Chương 18 - Chương 18: Người Đặt Cơm
Ghi chú trên túi cơm được đọc lại lần thứ hai, phòng trực im đến mức tiếng mưa dưới sảnh cũng giống như có ai đang xé từng lớp giấy mỏng ngoài cửa. Minh không lập tức bảo shipper mang lên tầng mười hai. Anh nhìn hộp thiếc đã được dán niêm tạm trên bàn, nhìn chữ ký của bà Hoa, An Nhiên, Bình và chính mình nằm sát nhau trên mép giấy, rồi nói vào điện thoại: “Giữ người giao ở sảnh, đừng để ai nhận hộ, đừng đưa lên tầng. Tôi xuống ngay.” An Nhiên đã cầm điện thoại lên, mở chế độ ghi âm. “Mang cả Bình theo,” cô nói. “Có người ghi hình từ xa cũng được. Lần này chúng ta tự tạo dữ liệu sạch trước.”
Bà Hoa chống tay lên mép bàn, giọng khàn đi vì tức. “Nó ghi người giữ chìa khóa là muốn gọi tôi xuống nhận chứ gì? Tôi xuống. Tôi già chứ tôi không phải cái khóa để người ta muốn treo ở đâu thì treo.” Tuấn Kiệt nắm vội tay áo bà. “Bà đừng nóng.” Bà liếc thằng bé. “Con tưởng bà nóng là bà chạy à? Bà nóng thì bà đi chậm hơn, cho tụi nó chờ.” Minh chỉ thấy cổ họng mình khô. Người đặt cơm không chỉ biết bà Hoa giữ chìa, mà còn biết đúng thời điểm họ vừa niêm chìa trong phòng trực. Nghĩa là có mắt ở gần hơn anh muốn tin.
Họ xuống sảnh bằng thang máy số hai. Bình đứng sát bảng điều khiển, mặt căng như dây kéo. Minh giữ điện thoại quay từ lúc rời phòng trực, không lia lung tung vào mặt cư dân, chỉ ghi rõ hành lang, đồng hồ thang máy và túi cơm đang đặt trên bàn bảo vệ dưới sảnh. An Nhiên đi bên cạnh, nhỏ giọng nhắc: “Anh đừng hỏi dồn. Hỏi thông tin đơn, người đặt, nền tảng, thời gian nhận đơn. Không suy diễn trước mặt shipper.” Minh đáp: “Tôi biết.” Cô nhìn anh. “Tôi nhắc để anh còn giận đúng chỗ.” Lần này Minh không cãi.
Shipper là một cậu trai chừng hai mươi tuổi, áo mưa còn nhỏ nước, tay ôm mũ bảo hiểm sát ngực. Thấy cả nhóm đi tới, cậu lập tức lùi nửa bước. “Em chỉ giao đồ thôi ạ. App hiện sao em giao vậy, em không biết gì hết.” Minh giơ tay, giữ khoảng cách vừa đủ. “Không ai nói em làm sai. Bọn anh chỉ cần ghi nhận thông tin đơn vì địa chỉ này đang có tranh chấp nội bộ.” An Nhiên bổ sung bằng giọng mềm hơn: “Em có quyền từ chối cho quay mặt. Bọn chị chỉ quay màn hình đơn nếu em đồng ý, che số cá nhân của em.” Cậu shipper nghe vậy thì bớt hoảng.
Đơn đặt lúc 21 giờ 52, sau khi bà Hoa mang chìa khóa xuống phòng trực chưa đầy mười phút. Món ăn vẫn là cơm sườn, canh rong biển và một hộp trứng hấp từ quán Cơm Nhà Tư Lành ở cuối phố, nơi Minh đã thấy xuất hiện trên các hóa đơn trước đó. Người nhận ghi “1207”, số điện thoại bị app che một phần, thanh toán trước bằng ví điện tử. Ghi chú hiện rõ dưới phần địa chỉ: “Không gọi cửa. Giao cho người giữ chìa khóa. Nếu bị hỏi, nói là cơm đặt hằng ngày.” Bình nuốt khan thành tiếng. Bà Hoa cười nhạt. “Còn dạy người ta trả lời hộ nữa. Chu đáo quá.” Minh chụp màn hình đơn với sự đồng ý của shipper, yêu cầu bảo vệ sảnh ghi lại thời gian giao, rồi dán tem tạm lên túi cơm mà không mở ra.
An Nhiên gọi ngay cho tổng đài nền tảng giao đồ, dùng tư cách đại diện pháp lý tạm thời của ban quản lý vận hành để yêu cầu lập ticket bảo toàn dữ liệu đơn hàng. Tổng đài viên ban đầu đọc kịch bản quen thuộc về bảo mật khách hàng. An Nhiên không cáu, chỉ chậm rãi nêu mã đơn, thời gian, tình trạng căn hộ không có người nhận trong ba tháng và khả năng đơn hàng liên quan đến hành vi quấy rối, dàn dựng chứng cứ. Cô không đòi họ cung cấp dữ liệu riêng tư ngay, chỉ yêu cầu khóa log, không tự động xóa lịch sử và gửi hướng dẫn để cơ quan chức năng yêu cầu bằng văn bản. Minh đứng cạnh nghe, cơn nóng trong ngực dịu xuống thành một đường suy nghĩ rõ hơn.
Trong lúc An Nhiên nói chuyện với tổng đài, Minh hỏi cậu shipper về quán ăn. Cậu bảo mấy ngày nay đơn 1207 không phải lúc nào cũng do một người giao, nhưng thường được app đẩy gần giờ mười giờ tối, thanh toán sẵn, không gọi được người nhận thì ghi “để trước cửa”. “Hôm nay khác,” cậu nói. “App hiện ghi chú dài hơn, với lại có người nhắn qua phần hỗ trợ tài xế bảo em giao đúng tay. Em tưởng là người nhà.” Minh hỏi: “Tin nhắn đó còn không?” Cậu mở mục hỗ trợ. Dòng chat đã bị ẩn sau khi đơn chuyển trạng thái, nhưng còn một thông báo đẩy: “Khách yêu cầu giao cho người giữ chìa. Không để tại bảo vệ.” An Nhiên quay sang ngay. “Chụp lại thông báo. Cái này quan trọng.”
Bà Hoa đứng dưới mái hiên, mắt nhìn túi cơm như nhìn một người quen vừa trở nên đáng sợ. “Bà Hương hồi còn khỏe ít ăn trứng hấp lắm,” bà nói. “Bà ấy bảo món đó mềm quá, ăn vào thấy mình già.” Tuấn Kiệt ngước lên. “Nhưng mấy hộp trước cũng có trứng hấp.” Câu nói của thằng bé làm Minh khựng lại. Anh quay sang bà Hoa. “Bà chắc không?” Bà gật đầu. “Cơm sườn thì đúng, canh rong biển cũng đúng. Nhưng trứng hấp là món ông Hương thích hồi còn sống. Bà Hương chỉ mua vào ngày giỗ ông ấy.” Không khí dưới sảnh như bị kéo thấp xuống. Nếu người đặt biết cả chuyện chìa khóa lẫn món ăn ngày giỗ, phạm vi người biết không còn rộng. Đó là một bàn tay đã từng chạm rất gần vào đời riêng của căn 1207.
Minh bảo Bình gọi quán Tư Lành bằng số công khai, bật loa ngoài. Chủ quán nói nhanh, tiếng xoong nồi va vào nhau lẫn trong nền. Khi nghe đến đơn 1207, bà lập tức thở dài. “Lại nhà đó hả? Mấy tháng nay đặt đều, có hôm hủy, có hôm giao. Tôi tưởng con cháu đặt cho người già.” Minh hỏi tài khoản đặt có ghi tên không. Bà do dự. An Nhiên chen vào, không ép bà đọc thông tin cá nhân, chỉ hỏi những gì quán có thể xác nhận: đơn hôm nay có thay đổi ghi chú so với trước không, món trứng hấp có phải được thêm thủ công không, và đã từng có ai gọi trực tiếp đến quán về địa chỉ này chưa. Chủ quán im một lúc rồi nói: “Có một người đàn ông từng gọi, không đặt qua app. Anh ta hỏi nếu bà Hương không nhận thì cứ để trước cửa, tiền anh ta trả. Nhưng tôi bảo phải đặt qua app cho rõ. Giọng lịch sự lắm, nghe như người làm văn phòng.”
“Số điện thoại đó cô còn lưu không?” Minh hỏi. Chủ quán cảnh giác ngay. “Tôi không đưa số khách đâu.” “Cô không cần đưa cho tôi,” Minh nói. “Cô chỉ cần đừng xóa lịch sử cuộc gọi. Sáng mai công an khu vực hoặc bên pháp lý sẽ liên hệ theo quy trình.” Bên kia dịu lại một chút. “Vậy được. Nhưng tôi nhớ một chuyện. Hôm đó người ấy nói nếu có ai hỏi, cứ bảo bà Hương tự đặt trước vì sợ con cháu quên. Tôi nghe không xuôi tai nên mới bắt đặt app.” An Nhiên nhìn Minh. Câu “tự đặt trước” va thẳng vào lời bà Hương từng sợ: tự nguyện ký giấy, tự nguyện dọn đi, tự nguyện biến mất. Ở An Lạc, hai chữ “tự nguyện” dạo này phủ lên quá nhiều thứ không muốn bị nhìn kỹ.
Điện thoại của Minh rung liên tục. Nhóm chat cư dân lại có tin mới. Tài khoản “Cư dân tầng 8” đăng một ảnh túi cơm dưới sảnh, kèm câu: “Quản lý làm màu giữ chứng cứ, một bữa cơm cũng không cho người ta nhận.” Góc ảnh chụp từ phía cột thư báo, ngoài khung camera chính. Minh ngẩng đầu. Phía cột thư báo chỉ còn ánh đèn vàng và mấy ô hộp thư cũ. Không có ai. Bình tái mặt. “Vừa nãy em không thấy người đứng đó.” Minh bước tới, không chạm vào hộp thư, chỉ nhìn xuống nền gạch ướt. Có một vệt nước kéo về phía cửa hông, rất mảnh.
Lần này Minh không đuổi theo. Anh rất muốn. Nhưng An Nhiên đặt tay lên cổ tay anh. Không siết, chỉ chạm. “Camera cửa hông, log thẻ từ, bảo vệ ca phụ,” cô nói. “Đường đuổi người bây giờ là đường họ muốn anh chạy.” Minh nhìn bàn tay cô, rồi nhìn vệt nước. Anh hít một hơi thật sâu, mùi mưa, mùi cơm nóng và mùi sảnh chung cư cũ trộn vào nhau đến khó chịu. “Bình, khóa cửa hông sau khi ghi nhận hiện trạng. Không lau nền. Gọi bảo vệ ca phụ xuống lập lời chứng. An Nhiên, nhờ cô lưu bài trong nhóm trước khi họ xóa.”
Anh nói xong mới nhận ra mình vừa gọi tên cô tự nhiên hơn mọi khi. An Nhiên cũng nhận ra, nhưng cô chỉ gật đầu. Bà Hoa đứng cạnh túi cơm, bỗng nói rất khẽ: “Thằng Minh, đừng để họ biến bữa cơm của người chết thành bằng chứng người sống đồng ý biến mất.” Minh quay lại. “Bà Hương chưa chắc đã chết, bà.” Bà Hoa nhìn anh, đôi mắt già mỏi nhưng tỉnh. “Tôi biết. Cho nên càng phải tìm cho đúng. Người sống mà bị viết thành người tự biến mất, còn khổ hơn người chết.”
Gần mười một giờ, anh Lâm nhắn rằng tổ công tác đã nhận thông tin và sẽ tới An Lạc trong đêm để tiếp nhận chìa khóa, túi cơm, dữ liệu camera và làm việc với quán ăn vào sáng hôm sau. Minh tưởng đến đó nhịp thở của mình sẽ nhẹ hơn, nhưng điện thoại cậu shipper lại sáng lên một lần nữa. Đơn 1207 vừa được cập nhật trạng thái bởi người đặt. Không phải hủy, cũng không phải đánh giá. Một dòng ghi chú mới xuất hiện trong phần hỗ trợ, ngắn đến mức đọc xong ai cũng im: “Cơm đã tới. Trong nhà không có người.” Cậu shipper run tay suýt làm rơi máy. Minh nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn lên khoảng tối phía tầng mười hai. Lần đầu tiên trong đêm, anh chỉ nghe thấy một cánh cửa im lặng đang chờ được mở đúng cách.
