Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 59 - Chương 59: Người Cha Đã Ký Giúp
Chương 59: Người Cha Đã Ký Giúp
Động cơ chiếc xe màu xám vẫn nổ, tiếng rung thấp xuyên qua ô cửa kính và dội vào căn phòng vừa im xuống. Cha Phó Nhiên đứng ngoài cổng, một tay giữ cửa xe, tay kia chỉ về phía ghế phụ như thể cậu chỉ cần bước qua sân là mọi chuyện sẽ trở lại đúng vị trí gia đình đã sắp sẵn. Phó Nhiên không nhúc nhích. Dây máy ảnh bị cậu siết đến hằn đỏ ngón tay. “Con không về giữa ca.” Cậu nói, giọng nhỏ hơn lúc tranh cãi với Trạch Hành nhưng không hề nhẹ. Người đàn ông nhìn qua vai con trai, thấy màn hình đầy mã tệp, tập hóa đơn trên bàn và những gương mặt thiếu ngủ. “Đây không phải ca làm. Đây là một nhóm đang bị gọi tên trên mạng, không lương, không bảo hiểm, còn có thể dính kiện tụng.” Trạch Hành bước tới sát cửa nhưng không chắn lối. “Hiện chưa có thông báo khởi kiện nào đối với Phó Nhiên. Đoạn ghi âm đang lan truyền bị cắt, chúng tôi đã bảo toàn bản gốc và đang truy nguồn.” “Đến lúc có rồi, ai trả?” cha cậu hỏi.
Tưởng Nghiên đặt tập hóa đơn xuống. “Chú nói đúng một phần. Đội đang thiếu tiền, và Phó Nhiên không nên bị giấu điều đó. Nhưng không ai ép cậu ấy ở lại.” Người đàn ông quay sang con trai. “Tiền thuê nhà tháng này ai chuyển? Máy ảnh ai mua? Con nói đi cứu hộ, rồi mỗi lần thiếu lại bảo chỉ qua giai đoạn này.” Phó Nhiên nuốt khan. “Con sẽ tự trả.” “Bằng gì?” “Con chưa biết.” Cha cậu lấy chiếc thẻ ngân hàng phụ từ ví, đặt lên bậu cửa. “Từ tháng sau, ba không chuyển tiền thuê nữa. Ba không kéo con lên xe. Nhưng nếu con ở lại, con tự chịu phần con chọn.” Phó Nhiên nhìn tấm thẻ rất lâu rồi tháo chìa khóa căn hộ khỏi móc bên hông, đặt cạnh nó. “Con làm hết hôm nay. Tối con về lấy đồ.” Trước khi quay ra xe, người đàn ông nói: “Ba chỉ không muốn một ngày con gọi về, bảo rằng người khác đã ký thay phần đời của con.”
Phó Nhiên đứng nguyên ở cửa cho đến khi xe rời cổng. Tưởng Nghiên định nói gì đó nhưng cậu lắc đầu. “Em không cần mọi người bảo em dũng cảm. Em cần biết tài khoản nào đăng đầu tiên.” Bạch Giai đẩy sang cho cậu bảng thời gian đã đánh dấu. “Ba tài khoản dùng cùng một tệp, nhưng một tài khoản sớm hơn mười một giây. Kiểm tra lịch đổi tên và số điện thoại khôi phục, đừng nhắn trực tiếp.” Phó Nhiên kéo ghế về bàn. Sự giận dữ trong cậu chưa biến mất; nó chỉ được đặt vào một cột dữ liệu có thể kiểm chứng. An Nhiên nhìn cậu cúi xuống màn hình và hiểu việc ở lại không giải quyết mâu thuẫn gia đình. Nó chỉ làm cái giá có ngày bắt đầu rõ ràng.
Điện thoại Trạch Hành rung. Phản hồi sơ bộ từ bộ phận giao thông cho biết bốn số cuối trong lịch R2 khớp với hai xe từng qua trạm cân phía bắc. Một xe rời trạm bằng đầu kéo khác, chiếc còn lại đi vào khu bãi liên hợp rồi mất khỏi camera công cộng. Ký hiệu BT-B chưa được xác định; yêu cầu bảo toàn đã gửi tới ba bãi có tên tương ứng. “Không có vị trí để điều xe.” anh nói. Tưởng Nghiên nhìn ra sân, lần này không chạm vào chìa khóa. “Nhưng có hai khung thời gian.” “Và hai phương tiện cần loại trừ.” An Nhiên ghi giờ vào biên bản tạm, cố giữ tay không run vì thiếu ngủ. Một bước nhỏ vẫn là bước, nhưng nó không cho phép cô quên mười tám sinh mạng đang nằm ngoài mọi khung hình họ có.
Chuông cổng vang lên lần nữa. Người đứng ngoài là Tạ Quốc Vinh. Ông không mặc áo blouse, chỉ có chiếc sơ mi xám đã nhăn ở khuỷu tay và một túi hồ sơ mỏng kẹp dưới nách. An Nhiên thấy ông trước khi nghe Tưởng Nghiên hỏi ai. Cảm giác đầu tiên không phải giận mà là mệt, một thứ mệt lạnh chạy từ gáy xuống lưng. “Ba đến làm gì?” Tạ Quốc Vinh nhìn chiếc bảng tên của đội, rồi nhìn xe cứu hộ đang nằm im. “Chu Tịnh Dư gọi cho ba.” Căn phòng phía sau An Nhiên im thêm một lần nữa.
Cô mở cửa nhưng không mời ông đi đâu khác. “Nói ở đây.” Tạ Quốc Vinh liếc những người trong phòng. “Chuyện này là chuyện gia đình.” “Năm xưa ba cũng nói như vậy, rồi ký để con không có mặt trong chuyện của chính mình.” An Nhiên bước sang một bên. “Trạch Hành phụ trách pháp lý. Bạch Giai đang xử lý nguồn phát tán. Hồ sơ Minh Uyển không còn chỉ là chuyện gia đình.” Tạ Quốc Vinh đặt túi hồ sơ lên góc bàn. “Đây là bản in cuộc gọi và tin nhắn.” Trạch Hành hỏi ông đã tự in hay nhờ người khác, thiết bị gốc còn giữ không, có chuyển tiếp nội dung chưa. Ông trả lời từng câu. An Nhiên nghe cách cha kiên nhẫn với quy trình mà vài ngày trước ông còn muốn dùng quan hệ để đi vòng qua, nhưng thay đổi nhỏ ấy không đủ làm phần còn lại nhẹ đi.
Danh sách có tên Chu Tịnh Dư ba lần trong hai ngày: một cuộc sau bữa cơm ở nhà, một cuộc trước khi clip bị tung và cuộc cuối chỉ sáu phút sau khi nhà tài trợ dừng hỗ trợ. An Nhiên đặt đầu ngón tay lên dòng đầu tiên. “Ba nói đã không còn liên hệ với bà ta.” Tạ Quốc Vinh thừa nhận số điện thoại ấy chưa từng bị xóa. Nhiều năm qua Chu thỉnh thoảng nhắn để xác nhận gia đình không yêu cầu mở lại sự cố. Sau khi An Nhiên buộc ông mở phong bì, ông gọi lại, yêu cầu giao hai phụ lục: tường trình ca trực và lịch sử chỉnh sửa hồ sơ điện tử. Chu từ chối. Sáng nay bà ta chủ động báo rằng nếu An Nhiên tiếp tục yêu cầu phục hồi hồ sơ, một bản xác nhận khác sẽ được công bố.
“Bản nào?” An Nhiên hỏi. Tạ Quốc Vinh lấy ra một trang giấy in từ ảnh chụp. Phần đầu bị cắt tên đơn vị, nhưng cuối trang hiện rõ chữ ký của ông. Dưới đó là dòng xác nhận đại diện gia đình đồng ý để Minh Uyển xử lý sự cố nội bộ, tạm dừng liên hệ trực tiếp với người liên quan và không chuyển hồ sơ ra hội đồng nghề nghiệp trong thời gian hòa giải. Cụm từ “thay mặt gia đình và người liên quan” được gạch dưới bằng mực xanh. An Nhiên từng thấy chữ ký ấy trên đơn phối hợp, nhưng chưa từng thấy trang dùng nó như sự đồng thuận của cô. “Ba có giấy ủy quyền của con không?” “Không.” “Ba có hỏi con không?” “Lúc đó con không thể nghe nhắc đến ca bệnh.” “Con hỏi ba có hỏi không.” Tạ Quốc Vinh nhìn thẳng con gái. “Không.”
Trạch Hành nói chữ ký không tự động thay thế ý chí của một người trưởng thành nếu không có căn cứ đại diện hợp pháp, nhưng giá trị pháp lý chỉ là một phần. Trang này có thể đã được dùng để giải thích vì sao hồ sơ không chuyển ra ngoài, vì sao An Nhiên không được đối chất và vì sao Minh Uyển giữ toàn bộ tài liệu. Tạ Quốc Vinh siết hai tay trên đầu gối. “Ba nghĩ nếu báo cáo đi lên, họ sẽ lấy chữ ký sai của con làm kết luận trước khi con đứng nổi. Ba thấy con không ngủ, khóa mình trong phòng. Ba không tin Minh Uyển sẽ bảo vệ con.” “Nên ba bảo vệ con bằng cách tin họ đủ để ký giấy họ đưa?” “Ba nghĩ mình có thể chặn chuyện lại rồi tìm cách khác.” “Ba có tìm không?” An Nhiên hỏi.
Ông không tìm. Sau khi An Nhiên rời Minh Uyển và tránh nhắc đến ca bệnh, ông xem sự yên lặng là dấu hiệu cô đang hồi phục. Ông giữ liên hệ với Chu để chắc vụ việc không bị khơi lại, còn Chu dùng chính sự im lặng ấy làm bằng chứng rằng thỏa thuận đã được chấp nhận. An Nhiên cảm thấy đau không nằm ở trang giấy. Nó nằm ở việc mỗi người nhìn sự im lặng của cô và chọn ý nghĩa thuận tiện nhất: Minh Uyển gọi đó là đồng thuận, cha cô gọi đó là hồi phục, còn cô nhiều năm qua gọi nó là hình phạt mình đáng chịu.
“Ba không ký giúp con.” Cô nói. “Ba ký để căn phòng ấy không cần có con.” Tạ Quốc Vinh khẽ cúi đầu. “Ba biết câu xin lỗi bây giờ không sửa được.” “Vậy đừng sửa bằng một chữ ký khác.” Ông nhìn tập hóa đơn và nói có thể trả tiền sửa phanh cùng tiền thuê điểm tập kết. An Nhiên lập tức lắc đầu. “Nếu ba muốn hỗ trợ, hãy chuyển qua tài khoản công khai của đội, có biên nhận, không kèm điều kiện và không đứng tên con. Đừng biến tiền thành cách kết thúc cuộc nói chuyện.” Ông không phản đối. Trạch Hành yêu cầu giữ nguyên điện thoại, lập tường trình về các lần liên hệ, không xóa tin nhắn và không gọi lại Chu trước khi thống nhất cách bảo toàn. Lần này, Tạ Quốc Vinh gật đầu mà không nhắc đến người quen.
Điện thoại của ông sáng lên ngay trên mặt bàn. Tên Chu Tịnh Dư hiện đầy màn hình. Cuộc gọi tắt, rồi một tin nhắn đến. An Nhiên bảo ông đặt máy xuống để Trạch Hành ghi nhận thời gian, sau đó mới đọc thành tiếng: “Bác sĩ Vinh, tôi đã cho ông đủ thời gian. Bảo An Nhiên dừng yêu cầu phục hồi hồ sơ và không nhắc Minh Uyển trong bất kỳ phản hồi nào. Nếu cô ấy tiếp tục, trang ông ký sẽ là thứ công chúng nhìn thấy trước hai phụ lục còn lại.”
Phó Nhiên thôi gõ bàn phím. Tưởng Nghiên siết môi. Bạch Giai chỉ ghi lại thời gian, không chụp nội dung trước khi xác nhận nguồn. An Nhiên nhìn chữ ký của cha trên trang giấy, rồi nhìn đoạn ghi âm cắt ghép vẫn đang lan trên màn hình nhỏ. Một bên là câu nói của cô bị lấy mất phần trước sau. Một bên là chữ ký của ông bị dùng để thay phần cô chưa từng được hỏi. Hai cách im lặng khác nhau cuối cùng gặp nhau trong cùng một buổi sáng. Cô không trả lời Chu. Cô chỉ nói với Trạch Hành: “Ghi vào biên bản. Và từ giờ, không ai ký giúp tôi nữa.” Điện thoại Tạ Quốc Vinh rung thêm một lần. Chu gửi kèm tên của phụ lục đầu tiên: bản tường trình người phụ trách ca trực năm đó.
