Chương 56 - Chương 56: Phiên Điều Trần
Chương 56: Phiên Điều Trần
Tám giờ bốn mươi ba phút, Lục Trì đặt hai túi niêm phong lên khay kiểm tra của cơ quan tiếp nhận. Người phụ trách không chạm vào chúng ngay. Chị yêu cầu tất cả tắt điện thoại, ký vào danh sách có mặt và để thiết bị liên lạc trong tủ khóa ngoài hành lang. Cánh cửa phòng làm việc kín khép lại sau lưng Tô Mạn, cắt tiếng máy ảnh vọng từ sảnh tầng dưới.
Lâm Chi ngồi ở đầu bàn bên trái, trước mặt chỉ có bản sao giấy triệu tập và một cốc nước chưa mở. Hạ Nhiên ngồi ghế cuối, tách khỏi chị để tránh nghi ngờ thống nhất lời khai. Lục Trì ngồi cạnh Tô Mạn nhưng không mở hồ sơ cho đến khi cán bộ thụ lý đọc xong phạm vi phiên làm việc: kiểm tra nguồn giao nộp, chuỗi bảo quản, sự tự nguyện của người cung cấp, phạm vi đồng ý sử dụng và căn cứ để trưng cầu giám định. Không ai trong phòng có quyền tuyên bố file là thật chỉ vì nó được đặt trên bàn.
“An Thịnh đã gửi văn bản phản đối lúc tám giờ mười bảy,” cán bộ thụ lý nói. “Họ cho rằng tài liệu có thể chứa bí mật doanh nghiệp, nguồn cung cấp có mâu thuẫn lợi ích và việc mang tài liệu nội bộ ra ngoài có dấu hiệu trái phép. Văn bản này được ghi nhận, nhưng không làm dừng việc bảo toàn vật lưu trữ.”
Tô Mạn nhìn đồng hồ treo tường. Mười sáu phút trước khi họ đến, An Thịnh đã biết đủ để gửi phản đối. Tin có thể lộ từ nhiều nơi; cô chưa có bằng chứng để kết luận. Lục Trì chỉ ghi giờ vào mép sổ, không nhìn cô. Anh cũng nhận ra điều ấy, nhưng phiên điều trần không phải nơi để đuổi theo một bóng xe.
Chuyên viên kỹ thuật chụp toàn bộ hai túi từ bốn phía, đọc số seri, đối chiếu chữ ký giáp lai và biên bản giao nhận. Khi được yêu cầu, Lâm Chi tự đứng lên xác nhận chiếc máy quay bên trong là thiết bị chị đã dùng năm đó. Chị nói rõ thẻ nhớ chưa rời máy từ sau lần tạo bản sao, pin đã được tháo, khe thẻ được dán niêm phong giấy có chữ ký và ngày tháng. Người phụ trách hỏi từng lần thiết bị đổi nơi cất. Lâm Chi không né những khoảng trống.
“Có sáu tháng tôi không ghi ngày kiểm tra,” chị nói. “Lúc đó mẹ tôi nằm viện, tôi chuyển nhà hai lần. Máy quay ở trong hộp khóa, chìa khóa do tôi giữ. Nhưng tôi không thể khẳng định không ai từng chạm vào bên ngoài chiếc hộp khi chuyển đồ.”
Đại diện bộ phận kỹ thuật ngẩng lên. “Chị có thấy niêm phong giấy thay đổi sau giai đoạn đó không?”
“Không. Nhưng đó là quan sát của tôi, không phải kết luận giám định.”
Tô Mạn thấy vai Lâm Chi vẫn thẳng, dù ngón tay chị bấu nhẹ vào mép bàn. Lâm Chi không cố biến mình thành nhân chứng hoàn hảo; chị chỉ không trao cho họ một lời nói dối dễ phá hơn sự thật.
Chuyên viên ghi nhận khoảng trống bảo quản rồi giải thích việc đó sẽ được đánh giá cùng tình trạng niêm phong cũ, thông tin thẻ nhớ, dữ liệu hệ thống và dấu vết chỉnh sửa. Máy quay chưa được bật tại chỗ. Nếu được tiếp nhận, nó sẽ được đưa vào phòng kỹ thuật để tạo bản sao giám định, lập mã kiểm tra và niêm phong lại; bản gốc không dùng cho việc nghe, cắt hoặc phát công khai.
Đến lượt Lâm Chi trình bày, Lục Trì định đẩy bản tường trình về phía chị nhưng cán bộ thụ lý giơ tay. “Chúng tôi sẽ hỏi trực tiếp. Luật sư có thể bảo đảm quyền của người làm chứng, không trả lời thay.”
Lâm Chi khẽ gật. Chị kể về buổi tổng duyệt, cuộc họp sau đó, việc bị thu điện thoại và những phương án phát ngôn đã được soạn sẵn. Chị không nói Tô Mạn cứu mình, cũng không nói Tô Mạn là người dựng toàn bộ. Khi được hỏi ai đặt điều kiện phải mô tả chị là nghệ sĩ bất ổn tự nguyện dừng hoạt động, Lâm Chi nhắc tên Tần Viễn và Chu Khải. Khi được hỏi có nhận tiền, lợi ích hay lời hứa đổi lại việc giao file không, chị nói không. Chị cũng không xuất hiện vì tin Hạ Nhiên chắc chắn thắng.
“Vì lần đầu tiên có người hỏi tôi đồng ý cho dùng phần nào,” Lâm Chi nói. “Và vì những gì xảy ra với Hạ Nhiên lặp lại đủ giống để tôi không thể tiếp tục gọi đó là chuyện riêng của mình.”
Cán bộ thụ lý chuyển sang Hạ Nhiên. “Cô có yêu cầu công khai toàn bộ nội dung file để bảo vệ danh dự không?”
“Không.” Hạ Nhiên đáp. “Tôi đề nghị đối chiếu phần liên quan cơ chế ép phát ngôn, phê duyệt truyền thông và xử lý nghệ sĩ. Phần bệnh sử, khoản nợ gia đình hoặc đời tư của chị Lâm Chi không cần thiết thì phải được niêm phong.”
“Nếu điều đó làm chậm việc xác minh vụ của cô?”
“Thì tôi chờ.”
Giọng cô bé vẫn có chút khàn sau nhiều đêm thiếu ngủ, nhưng không run. Tô Mạn không chen vào. Đây là cái giá Hạ Nhiên tự chọn, không phải sự hy sinh được người quản lý tô đẹp hộ.
Bản kế hoạch xử lý khủng hoảng được mở sau cùng. Người phụ trách đeo găng, lật từng trang dưới camera ghi nhận. Mã hồ sơ, dấu nhận của bộ phận truyền thông, nét ký tắt C.K. và dòng chữ của Tô Mạn cùng hiện lên trên màn hình bên tường. “Sửa câu kết, tránh tạo cảm giác bị ép.” Chỉ mười chữ, nhưng đủ làm căn phòng lạnh hơn.
“Chị viết?” cán bộ thụ lý hỏi.
“Đúng.”
“Chị hiểu câu này có nghĩa người đọc có thể nhận ra văn bản mang tính ép buộc?”
Tô Mạn không tìm Lục Trì bằng mắt. “Tôi hiểu câu kết ban đầu quá lộ. Tôi sửa để thông cáo trông tự nguyện hơn.”
“Vì sao?”
“Vì tôi được giao nhiệm vụ dập khủng hoảng và giữ thiệt hại cho công ty. Vì tôi sợ mất việc. Vì lúc đó tôi tự thuyết phục mình rằng làm câu chữ bớt tàn nhẫn là cách duy nhất giảm hại cho Lâm Chi.” Cô dừng một nhịp. “Nhưng tôi vẫn biến chỉ đạo của họ thành thứ công chúng có thể tin. Tôi không phủ nhận phần đó.”
Người phụ trách đọc tiếp tường trình, rồi hỏi về việc thu điện thoại, khóa cửa phòng trang điểm và bản sao ghi âm Lâm Chi từng gửi. Tô Mạn trả lời từng việc, phân biệt điều cô trực tiếp làm với điều cô chỉ nghe từ người khác. Cô xác nhận bản sao mình giữ không tạo ra file gốc hôm nay; nguồn vật lưu trữ thuộc về Lâm Chi, và cô chỉ nghe hết bản sao sau khi Hạ Nhiên cùng Bạch Dao công khai đối đầu An Thịnh.
“Lời khai này không loại trừ trách nhiệm của chị,” cán bộ thụ lý nói. “Chị vừa là người cung cấp thông tin, vừa là người đã tham gia một phần quy trình bị tố cáo. Chúng tôi có thể cần làm việc riêng với chị với tư cách người có hành vi cần xác minh.”
Lục Trì đặt bút xuống. “Thân chủ của tôi sẽ hợp tác, nhưng mọi phân loại tư cách và phạm vi hỏi phải được thông báo rõ.”
“Tôi hiểu,” Tô Mạn nói trước khi anh phải nói thêm. “Tôi không yêu cầu được miễn phần của mình chỉ vì hôm nay tôi đứng bên phía người tố cáo.”
Lâm Chi quay sang cô. Ánh mắt chị không mềm đi, nhưng cũng không còn là cánh cửa đóng kín của những năm trước. “Tôi không cần cô ấy bị kéo xuống để chứng minh tôi đúng,” chị nói với cán bộ thụ lý. “Nhưng cũng đừng dùng việc cô ấy đã làm để xóa người ra lệnh và người hưởng lợi.”
“Chúng tôi sẽ tách từng hành vi,” người phụ trách đáp. “Không ai được vô tội thay người khác, cũng không ai được dùng làm bình phong thay người khác.”
Đó là lúc Tô Mạn nhận ra phiên điều trần không cho cô sự tha thứ, nhưng cũng không cho An Thịnh quyền gom mọi trách nhiệm vào một người dễ vứt bỏ. Sự thật không mở ra như cánh cửa sân khấu. Nó được chia thành từng câu hỏi, từng chữ ký, từng khoảng thời gian phải chứng minh.
Gần mười một giờ, quyết định được đọc. Máy quay và thẻ nhớ được tiếp nhận để giám định sơ bộ về tính toàn vẹn, thời điểm tạo, dấu vết chỉnh sửa và đối chiếu giọng nói. Bản kế hoạch xử lý khủng hoảng cùng các tường trình được đưa vào hồ sơ xác minh, chưa được coi là kết luận. Phần đời tư phải được giới hạn truy cập; mọi yêu cầu mở rộng cần lý do bằng văn bản. Cơ quan tiếp nhận đồng thời phát hành yêu cầu bảo toàn dữ liệu liên quan mã hồ sơ cũ, lịch sử phê duyệt truyền thông và chuỗi tài khoản nội bộ trong vụ Lâm Chi lẫn Hạ Nhiên. An Thịnh phải giữ nguyên dữ liệu cho đến khi có thông báo mới.
Không ai trong phòng vỗ tay. Hạ Nhiên chỉ thở ra rất chậm. Lâm Chi ký vào biên bản cuối cùng, tự đọc lại dòng giới hạn công khai rồi mới đặt bút. Khi chiếc máy quay được đưa qua cánh cửa dẫn vào khu kỹ thuật, Tô Mạn thấy bàn tay chị buông khỏi cốc nước vẫn còn nguyên nắp.
Ngoài hành lang, Hạ Nhiên hỏi: “Vậy là họ tin mình sao?”
“Không,” Tô Mạn đáp. “Họ chấp nhận kiểm tra. Hai chuyện đó khác nhau.”
Hạ Nhiên nhìn cánh cửa kín phía sau. “Nhưng từ giờ họ không thể nói những thứ này chưa từng tồn tại.”
Lục Trì vừa nhận lại điện thoại thì màn hình sáng lên liên tiếp. Thông báo đầu là xác nhận yêu cầu bảo toàn dữ liệu đã được gửi tới An Thịnh. Thông báo thứ hai đến từ bộ phận tiếp nhận văn bản bổ sung: công ty đã nộp đơn khẩn, cáo buộc tài liệu bị lấy trái phép, nhân chứng bị lôi kéo và quy trình cũ bị xuyên tạc. Ở trang đính kèm đầu tiên, cái tên được in đậm không phải Lâm Chi, cũng không phải Hạ Nhiên.
Lục Trì đưa điện thoại cho Tô Mạn. Dưới mục “người trực tiếp soạn thảo, thực hiện và lưu chuyển tài liệu”, An Thịnh ghi tên cô.
Tần Viễn không phủ nhận cỗ máy. Ông ta chỉ đổi người đứng trước nó thành Tô Mạn.
