Chương 17 - Chương 17: Một Bản Demo Khác
Chương 17: Một Bản Demo Khác
Dòng chữ Chu Khải nằm trên màn hình giống một vết mực rơi nhầm vào hồ sơ cũ. Tô Mạn nhìn nó rất lâu. Bên ngoài tầng hầm, dư luận vẫn đang xé Hạ Nhiên bằng những câu hỏi giống nhau: bằng chứng đâu, demo đâu, nếu oan thì sao không tung ra. Còn ở đây, trước mặt cô, bằng chứng đầu tiên lại chỉ là một dòng log khô khốc: DemoVault_D17, quyền truy cập tạm thời, năm 2019, người ký nhận Chu Khải. Nó chưa đủ để cứu ai. Nhưng đủ khiến mọi chuyện bẩn hơn rất nhiều.
“Không được vội,” Lục Trì nói trước khi Tô Mạn kịp mở miệng. Anh kéo máy tính bảng về phía mình, như sợ chỉ cần nhìn thêm một giây cô sẽ lấy cái tên ấy ném thẳng lên mạng. “Log này chứng minh Chu Khải từng chạm vào kho niêm phong. Nó không chứng minh anh ta lấy demo, càng không chứng minh ca khúc của Bạch Dao xuất phát từ đó.”
“Tôi biết.” Tô Mạn đáp, giọng thấp. “Tôi chưa nghèo đến mức phải đem một dòng log đi làm pháo hoa.”
A Kỳ ở đầu dây bên kia ho khẽ, có lẽ vì câu đó đâm trúng sự căng thẳng của tất cả mọi người. Nhưng Hạ Nhiên không cười. Cô đứng sau lưng Tô Mạn, hai tay siết vào nhau, mắt vẫn đỏ vì bài đăng của trạm fan cũ. Khi nghe đến năm 2019, vẻ mặt cô đổi đi rất nhẹ, không phải ngạc nhiên, mà là một kiểu nhớ ra điều gì đó từng bị đẩy xuống đáy ngăn kéo. Tô Mạn bắt được khoảnh khắc ấy. “Em từng thấy mã D17?”
Hạ Nhiên chậm rãi gật đầu. “Không phải DemoVault. Em không biết kho đó là gì. Nhưng năm 2019, em có thu một bản rất thô ở phòng D17. Lúc đó em mới ký hợp đồng chưa lâu, chỉ được giao hát guide cho vài dự án nội bộ. Có một bài tên tạm là Sao Rơi. Em viết đoạn điệp khúc khác với bản sau này của chị Bạch Dao, nhưng phần motif đầu giống… giống tiếng thở trước khi vào câu hát.” Cô dừng lại. “Em gửi file qua server công ty. Người phụ trách bảo gửi vậy mới có dấu thời gian, sau này dễ tính credit.”
Tô Mạn nhìn Lục Trì. Anh không hỏi ngay “ai bảo”, cũng không hỏi tại sao đến giờ mới nói. Sự im lặng ấy đúng hơn mọi lời an ủi. Trong khủng hoảng, câu hỏi sai có thể biến nạn nhân thành người bị thẩm vấn; câu hỏi đúng phải mở đường cho ký ức tự bước ra. Hạ Nhiên cắn môi, tiếp tục: “Sau đó dự án bị nói là hủy. Em có hỏi một lần, trợ lý phòng nhạc nói bài đó không hợp màu giọng của em. Em cũng chưa nổi tiếng, không dám hỏi nữa. Đến khi ca khúc của chị Bạch Dao ra, em thấy vài chỗ giống, nhưng bản phối khác quá, lời cũng khác. Em tưởng chắc mình nghĩ nhiều.”
“Người phụ trách tên gì?” Lục Trì hỏi.
“Anh Quân. Trần Quốc Quân, kỹ sư âm thanh. Anh ấy không khó chịu với em, nhưng luôn bảo mọi thứ phải theo quy trình.” Hạ Nhiên nhắm mắt một chút, cố lục lại thứ trí nhớ đã đóng bụi. “Em gửi file từ máy tính ở ký túc xá, qua cổng nội bộ CloudBridge. Hình như hệ thống có gửi mail xác nhận về hộp thư cá nhân, vì hồi đó em chưa được cấp mail công ty ổn định.”
A Kỳ lập tức sống lại như vừa được cắm sạc. “Chị Hạ, mail cá nhân đó còn đăng nhập được không ạ?”
“Còn. Nhưng bốn năm trước, chắc nhiều lắm.”
“Nhiều thì em tìm, nghề của em là tìm thứ người khác không muốn nhìn lại.” A Kỳ nói xong mới nhận ra câu đó hơi tối, bèn chữa cháy rất nhanh: “Ý em là tìm mail, không phải đào mộ thanh xuân. Thanh xuân của em cũng chẳng đáng đào, toàn deadline.”
Một chút hơi thở nhẹ thoát ra khỏi Hạ Nhiên. Không hẳn là cười, nhưng đủ để căn tầng hầm bớt giống phòng chờ trước bản án. Tô Mạn đưa laptop cho cô, mở cửa sổ riêng, rồi quay màn hình tránh khỏi những tab mạng xã hội vẫn đang nhảy số. “Đăng nhập. Chỉ tìm mail xác nhận, không mở bình luận, không đọc tag, không tự tra tên mình. Nếu em muốn biết người ta mắng gì, tôi có thể mắng hộ em trong ba phút, bảo đảm từ vựng phong phú hơn.”
Hạ Nhiên thật sự bật cười rất nhỏ, rồi cúi xuống gõ mật khẩu. Tô Mạn đứng cạnh, tránh nhìn vào thông tin riêng tư của cô, chỉ nghe tiếng phím lách tách giữa những tiếng thông báo ngoài kia. A Kỳ hướng dẫn qua điện thoại: tìm “CloudBridge”, “D17”, “SaoRoi”, thử cả “Sao Rơi” có dấu, thử tên Trần Quốc Quân. Lục Trì mở một văn bản trống, ghi lại từng bước như chuẩn bị biên bản. Có lúc Tô Mạn thấy anh phiền đến mức muốn lấy bút ký hợp đồng đâm vào sự cẩn thận đó, nhưng đêm nay, chính sự cẩn thận ấy giữ họ khỏi biến manh mối thành trò tự sát.
Mười hai phút sau, Hạ Nhiên tìm thấy email đầu tiên. Tiêu đề của nó khô khan đến mức gần như buồn cười: CloudBridge Upload Receipt. Thời gian gửi là 23:41 ngày 17 tháng 7 năm 2019. Trong phần nội dung, hệ thống xác nhận một file âm thanh đã được tải lên project D17_TEMP, tên file SaoRoi_HN_rough_v02.wav, dung lượng 18.6 MB, người gửi Hạ Nhiên, người nhận quyền duyệt Trần Quốc Quân. Bên dưới còn có một chuỗi mã kiểm tra dài và tám ký tự đầu của mã hash. Tô Mạn không chạm vào bàn phím. Cô chỉ nhìn tám ký tự ấy, cảm giác như nhìn thấy một mảnh xương nhỏ nhô ra từ nền đất bị đổ bê tông.
“Chụp màn hình, xuất mail gốc nếu được, lưu cả header,” Lục Trì nói ngay. “Đây không phải nội dung demo, nhưng nó chứng minh file từng tồn tại trong server công ty trước khi ca khúc của Bạch Dao phát hành. Nếu hash trong kho còn trùng hoặc gần đủ chuỗi xác minh, chúng ta có lý do yêu cầu bảo toàn bản gốc.”
“Còn một mail nữa.” Giọng Hạ Nhiên nhỏ đi.
Tô Mạn cúi xuống. Kết quả tìm kiếm hiện thêm một dòng gửi sau đó mười chín ngày. Cũng từ CloudBridge, cũng project D17_TEMP, nhưng tiêu đề là Permission Update. Hệ thống thông báo file SaoRoi_ref_mix_BD.mp3 được thêm vào cùng project và cấp quyền xem cho một nhóm truyền thông nội bộ. Người thao tác không hiện họ tên đầy đủ, chỉ có mã bộ phận và địa chỉ rút gọn: media.ck@ansheng. CK chưa đủ để buộc tội Chu Khải, nhưng đi cùng dòng log năm 2019, nó giống một cánh cửa khép hờ đúng lúc gió lùa qua.
Lục Trì đọc xong, nét mặt không hề nhẹ nhõm. “Tệ hơn tôi nghĩ.”
“Anh có sở thích an ủi người khác bằng cách nói câu mở đầu như cáo phó à?” Tô Mạn hỏi.
“Nếu file của Bạch Dao được thêm vào cùng project sau bản rough của Hạ Nhiên, đây có thể là đường chuyển hóa bản quyền nội bộ. Nhưng nếu chúng ta công khai bây giờ, An Thịnh sẽ nói Hạ Nhiên chỉ là ca sĩ hát guide cho một dự án thuộc công ty. Họ sẽ dùng phụ lục hợp đồng để nuốt luôn phần sáng tác của cô ấy.” Anh gõ nhẹ lên dòng mã hash. “Thứ này giúp mở cửa pháp lý, chưa giúp thắng truyền thông.”
Tô Mạn im lặng. Cô biết anh đúng. Sự thật khi chưa đủ hình dạng chỉ là một vật sắc trong tay người cầm không vững. Nếu ném ra bây giờ, nó có thể quay ngược lại cắt Hạ Nhiên trước. Ngoài kia, đám đông đang đói một câu trả lời đơn giản. Còn thứ họ vừa tìm được lại cần xác thực, cần nhân chứng, cần quyền truy cập, cần một người từng ở phòng thu D17 chịu nói rằng file ấy không phải bóng ma do Hạ Nhiên tưởng tượng ra.
“Anh Quân còn ở An Thịnh không?” Tô Mạn hỏi.
A Kỳ gõ rất nhanh. “Không ạ. Hồ sơ công khai ghi anh ấy rời công ty cuối năm 2020, hiện làm freelance cho vài phòng thu. Em tìm được số cũ, nhưng…” Cậu ngập ngừng. “Nhưng có vẻ anh ấy từng nhận job cho ekip Bạch Dao năm ngoái.”
Hạ Nhiên ngồi yên trước laptop. Trên màn hình, email xác nhận cũ vẫn mở, chữ đen trên nền trắng, bình thản đến tàn nhẫn. “Nếu anh Quân nói em chỉ hát guide thì sao?” cô hỏi. “Nếu công ty nói bài đó vốn là của họ thì sao? Nếu fan lại bảo em bám tên chị Bạch Dao để tự cứu mình thì sao?”
“Thì chúng ta không để họ định nghĩa câu hỏi,” Tô Mạn nói. Cô đóng tab mạng xã hội, giữ lại hai email và bản xuất header đang tải xuống. “Câu hỏi không phải em có từng hát guide hay không. Câu hỏi là vì sao bản demo rough của em, bản ref của Bạch Dao và quyền xem của truyền thông lại nằm trong cùng một project niêm phong mà Chu Khải từng truy cập. Câu hỏi là vì sao công ty biết có dấu thời gian trên server nhưng vẫn để em bị mắng đạo nhạc đến mức phải bồi thường bốn mươi tám tỷ.”
Lục Trì nhìn cô. Trong ánh sáng lạnh của tầng hầm, đôi mắt anh bớt đi vẻ châm chọc thường ngày. “Tôi sẽ gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ ngay trong đêm, chỉ đích danh project D17_TEMP, DemoVault_D17, hai file và toàn bộ log quyền truy cập. Từ giây phút họ nhận được, bất kỳ thao tác xóa hoặc sửa nào cũng thành vấn đề pháp lý.”
“Gửi cho pháp vụ, IT, Tần Viễn và cả hộp thư hội đồng quản trị,” Tô Mạn nói. “Đừng để họ giả vờ không nhìn thấy.”
“Cô đang bắt tôi làm một việc rất phiền.”
“Anh sống đến thứ Hai bằng câu ‘đừng tố ai cụ thể’. Tôi giúp anh sống đến thứ Ba bằng cách gửi đủ người.”
Lục Trì nhếch môi rất nhẹ, rồi bắt đầu soạn mail. Tô Mạn cầm điện thoại của A Kỳ gửi sang, nhìn số của Trần Quốc Quân hiện trên màn hình. Cô không kỳ vọng một người rời An Thịnh sẽ dũng cảm ngay trong cuộc gọi đầu tiên. Người từng đi qua hệ thống ấy thường học cách im lặng trước khi học cách sống sót. Nhưng chương này không cần một người hùng. Nó chỉ cần một khe hở.
Cuộc gọi đổ chuông sáu tiếng mới được bắt máy. Đầu bên kia có tiếng quạt máy và một khoảng im dài, như người nghe đang cân nhắc có nên thở thành tiếng hay không. Tô Mạn tự giới thiệu ngắn gọn, chưa nhắc Chu Khải, chưa nhắc Bạch Dao, chỉ hỏi về project D17_TEMP và bản SaoRoi_HN_rough_v02.wav ngày 17 tháng 7 năm 2019. Im lặng kéo thêm hai giây. Rồi giọng đàn ông khàn và thấp vang lên, vội đến mức giống như đã chuẩn bị câu trả lời từ rất lâu.
“Tôi không biết bản đó. Đừng gọi cho tôi nữa.”
Máy bị cúp. Tô Mạn nhìn màn hình tối đi, rồi nhìn lại email cũ trên laptop. Ngay dưới tên file mà Trần Quốc Quân vừa nói không biết, hệ thống CloudBridge vẫn ghi rõ một dòng không biết nói dối: Reviewer accepted.
