Chương 6 - Chương 6: Họp Báo Lạnh
Chương 6: Họp Báo Lạnh
Từ phòng họp tầng mười hai xuống phòng họp báo tầng ba chỉ mất bảy phút, nhưng Tô Mạn có cảm giác mình đang kéo theo cả một đêm chưa kịp tắt. Laptop của A Kỳ được ôm trước ngực như một túi hồ sơ nóng, bên trong là PR-Admin03, CK-15, log thẻ xanh và những dòng thời gian đủ sắc để cắt đứt vài nụ cười công sở. Hạ Nhiên đi bên cạnh cô, mũ đã tháo xuống, tóc được vén gọn sau tai. Lớp nền mỏng không che hết quầng mắt, nhưng ít nhất cô không còn giống người bị đẩy ra pháp trường mà không biết mình bị xử vì tội gì. Trong thang máy, Tô Mạn nói rất chậm: “Lát nữa cô chỉ trả lời ba nhóm câu hỏi. Tôn trọng kiểm tra, không công kích nghệ sĩ khác, yêu cầu bảo toàn dữ liệu liên quan tới tư liệu chưa phát hành.” Hạ Nhiên nhìn cô qua gương. “Còn chuyện tôi không đạo nhạc?” “Sẽ nói, nhưng không nói bằng câu thề. Người ta không thiếu lời thề để xé.”
Cửa thang máy mở ra, tiếng người lập tức tràn tới. Backdrop trắng in logo An Thịnh Entertainment sáng đến chói mắt, dưới ánh đèn lạnh trông như tấm khăn phủ lên bàn mổ. Chu Khải đứng cạnh cửa phụ, đưa cho Tô Mạn một tờ thông cáo. “Trọng tâm là xin lỗi vì chiếm dụng tài nguyên truyền thông công cộng, cam kết phối hợp điều tra, tạm ngừng hoạt động một tuần. Cách này hạ nhiệt nhanh nhất.” Tô Mạn đọc hai dòng đầu rồi gấp lại. “Hạ nhiệt hay hạ Hạ Nhiên xuống?” Chu Khải cau mày. “Cô biết ngoài kia đang muốn nghe gì.” “Tôi biết. Cho nên tôi càng không đưa họ câu nhận lỗi được viết sẵn.” Anh ta hạ giọng: “Đừng biến họp báo thành cuộc chiến nội bộ.” Tô Mạn nhìn thẳng vào anh ta. “Tôi không nhắc nội bộ. Tôi nhắc quy trình bảo toàn chứng cứ. Nếu anh thấy hai thứ đó giống nhau, có lẽ anh nên tự hỏi vì sao.”
Chín giờ đúng, cánh cửa phòng họp báo mở ra. Máy ảnh chớp liên tục, tiếng màn trập dày như mưa đá nện xuống mái tôn. Hàng ghế đầu là các tòa soạn giải trí lớn, hàng sau là blogger và vài gương mặt quen chuyên đặt câu hỏi để cắt clip. Tô Mạn chỉnh micro, không mỉm cười. “Cảm ơn mọi người đã đến. Chúng tôi sẽ trả lời trong phạm vi sự kiện đã kiểm chứng. Những suy đoán về cá nhân khác, những câu hỏi yêu cầu Hạ Nhiên tự buộc tội hoặc buộc tội người khác, chúng tôi không trả lời.” Ngay lập tức có người đứng lên: “Hạ Nhiên có thừa nhận bản demo bị leak giống bản phát hành của Bạch Dao không?” Tô Mạn bấm điều khiển, màn hình hiện hai dải sóng âm, một đoạn đỏ mười tám giây và một đoạn xám dài hơn đã che phần nhạy cảm. “Bản đang lan truyền không phải file hoàn chỉnh. Nó bị cắt khỏi một guide vocal chưa phát hành và lược bỏ phần trước sau đủ để thay đổi cảm nhận về trình tự giai điệu.”
Một phóng viên chen vào: “Nghĩa là các cô nói file kia giả?” Tô Mạn nhìn xuống hàng ghế. “Tôi nói file kia không đủ tư cách làm bằng chứng kết luận đạo nhạc. Hai câu đó khác nhau. Khác biệt đó là thứ người cắt file muốn mọi người bỏ qua.” Phòng họp báo xôn lên. Có người đã bắt đầu gửi tin nóng với tiêu đề chắc chắn không dùng hết câu của cô. Tô Mạn tiếp tục chiếu timeline: thời điểm file công khai, thời điểm bài tố dùng ảnh sóng nhạc đỏ, thời điểm ekip gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ. Cô bỏ qua các dòng chưa thể công khai, nhưng giữ lại đủ khoảng trống để người tỉnh táo nhìn thấy nhịp bất thường. “Tư liệu chưa phát hành của nghệ sĩ không thể tự rời khỏi hệ thống. Chúng tôi đã yêu cầu kiểm tra log máy dựng, lịch truy cập khu phòng thu, lịch tạo liên kết chia sẻ và lịch cấp quyền tạm thời. Cho tới khi có kết luận, Hạ Nhiên sẽ không nhận lỗi thay cho một quy trình dữ liệu có dấu hiệu bị chạm vào.”
Một blogger ở hàng giữa không chờ được gọi. “Nếu không đạo nhạc, tại sao Hạ Nhiên không hát lại ngay tại đây? Cô ấy là ca sĩ mà, đúng không?” Vài tiếng cười thấp vang lên. Hạ Nhiên ngẩng mắt, cổ họng chuyển động. Tô Mạn nhận ra trong một khoảnh khắc cô ấy thật sự muốn hát, muốn dùng thứ mình tin nhất để chống lại cả căn phòng đang nghi ngờ mình. Nhưng đây không phải sân khấu, còn người đặt câu hỏi cũng không đến để nghe. Tô Mạn đặt tay lên mép micro của Hạ Nhiên, động tác rất nhẹ. “Họp báo không phải phòng thu di động. Việc yêu cầu một nghệ sĩ đang là đối tượng bị cắt ghép trình diễn tại chỗ để tiếp tục bị cắt ghép là không phù hợp. Khi có bối cảnh đầy đủ, Hạ Nhiên sẽ hát ở nơi âm nhạc được nghe như âm nhạc, không phải như một cái bẫy.” Hạ Nhiên nhìn bàn tay cô, rồi lặng lẽ buông hơi thở đang giữ trong ngực.
Câu hỏi tiếp theo còn sắc hơn. “Về cáo buộc dùng chất cấm, phía Hạ Nhiên có dám công bố kết quả kiểm tra không?” Lần này Tô Mạn nghiêng micro về phía Hạ Nhiên. Cô gái trẻ nhìn xuống một giây, rồi ngẩng lên. “Tôi sẵn sàng thực hiện kiểm tra tại đơn vị có tư cách pháp lý và công bố kết quả theo quy trình hợp lệ. Tôi không chấp nhận việc lấy tin nhắn cũ, ảnh hậu trường hoặc biểu cảm mệt mỏi sau lịch trình để kết luận tôi dùng chất cấm.” Giọng cô không lớn, có chỗ hơi khàn, nhưng câu nói đi hết được đến cuối mà không vỡ. Tô Mạn để cô nói trọn câu ấy. Có những thứ phải do chính Hạ Nhiên giữ lấy, nếu không sau này dù thắng, cô ấy vẫn chỉ là người được người khác bế qua đống đổ nát.
Một phóng viên của kênh giải trí lớn giơ tay đúng quy trình. “Vậy Hạ Nhiên có nghi ngờ Bạch Dao hoặc ekip của Bạch Dao đứng sau việc tung file không?” Căn phòng lập tức yên hơn. Cái tên Bạch Dao giống một miếng mồi sáng đặt giữa bàn, ai cũng biết cắn vào sẽ có máu. Hạ Nhiên quay sang Tô Mạn rất nhanh. Cô nhớ lời dặn, nhưng ánh mắt vẫn có một vệt đau không kịp giấu. Tô Mạn nhận micro. “Chúng tôi không kết luận bằng lợi ích hưởng được sau scandal. Ai được lợi là một hướng kiểm tra, không phải bản án. Hiện tại trọng tâm là nguồn phát tán tư liệu chưa phát hành và quá trình cắt ghép. Khi có chứng cứ đủ điều kiện công bố, chúng tôi sẽ công bố theo trình tự.” Dưới hàng ghế, vài người tỏ vẻ thất vọng vì họ muốn một cái tên để treo lên đầu đề.
Buổi họp báo trượt vào vùng lạnh nhất khi một tài khoản tin nhanh phát trực tiếp đặt câu hỏi: “Có phải An Thịnh đang tự điều tra chính mình? Nếu log nằm trong tay công ty, làm sao công chúng tin các cô không tự dựng ra câu chuyện nội gián để cứu Hạ Nhiên?” Câu này khó, vì nó đúng một nửa. Tô Mạn không né. “Vì vậy chúng tôi đã yêu cầu niêm phong bản log gốc, xuất bản chỉ đọc có timestamp, đồng thời gửi cho pháp vụ và đơn vị kỹ thuật độc lập đối chiếu. Công chúng có quyền không tin ngay hôm nay. Chúng tôi cũng không yêu cầu mọi người tin bằng cảm xúc. Chúng tôi chỉ yêu cầu đừng kết án một người bằng file bị cắt trước khi chuỗi dữ liệu được kiểm tra.” Cô dừng rất ngắn. “Sự thật không sợ kiểm tra. Thứ sợ kiểm tra thường là phần bị giấu phía sau sự thật.”
Ở cửa phụ, Chu Khải đứng sau tấm rèm đen, điện thoại sáng lên liên tục. Tô Mạn không nhìn trực diện, nhưng từ phản chiếu trên mặt kính, cô thấy anh ta cúi xuống gõ một tin rất nhanh. Ngay sau đó, A Kỳ chạm vào tai nghe. “Chị Mạn, có tài khoản bắt đầu đẩy tag mới: Hạ Nhiên đổ lỗi công ty. Một số nick cũ trong danh sách reup đang đổi caption.” Tô Mạn vẫn giữ mắt trên hàng ghế phóng viên. Cô đã đoán trước chuyện này, chỉ không ngờ đối phương phản ứng nhanh đến vậy. Nhanh có nghĩa là họ đã chuẩn bị phương án thứ hai. Nhanh cũng có nghĩa là cú đánh vừa rồi đã chạm được vào chỗ đau.
Khi họp báo kết thúc, Hạ Nhiên cúi đầu chào theo đúng góc Tô Mạn đã dặn. Không thấp đến mức giống xin lỗi, không cao đến mức giống khiêu khích. Vừa vào hành lang sau sân khấu, tiếng ồn như bị một bức tường cắt phăng, chỉ còn tiếng máy lạnh và nhịp thở rất nhỏ. Hạ Nhiên tựa lưng vào tường, mắt đỏ lên nhưng nước mắt không rơi. “Tôi nói được phải không?” Tô Mạn nhìn cô. “Được. Nhưng chưa đủ để họ tin.” A Kỳ chạy tới, tóc mái rối tung vì mồ hôi. “Hot search mới lên rồi. Một bên nói chị Mạn cứng, một bên nói Hạ Nhiên né tránh. Fan Bạch Dao đang kéo câu ‘không kết luận bằng lợi ích’ ra mắng. Nhưng cũng có vài tài khoản bắt đầu hỏi vì sao file chưa phát hành lại có bản cắt. Ít thôi, nhưng có.” Tô Mạn nhận điện thoại. Không có phép màu nào xảy ra. Không ai quay lại xin lỗi Hạ Nhiên. Nhưng giữa những dòng chửi rủa, vài câu hỏi nhỏ đã xuất hiện. Chúng nhỏ đến mức dễ bị dìm, nhưng không còn là im lặng tuyệt đối.
Điện thoại của Tô Mạn rung lên. Email từ pháp vụ báo: mọi yêu cầu truy xuất log chi tiết từ hệ thống PR phải tạm dừng chờ phê duyệt của văn phòng điều hành. Bên dưới, người gửi cc thêm Chu Khải. A Kỳ nhìn màn hình, mặt lập tức tối lại. “Họ khóa đường rồi.” Tô Mạn đọc lại dòng chữ ấy, rồi mở file log nén CK-15 trong máy. Mã nội bộ nằm đó, lạnh và ngắn, như một cái móc còn chưa biết bám vào da ai. Hạ Nhiên im lặng một lúc rồi đột nhiên nói: “Chị Mạn, nếu chương trình phỏng vấn chiều nay hỏi lại, tôi muốn nói một câu.” Tô Mạn ngẩng lên. “Câu gì?” Hạ Nhiên nhìn thẳng vào cô, đôi mắt mệt nhưng sáng hơn trước. “Tôi muốn nói tôi chưa từng cướp gì của Bạch Dao. Tôi cũng muốn hỏi chị ấy có dám nói mình không biết bản demo đó từ đâu ra không.” A Kỳ lập tức nín thở. Câu nói ấy giống một que diêm vừa quẹt vào mép hộp. Tô Mạn hiểu cơn tức đó, hiểu nhu cầu tự bảo vệ mình bằng giọng nói thật. Nhưng cô cũng nhìn thấy những chiếc máy quay đang chờ ngoài kia, nhìn thấy caption đã soạn sẵn, nhìn thấy CK-15 chưa đủ ánh sáng. Cuối cùng, cô đóng laptop lại, giọng thấp xuống. “Câu đó không được nói. Chưa phải bây giờ.”
