Chương 1 - Chương 1: Cuộc Họp Kín Lúc Sáu Giờ
Chương 1: Cuộc Họp Kín Lúc Sáu Giờ
Năm giờ bốn mươi tám phút chiều, tôi đứng trước quầy lễ tân của Vĩnh Tín Technology và nhìn tấm thẻ khách màu xám trượt qua máy in chậm đến mức gần như cố ý. Trên thẻ không còn dòng chữ ‘Nhân viên vận hành dự án’ từng gắn với tôi suốt bốn năm, cũng không còn ảnh đại diện cũ bị chụp dưới ánh đèn văn phòng xanh nhợt. Chỉ có tên tôi, Nguyễn Minh Hạ, bên dưới là dòng chức danh mới: Đại diện thẩm định đối tác chiến lược – An Thịnh Digital. Mười hai tháng trước, tôi rời khỏi tòa nhà này bằng cửa hông, tay ôm một thùng giấy, trong đó có một cái ly sứ bị mẻ, ba cuốn sổ họp và bản sao đơn nghỉ việc mà tôi không tự nguyện viết. Mười hai tháng sau, tôi quay lại bằng cửa chính, có lịch hẹn, có mã QR, có quyền truy cập vào phòng dữ liệu mà trước đây ngay cả trưởng nhóm như tôi cũng phải xin từng lớp phê duyệt.
Cô lễ tân mới không nhận ra tôi. Điều đó khiến mọi thứ dễ chịu hơn một chút. Người bảo vệ đứng cạnh thang máy thì nhận ra. Chú ấy ngẩng lên, ánh mắt khựng lại đúng nửa giây, rồi vội nhìn xuống màn hình như chưa từng thấy tôi bị bộ phận nhân sự thu thẻ trước mặt cả tầng mười hai. Tôi không trách chú. Ở Vĩnh Tín, ai cũng học được một kỹ năng sinh tồn rất sớm: đừng nhìn quá lâu vào chuyện không liên quan đến mình.
Điện thoại trong tay tôi rung nhẹ. Trần Kỷ Dương gửi một dòng tin: ‘Tôi đang ở bãi xe. Cô lên trước được không? Phòng họp đổi sang 6A.’ Sau đó, thêm một ảnh chụp lịch đặt phòng. Cuộc họp chính thức giữa An Thịnh và Vĩnh Tín theo thư mời là bảy giờ tối, nhưng trên hệ thống phòng họp nội bộ mà phía Vĩnh Tín mở quyền cho nhóm đối tác, phòng 6A đã được đặt từ sáu giờ. Chủ đề bị viết rất ngắn: ‘Trao đổi tiền thẩm định’. Danh sách người tham dự gồm Đỗ Quang Vinh, tổng giám đốc; Phùng Kiến Thành, giám đốc sản phẩm; Mai Lan, trưởng phòng nhân sự; và Võ Thành, giám đốc tài chính. Không có tên tôi. Cũng không có tên bất cứ ai bên An Thịnh.
Tôi nhìn mốc thời gian trên màn hình: 17:51. Cuộc họp kín lúc sáu giờ. Một năm trước, cũng vào một buổi chiều gần như thế này, Phùng Kiến Thành đóng cửa phòng kính, đặt trước mặt tôi một biên bản trách nhiệm và nói bằng giọng của người đang thương lượng lương thưởng: ‘Minh Hạ, em ký đi. Công ty sẽ ghi là em chủ động nghỉ vì lý do cá nhân. Như vậy đôi bên đều nhẹ nhàng.’ Lỗi trong biên bản là lỗi tích hợp API của dự án Bắc Cầu, một dự án mà tôi đã gửi cảnh báo rủi ro ba lần. Tôi không viết dòng mã gây lỗi, không phê duyệt phương án cắt kiểm thử, cũng không ký vào lịch triển khai gấp để kịp hồ sơ gọi vốn. Nhưng tên tôi nằm ở dòng cuối cùng, vì tôi là người dễ bị xóa nhất khỏi sơ đồ tổ chức mà không làm rung chuyển ghế ai.
Khi đó, tôi đã hỏi một câu rất ngu, hoặc rất thẳng: ‘Nếu em ký, lỗi thật sẽ biến mất à?’ Phùng Kiến Thành nhìn tôi như nhìn một người không hiểu quy tắc. Mai Lan ngồi bên cạnh mỉm cười, đẩy bút về phía tôi. ‘Em còn trẻ. Đừng để một chuyện nhỏ làm xấu hồ sơ nghề nghiệp.’ Sau câu đó, chuyện nhỏ ấy khiến tôi mất việc, mất quyền truy cập email công ty trong vòng mười phút, mất luôn cả lời giải thích tử tế với đội của mình. Chỉ có một thứ tôi giữ lại được: các bản sao lưu biên bản họp và email cảnh báo được trích xuất đúng quy trình trước ngày tôi bị khóa tài khoản. Không phải để trả thù ngay lập tức. Khi không còn quyền lực, người ta phải học cách giữ chứng cứ sống lâu hơn cảm xúc.
Cửa thang máy mở ở tầng mười tám. Tầng điều hành của Vĩnh Tín vẫn dùng mùi tinh dầu bạc hà đậm đến mức át cả mùi cà phê. Bên trái là dãy phòng kính nhìn xuống sông, nơi những cuộc họp quan trọng luôn được đặt tên vô hại. Tôi đi chậm qua bảng điện tử treo trước phòng 6A. Dòng chữ ‘Trao đổi tiền thẩm định’ sáng lên màu xanh, bên dưới hiện trạng thái: Đã có người trong phòng. Qua lớp kính mờ, tôi thấy bóng Phùng Kiến Thành đứng cạnh màn hình trình chiếu. Anh ta vẫn có thói quen gõ ngón trỏ lên mặt bàn khi muốn người khác nghe theo. Ở đầu bàn, Đỗ Quang Vinh khoanh tay. Mai Lan đang mở laptop. Võ Thành cúi sát điện thoại, vẻ mặt khó chịu.
Tôi không áp tai vào cửa. Tôi cũng không cần làm vậy. Lịch phòng, danh sách tham dự và tài liệu tiền thẩm định là quyền truy cập hợp lệ của phía đối tác. Sau một năm, tôi càng hiểu rõ rằng mọi cánh cửa trong công sở đều có hai loại khóa: loại khóa bằng thẻ từ, và loại khóa bằng nỗi sợ. Loại thứ nhất có thể xin quyền. Loại thứ hai phải tự mình mở.
‘Cô Hạ.’ Giọng Trần Kỷ Dương vang lên phía sau tôi, bình thản như thể anh chỉ vừa bước vào một buổi họp bình thường. Anh mặc sơ mi trắng, áo vest xám đậm vắt trên tay, trên cổ tay là chiếc đồng hồ đơn giản. Tôi từng gặp anh một lần, đúng hơn là từng thấy anh ngồi ở cuối phòng vào ngày tôi bị ép ký biên bản. Khi đó anh là cố vấn pháp lý bên nhà thầu phụ của dự án Bắc Cầu, không có quyền chen vào quyết định nhân sự của Vĩnh Tín. Anh không nói gì, chỉ nhìn rất lâu vào bản in cảnh báo rủi ro của tôi trên bàn. Một năm sau, người đàn ông ấy trở thành giám đốc pháp chế kiêm đối tác cấp cao của An Thịnh, còn tôi là người được anh đề xuất đưa vào nhóm thẩm định vận hành.
Anh đưa cho tôi một tập hồ sơ mỏng. Trên trang đầu là phạm vi đánh giá hợp tác chiến lược giữa An Thịnh và Vĩnh Tín: hạ tầng dữ liệu, quy trình kiểm soát thay đổi, lịch sử xử lý sự cố, nghĩa vụ công bố thông tin trước kế hoạch niêm yết. Tôi đọc đến dòng cuối cùng thì khóe môi tự động lạnh đi. ‘Bất kỳ hồ sơ sự cố nào liên quan đến dự án Bắc Cầu đều thuộc phạm vi đối chiếu bắt buộc.’ Nói cách khác, thứ họ từng muốn chôn dưới tên tôi đã trở thành một hạng mục không thể né.
‘Anh biết họ đang họp trước?’ tôi hỏi.
‘Biết.’ Kỷ Dương nhìn về phía phòng 6A. ‘Họ mở quyền phòng dữ liệu cho nhóm đối tác nhưng quên rằng lịch phòng cũng nằm trong gói quyền đó. Không phải lỗi hệ thống. Là thói quen xem thường người từng bị họ đẩy ra ngoài.’ Anh dừng một nhịp, giọng thấp hơn. ‘Nội dung cuộc họp rất có thể là tìm cách yêu cầu cô rút khỏi đoàn thẩm định vì lý do xung đột lợi ích.’
Tôi bật cười rất khẽ. Một năm trước, họ nói tôi không đủ quan trọng để ảnh hưởng đến công ty. Một năm sau, họ lại sợ tôi quá liên quan để ngồi vào bàn. Hóa ra giá trị của một nhân viên cũ không nằm ở những gì cô ta đã làm, mà nằm ở mức độ người khác muốn cô ta im lặng.
‘Nếu họ yêu cầu tôi rút thì sao?’ tôi hỏi.
Kỷ Dương đặt bút ký lên tập hồ sơ. ‘Cô là chuyên gia vận hành do An Thịnh chỉ định. Vĩnh Tín có quyền nêu ý kiến, không có quyền chọn người thẩm định thay chúng tôi. Nhưng cô cần tự trả lời một câu trước khi bước vào.’ Anh nhìn thẳng vào tôi. ‘Cô quay lại đây để chứng minh mình đúng, hay để làm đúng phần việc hôm nay?’
Câu hỏi ấy khiến tôi im lặng. Tôi không phủ nhận mình từng tưởng tượng ngày trở lại này rất nhiều lần. Trong vài phiên bản thiếu ngủ, tôi sẽ bước vào, ném hết bằng chứng lên bàn, bắt từng người từng ép tôi ký tên phải xin lỗi trước mặt toàn công ty. Nhưng đời thật không vận hành như tiểu thuyết rẻ tiền, và tôi cũng không còn là người run tay trước một cây bút bi của phòng nhân sự. Nếu Vĩnh Tín có vấn đề trong quy trình, tôi sẽ ghi nhận bằng quy trình. Nếu họ che giấu dữ liệu để phục vụ kế hoạch lên sàn, tôi sẽ chặn bằng điều khoản hợp đồng. Danh dự của tôi không cần được trả bằng một màn la hét. Nó cần được trả bằng một kết luận không ai bẻ cong được.
‘Tôi quay lại để làm đúng phần việc hôm nay,’ tôi nói. ‘Còn việc tôi đúng hay không, tài liệu sẽ tự trả lời.’
Kỷ Dương gật đầu. Trong mắt anh thoáng qua một thứ giống như sự nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh đã được giấu sau vẻ chuyên nghiệp. Anh giơ tay gõ cửa phòng 6A. Bên trong, tiếng nói ngừng lại gần như cùng lúc. Mấy giây sau, Mai Lan mở cửa. Nụ cười trên mặt chị ta đông cứng khi nhìn thấy tôi. Đằng sau chị ta, Phùng Kiến Thành quay đầu, sắc mặt đổi nhanh hơn màn hình chuyển slide. Đỗ Quang Vinh là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. Ông ta đứng dậy, cười vừa đủ để không bị gọi là thất lễ. ‘Luật sư Trần, chúng tôi tưởng bảy giờ hai bên mới họp.’
‘Tôi biết,’ Kỷ Dương đáp. ‘Nhưng vì phòng 6A đang trao đổi về tiền thẩm định, An Thịnh nên có mặt để tránh hiểu sai phạm vi.’ Anh nghiêng người nhường tôi bước vào trước. ‘Đây là cô Nguyễn Minh Hạ, phụ trách thẩm định vận hành và kiểm soát thay đổi cho thương vụ lần này.’
Không khí trong phòng rơi xuống một nấc. Tôi nghe rất rõ tiếng máy lạnh chạy trên trần, tiếng bút của Phùng Kiến Thành chạm vào cạnh bàn, và cả tiếng Mai Lan hít vào một hơi rất ngắn. Trên màn hình lớn sau lưng họ, slide đang mở chưa kịp tắt. Tiêu đề không phải ‘Trao đổi tiền thẩm định’. Tiêu đề thật là: ‘Phương án xử lý rủi ro nhân sự trong đoàn thẩm định’. Bên dưới, dòng đầu tiên được gạch chân: ‘Nguyễn Minh Hạ – đề xuất loại khỏi phạm vi tiếp xúc hồ sơ Bắc Cầu.’
Tôi đứng yên hai giây, đủ lâu để tất cả hiểu rằng tôi đã đọc thấy. Sau đó, tôi kéo ghế ở vị trí đối diện Phùng Kiến Thành và ngồi xuống. Lưng ghế lạnh chạm vào vai, nhưng tay tôi rất vững khi mở tập hồ sơ của An Thịnh. ‘Vậy thì tốt quá,’ tôi nói, nhìn thẳng vào slide. ‘Trước khi bàn đến việc loại tôi khỏi hồ sơ Bắc Cầu, chúng ta bắt đầu bằng lý do vì sao hồ sơ đó lại cần loại tôi ra.’
Phùng Kiến Thành mím môi. Mai Lan đưa tay định đóng laptop, nhưng Kỷ Dương đã đặt một bản phạm vi thẩm định lên bàn, giọng không cao mà đủ khiến mọi động tác dừng lại. ‘Từ thời điểm này, mọi trao đổi liên quan đến phạm vi thẩm định đều được ghi nhận vào biên bản làm việc giữa hai bên.’
Đỗ Quang Vinh nhìn tôi. Lần cuối tôi gặp ông ta, ông ta chỉ nói một câu: ‘Công ty sẽ ghi nhận đóng góp của em.’ Sự ghi nhận ấy chưa từng xuất hiện trong bất kỳ email nào. Hôm nay, nụ cười của ông ta vẫn lịch sự, nhưng đáy mắt đã có thêm một lớp cảnh giác. Ông ta chậm rãi ngồi xuống. ‘Cô Minh Hạ, tôi nghĩ chúng ta có vài hiểu lầm cũ cần xử lý trước khi đi xa hơn.’
Tôi đóng nắp bút, đặt ngay ngắn trên trang đầu tiên. ‘Tôi cũng nghĩ vậy.’ Đồng hồ treo tường chỉ đúng sáu giờ ba phút. Cuộc họp kín đã không còn kín nữa. Và lần này, tôi không phải người bị mời ra ngoài.
