Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 26: Bữa Tối Của Những Người Đeo Mặt Nạ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 26: Bữa Tối Của Những Người Đeo Mặt Nạ
Minh Trì nói sẽ đến, còn Cao Tuấn Kha mỉm cười như vừa đặt được một quân cờ vào ô ông ta muốn. Tôi đứng cách họ chưa đầy hai bước, nhưng cảm giác lại giống như nhìn một cánh cửa khép lại trước mặt mình. Ánh đèn họp báo phía sau vẫn còn nóng, tiếng phóng viên thu dọn thiết bị vẫn lẫn trong tiếng bàn ghế dịch chuyển, vậy mà lời mời ăn tối kia đã kéo cuộc chiến sang một nơi khác, nơi không có máy quay, không có biên bản công khai, không có hàng chục cặp mắt buộc người ta phải giữ dáng vẻ tử tế.
Đời trước, tôi từng thua rất nhiều lần ở những căn phòng như vậy. Không phải vì người ta nói dối giỏi hơn dưới ánh đèn, mà vì khi cửa đóng lại, mọi câu nói đều có thể được gọi là hiểu lầm, mọi điều kiện đều có thể được phủ thành thiện chí, mọi sự đe dọa đều có thể biến thành một lời khuyên vì đại cục. Tôi nhìn Cao Tuấn Kha, rồi nhìn Minh Trì. Anh không giải thích với tôi, cũng không hỏi tôi có muốn cùng đi không. Anh chỉ gấp hồ sơ, cất bút vào túi áo, động tác gọn đến mức không để lại một khe hở cảm xúc nào cho người khác chen vào.
Tôi không gọi anh lại. Một phần vì tôi vẫn còn bực câu ‘không đứng về cô Lâm’ trước truyền thông, phần khác vì tôi hiểu nếu tôi bước vào bữa tối ấy, Cao Tuấn Kha sẽ lập tức biến mọi chuyện thành một cuộc mặc cả cá nhân giữa tôi và Kỳ Hành. Lúc đó, log 09:32 sẽ bị đẩy xuống sau một câu chuyện dễ bán hơn: Lâm Tĩnh An dùng nhà đầu tư ép công ty. Tôi đã mất một đời để hiểu, có những bàn cờ không phải cứ xông vào mới là chiến đấu. Có lúc, đứng ngoài đường đi của đối phương mới nhìn rõ họ muốn kéo ai vào bẫy.
Khi đám đông bắt đầu tản ra, Kiều San gửi cho tôi một tin nhắn chỉ có một dòng: ‘Bản truy vấn route link 09:32 đã được cấp quyền đọc tạm thời, hiệu lực hai giờ.’ Tôi cúi xuống nhìn màn hình, hơi thở chậm lại. Quyền đọc tạm thời này không phải may mắn. Nó là thứ chúng tôi đổi được bằng việc buộc pháp chế ghi vào biên bản ngay trước truyền thông. Nếu không có biên bản ấy, bất kỳ truy vấn nào sau họp báo cũng có thể bị nói thành hành vi vượt quyền. Tôi nhắn lại: ‘Không tải nội dung, chỉ lấy route, hash và quyền chia sẻ.’ Kiều San trả lời rất nhanh: ‘Biết. Tôi chưa muốn bị đẩy thành Dư Lan thứ hai.’
Câu đó làm cổ họng tôi nghẹn nhẹ. Dư Lan vẫn chưa xuất hiện. Một cái tên trên màn hình đã đủ để cô ấy bị đặt giữa đường ray, còn con tàu mang tên đại cục thì luôn chạy đúng giờ. Tôi quay đầu nhìn về phía khu hậu trường. Hạ Nhiên đang nói chuyện với một nhân viên PR, mắt còn hơi đỏ, tay đặt lên vai đối phương rất dịu dàng. Nếu không nhìn thấy hàng mi cô ta run lúc tên Dư Lan hiện ra, có lẽ sẽ có rất nhiều người tin cô ta thật sự đang bảo vệ cấp dưới. Nhưng đời trước tôi đã thấy quá nhiều bàn tay vừa đặt lên vai người khác, vừa âm thầm đẩy họ ra phía trước.
Tôi rời khỏi hội trường bằng cửa bên. Trong thang máy, điện thoại rung thêm một lần. Lần này là tin nhắn từ Minh Trì: ‘Bữa tối được ghi nhận theo quy trình thẩm định của Kỳ Hành. Đừng đến gần.’ Tôi nhìn năm chữ cuối lâu hơn mức cần thiết. Đừng đến gần. Nghe giống một mệnh lệnh, cũng giống một cách giữ khoảng cách. Nếu là đời trước, tôi có thể đã tức giận vì bị gạt ra ngoài. Nhưng đời này, tôi biết phân biệt giữa bị loại khỏi bàn cờ và được nhắc không bước vào vùng đối phương đã chuẩn bị sẵn dây trói. Tôi không trả lời ngay. Một phút sau, tôi chỉ nhắn: ‘Đừng để họ biến anh thành lời bảo chứng.’ Anh gửi lại: ‘Tôi không ký vào thứ không thể kiểm toán.’
Tối hôm đó, tôi không về nhà. Tôi cùng Kiều San ngồi trong phòng làm việc nhỏ cạnh khu pháp chế, nơi đèn trắng lạnh đến mức làm mọi gương mặt đều mất màu. Trên màn hình của cô là bản route đã được làm mờ phần nội dung tài liệu. Preview link 09:32 xuất phát từ tài khoản HRN_teamlead, đi qua nhóm quyền PR_Crisis_Internal, được gắn nhãn ‘legal preview’, sau đó đẩy một token sang SeniorOfficeRelay. Đến đây, đường đi đáng lẽ phải dừng trong mạng nội bộ. Nhưng dưới dòng relay, một nhánh mờ hiện lên với trạng thái chưa xác thực: EXEC-42-GW.
Kiều San gõ nhẹ đầu bút xuống bàn. ‘EXEC-42-GW không nằm trong quy trình duyệt tài liệu PR.’ Tôi nhìn chuỗi ký tự ấy, cảm giác lạnh lan từ đầu ngón tay vào lòng bàn tay. EXEC là nhóm quyền cấp điều hành. GW là gateway. Một liên kết xem trước nội bộ của PR nếu chỉ gửi pháp chế duyệt câu chữ sẽ không cần đi qua cổng này. Tôi hỏi: ‘Có vendor callback không?’ Kiều San không trả lời ngay. Cô ấy phóng to bảng phụ, nhưng trường vendor bị che bởi nhãn pending verification. ‘Có dấu gọi ra ngoài, nhưng tên đơn vị bị mask. Muốn mở cần quyền điều tra chính thức hoặc văn bản từ bên thẩm định độc lập.’
Bên thẩm định độc lập. Tôi nhìn điện thoại đặt úp trên bàn. Bữa tối của Minh Trì lúc này có lẽ đã bắt đầu.
Gần chín giờ, hệ thống Kỳ Hành gửi sang một gói ghi nhận cuộc họp được đóng dấu thời gian. Không phải nội dung đầy đủ, chỉ là phần biên bản và đoạn âm thanh liên quan đến điều kiện đầu tư, kèm xác nhận người tham dự đã biết cuộc trao đổi được ghi âm phục vụ thẩm định. Tôi nhìn dòng xác nhận ấy trước khi bấm nghe. Minh Trì quả nhiên không bước vào một căn phòng kín bằng tay không. Giọng đầu tiên vang lên là của thư ký Kỳ Hành, khách khí nhưng cứng: ‘Theo quy trình due diligence, phần trao đổi liên quan đến điều kiện đầu tư và xử lý rủi ro sẽ được ghi nhận. Cao tổng có ý kiến gì không?’ Cao Tuấn Kha cười rất nhẹ. ‘Không có gì không thể ghi. Chúng ta chỉ nói chuyện vì ổn định của Hải Đăng.’
Sau đó là tiếng ly chạm rất khẽ. Tôi không nhìn thấy bàn ăn, nhưng có thể tưởng tượng ra ánh đèn vàng, khăn trải bàn trắng, nụ cười vừa đủ của những người đều biết mình đang đeo mặt nạ. Cao Tuấn Kha bắt đầu bằng những câu rất đẹp. Ông ta nói Vân Lưu coi trọng Kỳ Hành, nói truyền thông đang phóng đại một sai sót nghiệp vụ, nói một dự án hàng nghìn nhân sự không nên bị treo chỉ vì một file PR có cách diễn đạt nhạy cảm. Minh Trì không ngắt lời. Sự im lặng của anh trong bản ghi làm tôi nhớ đến lúc anh ngồi ở họp báo, lạnh đến mức khiến người khác khó đoán anh đang đặt lưỡi dao ở đâu.
‘Tạ tổng,’ Cao Tuấn Kha nói đến đoạn thứ ba, giọng thấp hơn, ‘anh là người làm đầu tư, chắc hiểu có những rủi ro không nên bị đưa ra trước công chúng quá sớm. Một preview link còn đang pending verification, một trợ lý PR chưa giải trình, một trưởng phòng đầu tư đang chịu áp lực danh dự… nếu tất cả đều bị đẩy thành chiến tranh truyền thông, Hải Đăng sẽ mất giá trị thật.’ Minh Trì hỏi: ‘Giá trị thật, hay giá trị mà Vân Lưu muốn Kỳ Hành nhìn thấy?’ Trong bản ghi, khoảng lặng sau câu ấy kéo dài hai giây. Chỉ hai giây, nhưng đủ để tôi nghe ra chiếc mặt nạ của Cao Tuấn Kha chạm nhẹ vào cạnh bàn.
Ông ta vẫn cười. ‘Hai thứ đó không nhất thiết đối lập. Nếu Kỳ Hành xác nhận sự cố lần này chỉ là vấn đề quản lý truyền thông nội bộ, chúng tôi có thể mở lại điều kiện ưu tiên cho anh ở vòng tích hợp sau. Ghế trong ủy ban giám sát dữ liệu, quyền đồng thẩm định mô-đun xuyên biên giới, và một mức chiết khấu đủ để hội đồng Kỳ Hành thấy đây là khoản đầu tư đáng giá.’ Tôi nghe đến đây thì dừng bút. Kiều San ngẩng đầu nhìn tôi. Cả hai chúng tôi không nói gì. Một lời mời có lợi ích cụ thể không phải bằng chứng hối lộ nếu đứng một mình, nhưng đặt sau yêu cầu bỏ qua route 09:32, nó bắt đầu có hình dạng của một cái giá.
Minh Trì nói: ‘Đổi lại, Kỳ Hành phải bỏ yêu cầu truy xuất external access?’ Cao Tuấn Kha đáp rất nhanh: ‘Tôi không dùng chữ bỏ. Tôi chỉ mong Kỳ Hành hiểu đâu là mức kiểm toán hợp lý. Log có thể kiểm, nhưng không nên đào đến những đơn vị kỹ thuật không liên quan rồi khiến đối tác hoang mang.’ Minh Trì hỏi tiếp: ‘Đơn vị kỹ thuật nào?’ Lần này, Cao Tuấn Kha không trả lời ngay. Trong tiếng nhạc nền rất thấp, tôi nghe ông ta đặt ly xuống. ‘Ví dụ như các đơn vị tư vấn tích hợp dữ liệu. Đông Triều chẳng hạn. Họ từng xử lý nhiều luồng chuyển đổi trong ngành, nhưng nếu tên họ xuất hiện trong tin đồn lúc này, thị trường sẽ tưởng Vân Lưu có vấn đề chuyển tài sản.’
Đông Triều. Ngòi bút trong tay tôi ấn mạnh xuống giấy, để lại một vệt mực đậm. Kiều San lập tức kéo lại bảng route, nhập từ khóa vào ô tìm kiếm nội bộ. Không có kết quả trong danh sách vendor chính thức của Hải Đăng. Không có hợp đồng công khai trong kho pháp chế hiện tại. Không có trong phụ lục nhà cung cấp mà phòng đầu tư từng được nhận. Một cái tên không nằm trên giấy tờ chính thức lại được Cao Tuấn Kha nhắc đến trong bữa tối về rủi ro dữ liệu. Tôi nhấn phát tiếp đoạn ghi âm.
Minh Trì không vồ lấy cái tên đó. Anh chỉ hỏi: ‘Đông Triều có liên quan đến preview link 09:32?’ Cao Tuấn Kha cười, lần này tiếng cười mỏng hơn. ‘Tạ tổng, tôi đang nói ví dụ thị trường. Anh không cần biến một bữa tối thiện chí thành biên bản chất vấn.’ ‘Nếu là ví dụ,’ Minh Trì nói, ‘Kỳ Hành sẽ xác minh như một ví dụ. Nếu không phải, log sẽ nói rõ hơn ông.’ Cao Tuấn Kha im lặng. Rồi Hạ Nhiên bất ngờ chen vào, giọng mềm đến mức tôi gần như thấy được nước mắt cô ta qua loa: ‘Minh Trì, anh đừng hiểu lầm Cao tổng. Mọi người đều chỉ muốn sự việc đừng làm tổn thương thêm người vô tội. Dư Lan còn rất trẻ. Tĩnh An đang giận, nên có thể cậu ấy sẽ nhìn ai cũng giống hung thủ.’
Tôi cười rất khẽ. Thì ra bữa tối này không chỉ có một chiếc mặt nạ. Cao Tuấn Kha đeo mặt nạ đại cục, Hạ Nhiên đeo mặt nạ người bảo vệ kẻ yếu, còn Minh Trì bị họ cố khoác lên mặt nạ nhà đầu tư thực dụng. Chỉ cần anh gật đầu, ngày mai truyền thông sẽ có một câu chuyện mới: Kỳ Hành đã hiểu lầm, Vân Lưu đã ổn định, Lâm Tĩnh An quá cực đoan nên kéo một trợ lý trẻ xuống nước. Minh Trì hỏi Hạ Nhiên một câu duy nhất: ‘Nếu cô muốn bảo vệ Dư Lan, tại sao không yêu cầu công bố quyền sử dụng HRN_teamlead?’ Bản ghi yên đi. Rất lâu sau, Hạ Nhiên mới nói: ‘Tôi không có quyền quyết định hệ thống.’ Minh Trì đáp: ‘Vậy cô cũng không có quyền quyết định ai vô tội bằng nước mắt.’
Tôi tắt đoạn ghi âm ở đó. Không phải vì không muốn nghe tiếp, mà vì cửa sổ truy vấn của Kiều San vừa nhảy trạng thái. Dòng pending verification chuyển sang partial match. Trường vendor vẫn chưa mở hoàn toàn, nhưng một đoạn mã định danh trong callback đã hiện ra: DT-ADV. Kiều San gõ tiếp lệnh đối chiếu với kho tên miền được phê duyệt cũ. Màn hình xoay vòng vài giây, rồi trả về một kết quả bị đánh dấu không còn hiệu lực: dongtrieu-advisory. Tôi nghe tiếng tim mình đập rất rõ trong căn phòng trắng lạnh.
Minh Trì gọi đến đúng lúc ấy. Tôi bắt máy nhưng không nói trước. Đầu dây bên kia có tiếng xe chạy rất xa, như thể anh vừa rời khỏi nhà hàng. Anh nói: ‘Bản gốc ghi âm đã được hash và gửi lưu tại Kỳ Hành. Phần liên quan đến Đông Triều tôi sẽ yêu cầu pháp chế trích xuất theo thủ tục.’ Tôi nhìn tên miền trên màn hình. ‘Anh biết trước cái tên đó à?’ Anh im lặng nửa nhịp. ‘Không. Tôi chỉ biết Cao Tuấn Kha sẽ không mời tôi ăn tối để xin lỗi.’ Câu trả lời ấy rất giống anh. Không an ủi, không hứa hẹn, không làm màu rằng mọi thứ nằm trong tay mình. Chỉ là một người bước vào bẫy với đủ dây bảo hiểm, rồi để kẻ đặt bẫy tự buộc nút đầu tiên.
Tôi nói: ‘Đông Triều không có trong danh sách vendor chính thức.’ Minh Trì đáp: ‘Vậy đừng vội đưa nó ra. Một cái tên chưa đủ kết luận.’ ‘Tôi biết.’ Tôi nhìn lại route 09:32, nhìn HRN_teamlead, SeniorOfficeRelay, EXEC-42-GW và mảnh DT-ADV nằm ở cuối đường đi như một chiếc gai nhỏ. Đời trước, họ dùng những cái tên rất sạch để chôn tôi: quy trình, đại cục, ổn định, danh dự công ty. Đời này, tôi học cách nhìn những cái tên bẩn ẩn sau lớp sơn sạch ấy. Tôi không cần ai thú nhận. Tôi chỉ cần họ tiếp tục tin rằng mặt nạ của mình còn nguyên.
Trước khi cúp máy, Minh Trì nói thêm: ‘Ngày mai Phó Duy sẽ trình lại mô hình Hải Đăng ở cuộc họp dự án. Cao Tuấn Kha cần kéo trọng tâm khỏi PR bẩn.’ Tôi khép sổ ghi chú, vệt mực đậm ban nãy vẫn nằm dưới hai chữ Đông Triều. ‘Vậy ngày mai tôi sẽ để họ nói bằng số liệu.’ Tôi tưởng anh sẽ dặn tôi cẩn thận, hoặc nhắc tôi đừng quá cứng. Nhưng anh chỉ nói: ‘Đừng dùng phần chưa đủ chứng cứ.’ Tôi đáp: ‘Tôi chưa bao giờ thắng bằng thứ chưa đủ chứng cứ.’ Đầu dây bên kia yên một lát, rồi anh nói rất khẽ: ‘Tôi biết.’
Cuộc gọi kết thúc. Trên màn hình, route 09:32 vẫn chưa mở hết. Nó chỉ hé ra một mảnh tên, một cổng điều hành, một đường callback bị che và một bữa tối đầy những người nói vì đại cục. Nhưng từng ấy đã đủ để tôi hiểu cuộc họp báo hôm nay chưa lật xong Hạ Nhiên, cũng chưa chạm đến đáy của Cao Tuấn Kha. Dưới lớp kịch bản PR bẩn là một đường dây khác, im hơn, đắt hơn và nguy hiểm hơn. Tôi lưu bản ghi chú, đặt tên tạm cho tuyến mới: Đông Triều. Lần này, cái tên không nằm giữa màn hình họp báo. Nó nằm cuối một đường link lúc 09:32, nơi những người đeo mặt nạ tưởng rằng không ai nhìn thấy.
