Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 29 - Chương 29: Cảnh Cáo Trong Thang Máy

Chương 29: Cảnh Cáo Trong Thang Máy

Quân đặt chìa két xuống giữa bàn. An Nhiên kéo bản biên nhận USB về phía mình. “Anh lên với giấy tờ. Không mang bản gốc, không mang bản sao dữ liệu.” Quân nhìn chiếc két dưới tủ hồ sơ. “Ông ta sẽ nói tôi chiếm giữ tài sản của ban quản trị.” “Thì yêu cầu ông ấy lập văn bản tiếp nhận. Có tranh chấp thì càng không giao bằng một cuộc gọi.” Cô nhìn quầng thâm dưới mắt anh. “Và đừng biến cuộc gặp thành cuộc thi xem ai nói câu khó nghe hơn.” Quân nhét biên nhận vào bìa. “Tôi đang thiếu ngủ. Khả năng thắng của ông ấy khá cao.”

Bình đứng ngoài cửa, mặt xám đi từ lúc nghe tên Vinh. Quân giao ông trực sảnh và ghi lại mọi yêu cầu lấy dữ liệu. Anh không nhắc chuyện phong bì; sự im lặng lần này không phải tha thứ, chỉ để Bình còn đủ bình tĩnh làm đúng việc kế tiếp. Chìa két được đặt vào phong bì mới, dán niêm phong, có chữ ký của Quân và An Nhiên. Cô cất nó vào ngăn khóa riêng. “Nếu anh không quay lại trong mười lăm phút?” cô hỏi. “Gọi bảo trì thang máy trước.” “Tại sao là thang máy?” “Vì sáng nay nó đã báo mất cứu hộ một lần.” Quân nói như một câu đùa, nhưng cả hai đều không cười.

Thang số một đang ở tầng mười bốn. Thang số hai đứng mở cửa trước sảnh, trống không như lúc cuộc gọi của Vinh vừa ngắt. Đèn báo cứu hộ trên khung cửa sáng xanh, lệnh kiểm tra đã được ghi sổ và đơn vị bảo trì đang trên đường tới. Quân bấm tầng mười sáu, nơi đặt phòng ban quản trị. Cửa khép lại bằng tiếng kim loại cọ nhẹ. Trong tấm gương xước, áo anh nhăn ở vai, mắt đỏ như người vừa tranh luận cả đêm với một chiếc USB. Cabin đi qua tầng ba, tầng bốn, rồi rung mạnh khi số sáu vừa sáng. Quân va đầu gối vào tay vịn. Đèn trần tắt nửa giây, bật lại bằng nguồn khẩn cấp nhợt nhạt. Cabin đứng im.

Con số sáu biến mất, chỉ còn một vạch ngang đỏ. Quân chờ cảm giác trượt tiếp nhưng không có. Anh bấm mở cửa, rồi nút báo động. Nút sáng mà loa không phát tiếng xác nhận. Lần thứ hai vẫn vậy, chỉ có quạt thông gió chạy chậm như ai thở qua một lớp vải dày. Điện thoại còn một vạch sóng. An Nhiên bắt máy ngay. “Thang số hai. Tôi kẹt giữa tầng sáu và bảy. Đèn khẩn cấp còn, cabin không trượt.” “Nút cứu hộ?” “Có sáng, không kết nối.” Ở đầu kia vang tiếng ghế kéo và giọng Bình hỏi dồn. An Nhiên nói: “Không cạy cửa. Tôi ghi giờ tám giờ năm mươi bảy, gọi bảo trì và kiểm tra bảng cứu hộ.” Quân tựa lưng vào vách. “Ghi thêm việc cô vừa ngăn quản lý vận hành làm chuyện ngu.” “Phần đó tôi sẽ ghi đậm.”

Quân đã xử lý ba lần kẹt cabin ở An Lạc. Anh biết cabin không kín khí, nguồn khẩn cấp đủ giữ đèn và quạt, điều nguy hiểm nhất thường là người bên trong tự mở cửa khi cabin chưa bằng tầng. Cơ thể anh lại nhớ một cuộc gọi cũ đi qua đường dây chập chờn và quãng thời gian anh từng tin mình còn kịp. Hai bàn tay lạnh dần. Anh nhìn khe cửa đóng, ép mình đếm bốn con vít trên bảng điều khiển, hai vết cào cạnh nút tầng và mẩu băng keo đã bong nửa mép. Những thứ có thật giữ anh ở hiện tại tốt hơn mọi câu tự trấn an. Sóng điện thoại nhiễu rồi mất. Trong cabin chỉ còn tiếng quạt và nhịp tim anh đập quá rõ.

Loa cứu hộ bất ngờ rè lên. Quân đứng thẳng. “Phòng trực nghe rõ không?” Một tiếng lạo xạo kéo dài, sau đó là giọng đàn ông bị nén qua bộ đàm: “Đừng giữ thứ không thuộc về cậu.” Câu nói chỉ mất vài giây. Loa tắt ngay khi anh bước sát bảng điều khiển. Quân bấm nút đàm thoại. “Ai đang ở đầu kia?” Đèn trên nút chớp một lần rồi tắt hẳn. Cách nói ấy gần như lặp lại câu Vinh vừa dùng khi đòi USB. Giống nhau không phải bằng chứng; Quân biết rõ. Nhưng có những sự trùng hợp chưa đủ để kết luận vẫn khiến da sau gáy lạnh đi. Anh mở ghi âm, đọc thành tiếng thời gian ước tính, tình trạng cabin và nguyên văn câu vừa nghe.

Cabin đứng yên thêm gần ba phút. Đến chín giờ một, quạt thông gió bỗng chạy nhanh hơn, bảng điều khiển sáng lại. Cabin hạ xuống một đoạn ngắn khiến dạ dày Quân lộn lên, rồi từ từ tới tầng bảy. Khi cửa mở, hành lang trống, đèn cảm biến chưa kịp sáng. Anh bước ra, đứng lệch khỏi cửa trước khi cabin khép lại. Cuối hành lang, cánh tủ kỹ thuật bằng kim loại rung rất nhẹ như vừa được đóng. Quân không chạm vào. Anh chụp vị trí, gọi An Nhiên và dặn bảo trì ghi nhận nguyên trạng trước khi gạt bất kỳ công tắc nào. Điện thoại vừa có sóng trở lại thì Vinh gọi lần thứ hai. “Cậu Quân, phòng họp đang chờ.”

Quân nói thang số hai vừa kẹt và cứu hộ không kết nối. Vinh đáp bằng giọng đều đều: “An Lạc là tòa nhà cũ. Cậu hiểu vài phút trục trặc không phải chuyện lạ.” Quân nhìn đồng hồ. “Tôi chưa nói tôi kẹt bao lâu.” Đầu dây im một nhịp. “Bình vừa báo lên,” Vinh nói. “Cậu đi cầu thang đi, đừng để một lỗi kỹ thuật làm chậm việc bàn giao.” Quân ngắt máy. Anh không biết Bình có thật sự báo hay thông tin đi bằng đường khác, nhưng chưa phải lúc gọi xuống đối chất. Anh đi cầu thang lên tầng mười sáu, mỗi bậc giúp nhịp thở trở lại bình thường. Trước cửa phòng ban quản trị, bàn tay anh đã hết run, còn câu trong loa thì chưa.

Vinh ngồi ở đầu bàn, trước mặt là tách trà chưa uống. Bên phải ông là người trợ lý mặc sơ mi trắng. Hôm nay hắn không đeo dây thẻ sẫm màu, nhưng chiếc đồng hồ mặt vuông vẫn ở cổ tay trái, và vai trái thấp hơn vai phải khi cúi đặt hồ sơ. Quân chỉ ghi nhận đây là những điểm tương đồng, chưa phải kết luận. Người trợ lý nhìn anh lâu hơn mức cần thiết. “Anh Quân vừa gặp sự cố à?” hắn hỏi. “Tin trong tòa nhà này đi nhanh thật.” Quân đặt bìa hồ sơ xuống. “Nhanh hơn thang máy.” Vinh không hưởng ứng. Ông mở đầu bằng quyền sở hữu hệ thống camera, nghĩa vụ bảo mật và nguy cơ hình ảnh cư dân bị sử dụng sai mục đích. Mỗi câu đều đúng một phần, đủ để người thiếu kiên nhẫn tự biến mình thành kẻ chống quy trình.

Quân đẩy bản biên nhận qua bàn. “USB gốc đang niêm phong, có biên bản mở, sao chép và niêm phong lại. Dữ liệu chưa công khai. Nếu ban quản trị muốn tiếp cận, xin gửi yêu cầu bằng văn bản, nêu người nhận, mục đích và trách nhiệm bảo quản.” Vinh không nhìn tờ giấy. “Cậu là nhân viên vận hành, không phải cơ quan điều tra.” “Đúng. Vì vậy tôi không kết luận ai phạm việc gì. Tôi chỉ không giao một vật đang có tranh chấp bằng cuộc gọi lúc tám giờ năm mươi hai.” Cửa mở, An Nhiên bước vào với máy tính bảng, mái tóc hơi rối vì đi nhanh. “Tôi cùng ký biên bản bảo quản,” cô nói. “Bản gốc không thuộc quyền giữ riêng của anh Quân, nhưng cũng không thể bị một bên tự ý lấy khỏi niêm phong. Có thể tổ chức kiểm tra chung và ghi nhận đầy đủ.”

Vinh nhìn cô, nụ cười mỏng đi. “Đây là việc nội bộ của An Lạc.” “Dữ liệu có hình ảnh cư dân và liên quan một tường trình nhận tiền để can thiệp hệ thống. Nó không còn là việc giải quyết miệng.” Người trợ lý khép nắp bút, mặt đồng hồ hắt một vệt sáng lên bàn. Vinh cuối cùng cầm biên nhận, đọc hết nhưng không yêu cầu phá niêm phong nữa. Ông chuyển sang đòi danh sách người đã biết nội dung USB, giải trình việc thuê kỹ thuật viên ngoài và báo cáo sự cố thang máy trước mười hai giờ. “Tôi có thể đề nghị tạm đình chỉ quyền truy cập hệ thống của cậu để rà soát trách nhiệm.” Quân đáp: “Ông cứ lập đề nghị. Tôi sẽ trả lời bằng hồ sơ.” Vinh đặt tờ giấy xuống. “Một người quản lý chỉ hữu dụng khi còn kiểm soát được những cánh cửa mình phụ trách.” Câu ấy không nhắc USB hay thang máy, nhưng vẫn là lời cảnh cáo rõ nhất trong phòng.

Khi Quân và An Nhiên trở lại phòng trực bằng thang số một, kỹ thuật viên bảo trì đã mở tấm che bảng cứu hộ và chụp từng vị trí trước khi chạm tay. Kiểm tra ban đầu cho thấy cabin số hai dừng vì tiếp điểm cửa tầng sáu chập chờn, lỗi từng xuất hiện trong nhật ký tuần trước nhưng chưa ổn định để thay linh kiện. Một lỗi cũ, có thật, đủ làm cabin đứng lại. Tuy nhiên, kênh đàm thoại cứu hộ không chết cùng lỗi đó. Trong tủ kỹ thuật tầng bảy, công tắc cô lập cứu hộ đã bị chuyển sang OFF lúc khoảng tám giờ năm mươi bảy và được gạt lại ON lúc chín giờ một. Hệ thống cũ không ghi người thao tác; tủ mở bằng chìa cơ, không có mã truy cập.

An Nhiên hỏi thời gian lấy từ đâu, sai số bao nhiêu, công tắc có thể tự gạt do rung hay không. Kỹ thuật viên chỉ vào bộ nhớ sự kiện. “Sai số dưới mười giây. Rung không thể đẩy cần qua hai nấc. Cabin có thể tự kẹt vì tiếp điểm. Còn cứu hộ phải có người cô lập.” Bình đứng cạnh cửa, mặt trắng bệch. Ông nói chìa tủ kỹ thuật được giữ ở phòng trực, đội bảo trì và ban quản trị; chìa phòng trực vẫn trong hộp niêm chì, nhưng ông chưa kiểm tra các bản sao cũ. Quân không hỏi ngay ai có chìa. Một câu hỏi lớn nói ra quá sớm thường chỉ giúp người khác chuẩn bị câu trả lời. Anh mở bản ghi âm. Phần lớn là tiếng quạt, nhưng ở mốc tám giờ năm mươi tám, bảy từ qua loa vẫn nghe rõ.

An Nhiên nghe hai lần rồi tắt. “Không kết luận là Vinh.” “Tôi biết.” “Không kết luận người làm cabin kẹt cũng là người tắt cứu hộ.” “Tôi biết.” Quân nhìn hai mốc thời gian trên biên bản: lỗi cabin lúc tám giờ năm mươi bảy, cứu hộ bị cô lập gần như cùng lúc, được khôi phục ngay trước khi cabin chạy lại. Người nào đó có thể chỉ lợi dụng sự cố để đóng đường gọi ra ngoài trong bốn phút. Anh kéo báo cáo lại gần. “Ghi đúng là can thiệp thủ công chưa rõ người. Không thêm chữ đe dọa.” Ngoài sảnh, thang số hai phát chuông báo sẵn sàng nhưng không ai bước vào. Quân nhìn cánh cửa inox khép lại. Một lỗi cũ có thể giữ cabin đứng yên. Nó không thể tự tắt cứu hộ đúng lúc anh ở bên trong.