Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 34: Em không cần được ban ơn

Bàn làm việc trống ở cuối hành lang vốn dùng cho trợ lý trực ca đêm, mặt bàn sạch đến mức phản chiếu được ánh đèn trắng trên trần. Lâm Tịch Nhiên đặt tập bản in xuống, mở laptop, rồi kéo email của Hiệp hội Kiểm toán Độc lập Thượng Hải sang một cửa sổ riêng. Hai mươi bốn giờ. Dòng chữ ấy không dài, nhưng đủ khiến mọi tiếng ồn phía sau lưng cô bị đẩy ra rất xa. Bên ngoài, truyền thông và hội đồng vẫn ồn ào, nhưng thứ quyết định cô có thể đứng lại trong ngành không phải ánh đèn vừa chiếu xuống người anh, mà là hồ sơ cô tự đặt tên mình lên.

Tạ Cảnh Hành đi theo cô đến cách bàn ba bước thì dừng lại. Anh không ngồi xuống bên cạnh, cũng không tự ý nhìn vào màn hình của cô. Anh đặt bản thông cáo đã ký lên mép bàn, giọng thấp hơn lúc trước truyền thông: “Tôi sẽ để pháp chế chuẩn bị một thư xác nhận riêng của Hằng Viễn. Nếu cần, tôi có thể ký với tư cách người đại diện.” Ngón tay Tịch Nhiên dừng trên bàn phím. “Không cần thư bảo lãnh.” Tạ Cảnh Hành khẽ nhíu mày. “Thời hạn quá gấp. Một văn bản từ Hằng Viễn sẽ khiến hồ sơ của cô được tiếp nhận nhanh hơn.” “Cũng sẽ khiến mọi người nói rằng tư cách hành nghề của tôi được anh xin lại.” Cô đáp rất chậm. “Tôi không cần một cánh cửa mở ra vì tổng tài Hằng Viễn cúi đầu. Tôi cần họ thừa nhận cánh cửa đó chưa từng có quyền đóng lại trước mặt tôi.”

Tạ Cảnh Hành không phản bác. Anh nhìn cô như muốn nói rất nhiều điều, cuối cùng chỉ hỏi: “Vậy cô cần gì?” Tịch Nhiên kéo một tờ giấy trắng tới, viết từng dòng bằng nét chữ rõ ràng. “Bản thông cáo toàn văn đã đăng, kèm thời gian phát hành và mã xác thực. Bản niêm phong nghị quyết bị gạch ‘Không thông qua’ do Mạc Khải giữ, kèm mã băm. Nhật ký hệ thống văn thư về danh sách người từng nhận bản nháp. Biên bản phòng họp hôm nay ghi nhận việc tôi từ chối mọi hỗ trợ tài chính hoặc bảo lãnh cá nhân. Và một xác nhận từ compliance rằng những chứng cứ tôi nộp được sao trích theo quy trình, không phải tài liệu do anh đưa riêng cho tôi.” Cô đặt bút xuống. “Tôi cần dữ liệu đứng đúng chỗ. Không cần ân tình đứng thay nó.”

Mạc Khải đến rất nhanh. Khi nghe Tịch Nhiên liệt kê các tài liệu cần chứng thực, sắc mặt anh ta nặng hơn nhưng không còn né tránh. “Danh sách người nhận bản nháp có thể trích xuất trong bốn mươi phút. Nhưng nếu đóng dấu chứng thực ngay tối nay, tôi phải ghi rõ đây là bản ghi chưa hoàn tất đối chiếu nhân sự.” Tịch Nhiên gật đầu. “Ghi đúng như vậy. Hồ sơ phục hồi không cần một sự hoàn hảo giả. Nó cần nguồn gốc rõ.” Mạc Khải nhìn cô thêm một giây, rồi nói khẽ: “Ba năm trước, nếu tôi cũng ghi đúng như vậy, có lẽ…” “Không có nếu trong hồ sơ.” Tịch Nhiên cắt lời, giọng không nặng nhưng đủ dừng mọi tự trách vô ích. “Hôm nay anh ghi đúng là được.”

Thẩm Dao mang máy tính bảng tới sau đó, trên màn hình là bảng theo dõi dư luận đang chuyển màu đỏ liên tục. Tiêu đề đầu tiên đã xuất hiện: “Tổng tài Hằng Viễn công khai xin lỗi, cựu chuyên viên được mở đường phục hồi.” Tiêu đề thứ hai còn khó nghe hơn: “Lâm Tịch Nhiên trở lại nhờ Tạ Cảnh Hành chống lưng?” Thẩm Dao mím môi: “Bộ phận IR đề nghị đưa thêm một dòng giải thích rằng Hằng Viễn sẽ phối hợp với quy trình của Hiệp hội, tránh để dư luận hiểu là cô được đặc cách.” Tịch Nhiên không rời mắt khỏi màn hình. “Không dùng chữ ‘phối hợp’ nếu chưa nêu rõ phối hợp gì. Đăng bản đính chính: mọi tài liệu cung cấp cho Hiệp hội chỉ là chứng cứ về sai phạm quy trình nội bộ, không phải thư bảo lãnh nhân sự, không phải cam kết thay cho kết luận độc lập.” Thẩm Dao do dự. “Như vậy Hằng Viễn càng khó kiểm soát câu chuyện.” “Câu chuyện vốn không nên do Hằng Viễn kiểm soát.” Tịch Nhiên ngẩng lên. “Ba năm trước các cô đã kiểm soát đủ rồi.”

Không ai trong hành lang nói thêm. Một câu nhẹ, nhưng rơi xuống đúng chỗ đau nhất. Tịch Nhiên quay lại hồ sơ của mình, lần lượt đưa các chứng cứ vào cấu trúc thời gian. Năm giờ mười bảy phút chiều ngày xảy ra vụ Vân Hải, cô đang ở phòng họp tầng mười hai; năm giờ mười tám phút, tài khoản của cô bị dùng để tải bản cáo bạch từ điểm truy cập tầng mười bảy; nhật ký sau đó lệch bốn mươi bảy giây so với đồng bộ hệ thống; camera tầng mười bảy thiếu một đoạn; email xin gặp Tạ Cảnh Hành bị quy tắc lọc thủ công đẩy vào thư mục rác; bản báo cáo compliance gốc ghi nhận nghi vấn nhưng không được đưa vào hồ sơ xử lý. Những dòng chữ cũ đi qua tay cô một lần nữa, vẫn sắc như kính vỡ, nhưng lần này cô không còn là người bị bắt đứng giữa đống mảnh vỡ để tự chứng minh mình không làm nó rơi.

Tống Diệp gọi video lúc gần chín giờ. Phía sau cô là một căn phòng làm việc bừa bộn, trên tường dán đầy ảnh chụp màn hình tài khoản marketing và mũi tên đỏ. “Tin tốt là tôi lần được chuỗi khuếch đại bài mới. Tin xấu là bọn họ đang cố đẩy angle cô được Tạ tổng cứu, rất bẩn nhưng rất dễ lan.” Tịch Nhiên nhấp vào thư mục chứng cứ truyền thông Tống Diệp gửi tới. “Đừng viết bài phản bác kiểu tình cảm.” “Cô tưởng tôi rảnh đến mức viết tiểu thuyết tổng tài cứu mỹ nhân à?” Tống Diệp cười nhạt, nhưng mắt cô rất đỏ. “Tôi sẽ viết đúng trọng tâm: người bị tước quyền đối chất yêu cầu phục hồi tư cách bằng chuỗi chứng cứ độc lập. Không thêm một chữ lãng mạn nào.” Tịch Nhiên nhìn cô qua màn hình, một lát sau nói: “Tống Diệp, bài lần này đừng dùng tên tôi để chuộc lỗi cho cô.” Nụ cười của Tống Diệp tắt hẳn. “Tôi biết.” “Dùng sự thật để sửa sai. Thế là đủ.”

Cuộc gọi vừa kết thúc, Hiệp hội gửi thêm một phản hồi tự động: hồ sơ có thể được tiếp nhận trước qua cổng điện tử, nhưng phần tài liệu do doanh nghiệp liên quan cung cấp phải đi kèm tuyên bố không có quan hệ bảo lãnh lợi ích với đương sự. Tạ Cảnh Hành đọc dòng ấy từ màn hình phụ do Mạc Khải đưa tới, rồi nhìn sang cô. “Điều khoản này nhằm tránh xung đột lợi ích. Nếu để Hằng Viễn ký…” “Tôi sẽ tự ký tuyên bố.” Tịch Nhiên mở một văn bản mới, gõ tiêu đề bằng chính tên mình. Cô viết rõ rằng tài liệu do Hằng Viễn cung cấp chỉ được dùng để chứng minh sai sót quy trình và nguồn gốc chứng cứ; cô không nhận bảo lãnh nhân sự, không nhận hỗ trợ tài chính, không yêu cầu xem xét đặc cách, và chấp nhận đối chất công khai với mọi bên liên quan. Mỗi câu chữ càng thẳng, căn phòng càng yên.

Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh cô rất lâu. Khi cô ký tên điện tử ở cuối văn bản, anh mới nói: “Ba năm trước, tôi đã dùng chữ ký của mình đóng lại mọi cơ hội của cô. Hôm nay, tôi không nên dùng chữ ký của tôi để mở lại nó.” Tịch Nhiên không nhìn anh ngay. Cô tải văn bản lên cổng tiếp nhận, chờ vòng tròn xử lý xoay từng nhịp chậm chạp. “Anh nên làm một việc khác.” “Việc gì?” “Đứng đúng chỗ.” Cô quay sang anh. Ánh đèn hành lang phủ lên gương mặt cô một lớp rất nhạt, làm sự mệt mỏi dưới mắt không thể giấu đi, nhưng giọng cô lại bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào trong ngày. “Khi tôi cần dữ liệu, anh mở dữ liệu. Khi tôi cần nhân chứng, anh để họ nói thật. Khi tôi đứng trước Hiệp hội, anh đừng đứng trước tôi.” Cô dừng một chút, môi khẽ mím lại như chính cô cũng nhận ra cách xưng hô vừa mềm đi. “Anh từng hỏi có thể trả tôi ba năm bằng gì. Câu trả lời là: đừng trả bằng ân tình. Em không cần được ban ơn.”

Tạ Cảnh Hành sững lại. Không phải vì chữ “em” quá dịu, mà vì trong câu ấy không có tha thứ, cũng không có oán hận muốn cắn người. Nó giống một đường ranh giới được đặt xuống sau rất nhiều máu chảy: rõ ràng, sạch sẽ, không cho ai bước qua bằng danh nghĩa yêu thương. Anh cúi mắt, giọng khàn đến gần như mất tiếng. “Tôi hiểu.” Lần này, Tịch Nhiên tin là anh thật sự hiểu. Không phải hiểu nỗi đau của cô bằng cảm giác có lỗi, mà hiểu rằng danh dự nếu được một người đàn ông ban xuống thì vẫn chỉ là món đồ treo trên tay người khác. Cô không quay lại Thượng Hải để đổi một bản án sai lấy một món nợ tình cảm mới. Cô quay lại để tên mình được đặt lại đúng vị trí trong những dòng hồ sơ lạnh lùng nhất.

Mười một giờ bốn mươi hai phút, hồ sơ được gửi đi. Màn hình hiện dòng xác nhận tiếp nhận tạm thời, kèm mã hồ sơ và lịch đối chiếu sơ bộ vào chín giờ ba mươi sáng hôm sau. Tịch Nhiên nhìn dòng chữ ấy rất lâu, lâu đến mức mắt cay lên vì khô và mệt. Không có tiếng vỗ tay, không có nhạc nền, cũng không có cảnh công lý lập tức cúi đầu trước cô. Chỉ có một mã hồ sơ nhỏ, một biên nhận điện tử và bàn tay cô vẫn đặt trên chuột. Nhưng lần đầu tiên sau ba năm, cô không phải xin ai tin mình trước khi được phép nộp sự thật.

Điện thoại của Tống Diệp rung lên cùng lúc với điện thoại của Mạc Khải. Tống Diệp gửi một ảnh chụp màn hình: tài khoản rò rỉ bài “được chống lưng” vừa xóa vội một bài nháp, nhưng phần metadata lưu trong hệ thống quảng cáo vẫn còn số khôi phục kết thúc bằng 0317. Mạc Khải nhìn dãy số đó, sắc mặt lập tức thay đổi. Anh ta mở thư mục nhân sự cũ, tìm rất nhanh, rồi dừng ở một hồ sơ trợ lý tài chính từng làm trực tiếp dưới quyền Chu Dục Thành. “Tôi biết số này.” Giọng anh ta khô đi. Gần như cùng lúc, email từ Hiệp hội bật lên thêm một dòng yêu cầu bổ sung cho buổi đối chiếu sáng mai: “Vui lòng cung cấp nhân chứng compliance trực tiếp và bản đối chiếu hai phiên bản cáo bạch Vân Hải.” Tịch Nhiên chậm rãi ngẩng đầu. Trên màn hình, mã hồ sơ của cô vẫn sáng. Còn phía sau nó, cánh cửa dẫn tới Chu Dục Thành cuối cùng đã lộ ra một khe hở.