Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 36 - Chương 36: Đêm Đột Kích

“Mười hai phút nữa xuất phát.” Huy nói. Đồng hồ góc màn hình chỉ 00:52. Trạch Hành vẫn ngồi trong căn phòng làm việc tạm, trước mặt là sơ đồ khu nhà, danh sách các tổ và một đường âm thanh đã được khóa chỉ cho phép nghe. Huy đọc rõ vào bản ghi nghiệp vụ rằng anh được giữ lại với tư cách người hỗ trợ phân tích, không liên lạc trực tiếp với lực lượng ngoài hiện trường, không tự truy cập dữ liệu mới và không rời khỏi phòng. Mọi nhận định phải chuyển qua ông. Trạch Hành đáp một tiếng “rõ”, rồi đặt điện thoại cá nhân vào túi niêm phong đặt cạnh bàn. Lần đầu tiên từ khi bị đình chỉ, giới hạn không còn là một câu nhắc nhở; nó trở thành một phần của kế hoạch.

Mục tiêu được chia thành ba vòng. Tổ một vào cổng chính và khống chế khu hành chính. Tổ hai khóa lối xe phía sau cùng cầu thang dịch vụ. Tổ ba đưa nhân viên y tế và cán bộ bảo vệ trẻ em vào sau khi từng khu vực được xác nhận an toàn. Một tổ chứng cứ riêng chịu trách nhiệm phòng hồ sơ và thiết bị. Huy chỉ phát tọa độ đầy đủ cho trưởng từng tổ khi xe đã lăn bánh, giảm số người biết mục tiêu chính xác.

Trạch Hành nhìn những chấm sáng đại diện cho xe nghiệp vụ trượt khỏi sân. Không còi, không đèn ưu tiên. Kênh âm thanh thi thoảng bật tiếng dây an toàn va vào thành xe và tiếng Huy nhắc lần cuối: “Không tách đội. Không hỏi nạn nhân tại chỗ ngoài thông tin y tế và nguy cơ trực tiếp. Ai thấy giấy đang cháy, máy đang xóa dữ liệu thì báo, không tự ý giằng lấy.” Anh không ở trong đoàn xe, nhưng lần này không tìm cách biến sự vắng mặt ấy thành một hành động liều lĩnh.

01:16, vòng ngoài báo đã khóa con hẻm phía sau. Mười bốn giây sau, camera gắn ngực của tổ một sáng lên. Cánh cổng mái ấm đóng, đèn sảnh vẫn bật và một chiếc xe bảy chỗ đỗ chéo như vừa được đưa ra khỏi gara. Huy cho người gõ cửa, xưng danh và đọc lệnh. Bên trong có tiếng chân chạy qua nền gạch, rồi một giọng đàn ông đáp rằng quản lý đi vắng, trẻ đang ngủ và họ cần gọi luật sư. Huy không tranh cãi qua cửa. Ông chờ tổ phía sau xác nhận lối thoát đã bị chặn, đọc lại yêu cầu mở cửa lần thứ hai, sau đó ra lệnh phá khóa. Tiếng búa thủy lực nện vào kim loại vang hai lần ngắn, lần thứ ba dài hơn. Cánh cổng bật khỏi chốt, kéo theo một chuỗi âm thanh rít gắt trong đường truyền.

Sảnh không có trẻ. Hai người mặc đồng phục xanh đứng sau quầy tiếp tân, một người giữ điện thoại bàn, người còn lại với tay xuống ngăn tủ. Cảnh sát khống chế cả hai trước khi họ chạm được vào thứ bên trong. Điện thoại đang ở chế độ gọi ra, số cuối chưa kịp kết nối. Khi tổ một lên tầng hai, tám thiếu niên đã đứng thành hàng trước phòng ngủ, áo khoác mặc ngoài đồ ngủ, giày còn nguyên dây và balô đặt dưới chân. Sự im lặng có trật tự ấy khiến Trạch Hành lạnh hơn cả tiếng phá cửa. Huy yêu cầu đưa các em sang khu an toàn, mỗi em đi cùng một cán bộ và một nhân viên y tế, không để nhân viên mái ấm đi kèm.

Ở kênh phía sau, một động cơ bất ngờ gầm lên. Chiếc xe tải nhẹ màu trắng đỗ sát cửa kỹ thuật bắt đầu lùi, đúng hướng camera B-CAM-07 đã bị che. Tổ hai kéo xe chặn ngang miệng hẻm trước khi nó lấy được tốc độ. Tài xế vẫn nhấn ga thêm một nhịp, bánh sau trượt trên rãnh thoát nước tạo ra hai tiếng kim loại ngắn và một tiếng dài. Sau đó động cơ tắt. Cửa thùng xe bị khóa từ ngoài; khi cảnh sát cắt khóa, bốn thiếu niên ngồi ép sát hai bên vách, giữa những chồng chăn gấp và thùng thực phẩm rỗng. Không em nào bị trói, nhưng cửa không có tay mở phía trong. Nhân viên y tế đưa các em xuống từng người. Tài xế và một người phụ trách cửa sau bị bắt giữ, điện thoại của họ được tắt sóng và đóng gói tại chỗ.

Mười hai người được đưa ra, nhưng hồ sơ cấp phép ghi khu nhà có thể chứa hai mươi bốn giường. Huy không coi đó là số nạn nhân thực tế; nó chỉ cho biết họ chưa thể dừng tìm kiếm. Tổ một rà từng phòng, tầng áp mái và kho thực phẩm. Tổ hai đi theo hành lang phụ trợ B, nơi B-04 đã bị dọn gần như sạch. Sàn còn ướt, mùi chất tẩy bám trong không khí và quạt hút chạy ở mức cao nhất. Cán bộ phụ trách kéo dãy kệ kim loại khỏi tường, phía sau chỉ là gạch sơn trắng. “Không có cửa,” người đó báo.

Trạch Hành mở bản vẽ cũ của khu nhà cạnh bản hoàn công mới. Hai bản không trùng nhau ở cuối hành lang: bản cũ có một kho vải sâu gần ba mét, bản mới biến phần đó thành tường kỹ thuật. Anh không kết luận có phòng bí mật. Anh phóng lớn kích thước, đo theo số viên gạch hiện trong hình và nói qua kênh dành riêng cho Huy: “Chiều sâu ngoài thực tế đang thiếu khoảng hai mét rưỡi. Quạt hút ở B-04 không nằm trên trục thông gió của bản mới. Có thể còn kho cũ phía sau, cần kiểm tra kết cấu trước khi phá.” Huy lặp lại nguyên văn cho tổ hiện trường, yêu cầu kỹ thuật dùng máy dò và kiểm tra đường điện. Chưa đầy một phút sau, họ tìm thấy một khung thép bị trát phủ, bản lề nằm sau tấm ốp giả. Chốt khóa ở phía ngoài.

Cảnh sát cắt chốt. Luồng khí nóng và mùi ẩm xộc ra trước khi hình ảnh ổn định. Sáu thiếu niên ngồi trong căn kho hẹp, hai em tựa vào tường, một em lớn hơn giữ chiếc khăn ướt trước khe thông gió cho những người còn lại. Một em không đứng dậy được ngay vì mất nước. Huy gọi tổ y tế vào, đồng thời bắt toàn bộ lực lượng còn lại lùi khỏi cửa để tạo khoảng trống. Không ai hỏi các em bị giữ bao lâu hay ai đưa vào đó. Camera chỉ ghi những bàn tay đeo găng chuyền chai nước, tấm chăn giữ ấm và cáng mềm qua hành lang. Trạch Hành tháo tai nghe khỏi một bên tai trong vài giây. Anh đã nghe nhiều cuộc cứu hộ kết thúc bằng tiếng khóc. Ở đây chỉ có tiếng quạt hút tiếp tục quay, đều đặn như thể căn phòng chưa từng chứa người.

Khi số người được cứu tăng lên mười tám, chiến dịch chuyển sang giữ hiện trường. Huy cho tách sáu nhân viên bị khống chế, ghi rõ ai thu điện thoại, ai giữ chìa khóa, ai mở từng phòng. Một người tự nhận quản lý ca đêm không có tên trong bảng nhân sự. Người phụ trách chính của mái ấm không xuất hiện. Cửa phụ phía bắc có dấu vừa mở bằng chìa cơ, bên ngoài còn vệt lốp mới dẫn ra con đường không có camera công cộng. Tổ vòng ngoài đến đó chậm chưa đầy hai phút, nhưng đủ để chỉ còn một khoảng đường trống.

Phòng hành chính cho thấy việc dọn hồ sơ đã bắt đầu trước khi cảnh sát vào. Máy hủy giấy còn nóng. Trong bồn rửa có giấy ướt, mực xanh loang xuống lưới lọc. Một cuốn sổ chuyển người mất gần nửa số trang giữa; mép giấy bị xé sát gáy. Trên bàn có mảnh còn đọc được mã CT, giờ 18:11 và một cột giờ bị sửa đè. Một cán bộ định nhấc mảnh giấy lên, Huy chặn lại: “Chụp nguyên vị trí trước.” Bồn rửa bị khóa van, máy hủy giấy được rút nguồn và niêm phong riêng. Thành công của cuộc đột kích không làm quy trình ngắn đi.

Tin nhắn duy nhất từ An Chi đến lúc 01:43: “Nơi ở an toàn. Nhật Minh đã tỉnh vì tiếng xe ngoài đường nhưng ổn định lại, không hỏi về chiến dịch.” Trạch Hành chỉ đáp rằng phương án bảo vệ không thay đổi. Huy không cho gửi hình ảnh nhóm được cứu sang chỗ Nhật Minh; danh tính phải được xác minh qua hồ sơ và cán bộ bảo vệ trẻ em, không dùng một nhân chứng đang hoảng sợ để nhận mặt trong đêm. Mười tám người đã ra khỏi khu nhà, nhưng các ô trống trên bảng vẫn chưa có tên.

Tổ chứng cứ tìm thấy một ba lô màu xám trong tủ khóa cuối hành lang B. Trên nắp có ba vạch bạc đã bong một phần. Bên trong không có quần áo, chỉ có một điện thoại giá rẻ tháo pin, một túi niêm phong tự chế đựng thẻ SIM và mảnh giấy ghi bốn chữ số. Kỹ thuật viên hiện trường đọc số sê-ri qua kênh kín. Trạch Hành đối chiếu với hồ sơ cuộc gọi đêm mưa mà anh được phép xem từ trước. Chuỗi số trùng khớp. Điện thoại vừa được khôi phục cài đặt gốc lúc 00:39; dữ liệu có thể còn dấu trong bộ nhớ, nhưng không ai được bật máy tại hiện trường. Huy yêu cầu đóng gói chống tín hiệu và chuyển thẳng đến phòng giám định.

Sau đó là phần kiểm đếm chậm nhất. Mười tám người được cứu được đánh mã tạm, không công bố tên trên kênh. Không ai mang chiếc ba lô ba vạch hoặc có vật dụng gắn với số điện thoại đã gọi trong mưa. Một giường ở tầng hai đã bị tháo ga, đệm còn lõm, nhưng hồ sơ phòng tương ứng đã bị xé khỏi sổ. Trạch Hành nhìn dấu thời gian 00:39 cạnh dòng khôi phục máy rồi nhìn mốc đoàn xe rời sân. Khoảng cách chưa đầy bốn mươi phút, đủ để chuyển một người qua lối phía bắc nếu xe đã chờ sẵn.

Huy đứng trước camera gắn ngực của một cán bộ, chỉ hiện nửa khuôn mặt dưới ánh đèn hành lang. Ông không nói rằng chiến dịch thất bại. Mười tám thiếu niên đang được đưa tới nơi an toàn, bốn người đã bị kéo khỏi chiếc xe chuẩn bị rời đi và căn kho không cửa sổ đã bị mở. Nhưng giọng ông hạ thấp khi báo riêng cho Trạch Hành: “SIM đúng. Con bé không nằm trong số được cứu.” Phía sau Huy, một kỹ thuật viên trải những mảnh danh sách bị xé lên tấm nền trắng. Ở chính giữa cuốn sổ là một khoảng trống rộng bằng ba trang. Trạch Hành đặt bút xuống. Họ đã đến trước khi mái ấm kịp dọn hết mọi thứ, nhưng vẫn muộn hơn chiếc xe đã mang cô bé đi.