên mình trên đầu bản thảo, rồi tự tay gỡ ảnh bà Mạc khỏi lịch xuất bản. Cô gọi cho Mạc Thanh Hà qua luật sư trợ giúp pháp lý, chỉ thông báo rằng bài chưa đăng vì tòa soạn cần kiểm chứng thêm, không nhắc điều tra hay bất kỳ chi tiết nội bộ nào. Thanh Hà im lặng một lúc rồi hỏi: “Có phải họ lại dọa kiện không?” Hứa đáp: “Không phải lý do chính.” “Vậy chị đừng biến mẹ tôi thành một bài hẹn mãi.” Phó Dao không an ủi. Cô ghi thời hạn rà soát lại sau khi cơ quan điều tra xác nhận phạm vi có thể công bố và sau khi gia đình nhận được câu trả lời chính thức. Bảo vệ bài khỏi kiện chưa đủ; còn phải bảo vệ người trong bài khỏi sự sốt ruột của người viết.
Mười ba giờ lẻ bốn, hộp thư pháp chế báo có thư trả lời từ văn phòng Tạ Quân. Thời hạn phản hồi còn hơn ba tiếng. Phó Dao yêu cầu mở trên máy dùng cho thư pháp lý, giữ nguyên tiêu đề, tệp đính kèm và phần đầu thư. Nội dung không trả lời việc bà Mạc được hỗ trợ vận động thế nào. Nó phủ nhận cơ sở “làm sai lệch hồ sơ”, cảnh báo tòa soạn không được mô tả một phản ánh dịch vụ là “Người mẹ ngoài hành lang”, đồng thời viết rằng “không tồn tại hành vi xóa liên kết phiếu chuyển phòng khỏi hệ thống xử lý”. Hứa đọc lại câu cuối. Cô mở bản câu hỏi và biên nhận máy chủ để loại trừ tệp nhầm. Ba câu hỏi vẫn như cũ. Không có tên phản ánh. Không có cụm xóa liên kết. Không có phiếu chuyển phòng ngoài câu hỏi chung về quy trình lưu giữ.
“Có thể họ đoán,” Hứa nói, nhưng giọng cô không còn chắc. “Có thể gia đình đã hỏi họ trước.” Phó Dao gật đầu. “Có thể. Cũng có thể họ dùng một mẫu trả lời chuẩn. Cũng có thể ai đó đã nói cho họ biết bài đang nhắm vào đâu.” Cô không cho phép biến một chi tiết lạ thành kết luận về rò rỉ. Thay vào đó, cô yêu cầu kỹ thuật xuất bản sao thư ở định dạng chỉ đọc, tạo mã kiểm tra và ghi lại danh sách nội bộ đã được nhận bản câu hỏi. Chỉ có Phó Dao, Hứa, luật sư tòa soạn và thư ký pháp chế. Nhiều người đã mở bản thảo, nhưng cụm “xóa liên kết phiếu chuyển phòng” không có trong đó. Hứa nhìn màn hình. Chi tiết ấy chỉ tồn tại ở nơi cô không được phép biết, trong lời từ chối của phía đang bị hỏi, hoặc ở một nguồn thứ ba chưa lộ diện.
Hứa cầm điện thoại định gọi Trình Vi rồi dừng trước danh bạ. Phó Dao nhìn thấy nhưng không giành lấy. “Không gọi cô ấy.” “Tôi biết.” “Cũng không nhắn Lạc bằng số cá nhân.” Hứa đặt điện thoại úp xuống. Phó Dao chuyển thư nguyên trạng qua luật sư và đầu mối tiếp nhận chứng cứ, chỉ nêu phản hồi nhắc hai chi tiết không có trong câu hỏi. Sau đó cô cập nhật sổ biên tập: bài bị chặn vì nguy cơ dựa vào thông tin chưa kiểm chứng độc lập và nguy cơ ảnh hưởng việc bảo toàn chứng cứ. Hứa ký bên dưới. Lần đầu, cô ký quyết định không đăng câu chuyện mình tin là đúng.
Ở trụ sở điều tra, Lạc nhận thông báo từ đầu mối pháp chế khi bản gốc sổ giao ca vừa được chuyển sang phòng giám định tài liệu. Anh không đưa toàn thư cho Trình Vi, chỉ hỏi trong phạm vi chuyên môn: “Cụm ‘xóa liên kết phiếu chuyển phòng’ nếu xuất hiện trong phản hồi pháp lý trước khi chúng ta công bố dữ liệu lịch sử, có tự nó chứng minh người trả lời từng thao tác không?” Trình Vi đáp ngay: “Không. Nó chỉ chứng minh người soạn phản hồi biết hoặc được cung cấp cụm đó. Nguồn biết vẫn chưa xác định.” Lạc ghi nguyên câu. Trên bàn, hai chữ T.Q trong sổ giao ca vẫn nằm dưới tấm kính bảo vệ. Trong thư, tên Tạ Quân hiện đầy đủ ở cuối trang. Trong hồ sơ, khoảng cách giữa ký hiệu và con người phải được lấp bằng quyền truy cập, đường tin và thời điểm.
Mười ba giờ bốn mươi, Phó Dao chính thức rút bài khỏi lịch chiều. Hứa đứng cạnh cửa kính, nhìn dòng trạng thái chuyển từ chờ xuất bản sang giữ kiểm chứng. Cô không biết phía Tạ Quân lấy cụm từ kia từ gia đình, từ Minh Sinh, từ một người trong cơ quan điều tra hay từ chính đường dây đã sửa hồ sơ. Cô chỉ biết bài báo chưa được đăng đã nhận một lời phủ nhận nhắm đúng vào chi tiết tòa soạn chưa từng hỏi. Phó Dao đặt bản sao niêm phong của thư bên cạnh phong bì chứa bản thảo. “Bây giờ mới có một câu đáng theo,” cô nói. “Không phải họ phủ nhận gì. Là họ biết phải phủ nhận điều đó từ đâu.”
