Chương 10: Người thay thế cô
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 10: Người thay thế cô
Tin nhắn của Tống Diệp nằm trên màn hình khóa chưa đầy ba giây, nhưng đủ để Lâm Tịch Nhiên cảm thấy cơn lạnh từ phòng dữ liệu chui thẳng vào xương. Trần Vũ từng liên hệ với báo chí, nói mình giữ một bản log chưa bị sửa. Cô khóa điện thoại, đặt úp xuống bàn, động tác bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng. Ba năm trước, cô từng tin chỉ cần đưa sự thật cho đúng người thì sự thật sẽ tự có trọng lượng. Sau đó, cô học được rằng trong một hệ thống biết chọn người hy sinh, sự thật đưa sai thời điểm cũng có thể thành dao.
Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh cô. Anh không hỏi ngay. Chỉ khi Mạc Khải rời bàn để in biên bản đóng băng archive Vân Hải, anh mới thấp giọng nói: “Có tin mới?” Tịch Nhiên ngước mắt. Anh đã bắt đầu hiểu mỗi mảnh dữ liệu mở ra đều có thể chứng minh năm xưa anh ký lên một bản án sai. Cô đáp: “Tin chưa kiểm chứng. Tôi sẽ không đưa vào biên bản khi chưa có nguồn độc lập.” Anh nhìn cô một lúc, không ép. “Được. Nhưng nếu manh mối đó liên quan an toàn của cô, báo cho tôi trước khi hành động.” Tịch Nhiên cong môi rất nhạt. “Tạ tổng, ba năm trước tôi đã báo cho hệ thống này khá nhiều thứ. Kết quả không khiến người ta có thói quen lặp lại.”
Mười phút sau, Thẩm Dao bước vào lần nữa. Lần này cô ta không cầm máy tính bảng ghi chép, mà mang theo một tập tài liệu in màu, logo Hằng Viễn ở góc trên. “Tạ tổng, phòng quan hệ nhà đầu tư và truyền thông đã chuẩn bị cuộc họp khẩn. Tin nội bộ về việc kiểm tra lại archive Vân Hải có khả năng đã lan ra vài nhóm chat ngành. Trước mười hai giờ, chúng ta cần thống nhất đường dây phát ngôn.” Cô ta dừng một chút. “Đặc biệt là phạm vi phát ngôn của cố vấn Lâm.” Tịch Nhiên đứng dậy. “Tôi cũng muốn nghe xem lần này Hằng Viễn định dùng câu chữ nào để đặt tôi vào đúng vị trí.”
Phòng họp truyền thông ở tầng hai mươi ba sáng hơn phòng dữ liệu, nhưng không vì thế mà ấm hơn. Trên màn hình lớn là tiêu đề: “Kế hoạch quản trị phát ngôn giai đoạn điều tra nội bộ.” Chu Dục Thành ngồi ở cuối bàn; Mạc Khải ngồi phía đối diện, trước mặt là bản biên bản chưa ráo mực. Tịch Nhiên nhận ra chiếc ghế bên trái màn hình, nơi Thẩm Dao đang đứng, từng là vị trí cô hay ngồi trong các buổi chuẩn bị roadshow Vân Hải. Ba năm trôi qua, người từng hỏi cô cách nói với thị trường bây giờ trở thành người quyết định cô được phép nói bao nhiêu.
Thẩm Dao mở slide đầu tiên. “Tình hình hiện tại rất nhạy cảm. Dù đã phát hiện dấu hiệu bất thường trong dữ liệu cũ, nhưng chưa có kết luận độc lập, không thể để bất kỳ cá nhân nào dùng cụm từ ‘vu oan’, ‘sửa log’, ‘vật tế thần’ trong kênh công khai. Đề xuất của tôi là: mọi liên hệ truyền thông liên quan cô Lâm, Vân Hải, Cẩm Thành và nhóm điều tra đều phải chuyển qua IR. Cố vấn Lâm không tiếp xúc riêng với phóng viên, không trả lời tin nhắn liên quan vụ việc nếu chưa được Hằng Viễn duyệt.” Cô ta nói trôi chảy, không có một chữ thừa, giống như đã luyện rất nhiều lần cách biến việc bịt miệng thành quản trị rủi ro.
Tịch Nhiên đặt bút xuống. “Cô Thẩm nói ‘bất kỳ cá nhân nào’ hay đang nói riêng tôi?” Thẩm Dao mỉm cười. “Quy trình áp dụng cho toàn bộ nhóm điều tra.” “Vậy vì sao chỉ có tên tôi được đặt dưới mục ‘high-risk spokesperson’?” Dòng chữ “LIN XIRAN / external forensic advisor / historical controversy involved” hiện lên. Tịch Nhiên nhìn nó vài giây rồi cười khẽ. “Hằng Viễn quả nhiên rất nhất quán. Ba năm trước gọi tôi là rủi ro, ba năm sau đổi phông chữ, vẫn là rủi ro.”
Chu Dục Thành chậm rãi lên tiếng: “Cô Lâm, đây không phải đánh giá nhân phẩm, mà là đánh giá tác động thị trường. Một lời nói thiếu kiểm soát lúc này có thể khiến cổ phiếu đối tác biến động, nhà đầu tư hoảng loạn, thậm chí ảnh hưởng đến quá trình điều tra.” Tịch Nhiên quay sang ông ta. “Chu tổng yên tâm, tôi hiểu tác động thị trường. Tôi cũng hiểu khi một công ty dùng ‘ổn định thị trường’ làm lý do, người bị hy sinh thường không có quyền đọc biên bản cuối cùng.” Nụ cười của Chu Dục Thành không đổi.
Thẩm Dao đóng slide lại, giọng mềm hơn. “Tịch Nhiên, tôi biết cô không thích bị kiểm soát. Nhưng cô từng ở Hằng Viễn, cô hiểu chúng ta không thể để cảm xúc cá nhân dẫn dắt truyền thông.” Cách gọi bỏ họ khiến không khí trong phòng lập tức thay đổi. Tịch Nhiên nhớ lại: trước roadshow Vân Hải, chính cô từng đưa Thẩm Dao bản checklist phát ngôn nhà đầu tư. Bây giờ, checklist ấy như bị lật ngược. Người thay thế cô đã học rất giỏi cách không nói sai. Chỉ là không nói sai, không đồng nghĩa với nói thật.
“Cô Thẩm,” Tịch Nhiên đáp, giọng vẫn bình tĩnh, “tôi không dùng cảm xúc cá nhân dẫn dắt truyền thông. Tôi dùng chứng cứ hợp lệ để ngăn truyền thông bị người khác dẫn dắt. Hai việc này khác nhau.” Thẩm Dao nhìn cô rất lâu. “Cô nghĩ tôi đang nhằm vào cô?” “Tôi nghĩ cô đang bảo vệ vị trí của mình bằng một bộ quy trình nghe rất đẹp.” Thẩm Dao mím môi, nhưng vẫn giữ phong thái thanh lịch. “Vị trí của tôi là xử lý hậu quả mà vụ Vân Hải để lại.” Tịch Nhiên gật đầu. “Hậu quả, hay chỗ trống sau khi tôi bị loại?” Căn phòng im phăng phắc.
Tạ Cảnh Hành vẫn im lặng. Lúc này anh mới nhìn sang Thẩm Dao. “Bỏ phân loại ‘high-risk spokesperson’ khỏi tài liệu gửi hội đồng.” Thẩm Dao lập tức nói: “Tạ tổng, đó là thuật ngữ quản trị khủng hoảng tiêu chuẩn.” “Dùng thuật ngữ tiêu chuẩn để gắn nhãn một người đang tham gia điều tra chính vụ bị vu oan của mình không làm tài liệu chuyên nghiệp hơn.” Cả phòng đều nghe rõ. “Cô Lâm không đại diện Hằng Viễn phát ngôn. Nhưng Hằng Viễn cũng không có quyền biến cô ấy thành người bị quản lý phát ngôn.” Tịch Nhiên không nhìn anh. Một câu nói đúng lúc có thể ghi nhận, nhưng chưa đủ để gọi là bù đắp.
Cô kéo tập tài liệu về phía mình. “Tôi cần xem danh sách từ khóa giám sát truyền thông và quy tắc lọc nội bộ đang áp dụng cho vụ Cẩm Thành, Vân Hải, tên tôi, tài khoản LIN_XIRAN và các biến thể liên quan.” Thẩm Dao nhíu mày. “Đó là tài liệu nội bộ của IR.” “Tôi đang điều tra một vụ rò rỉ có cùng dấu vết kỹ thuật với Vân Hải. Nếu bộ phận IR đang lọc hoặc chặn luồng thông tin liên quan tên tôi, đó không còn chỉ là vận hành truyền thông.” Tịch Nhiên lật sang Mạc Khải. “Mạc tổng giám sát compliance, anh ghi giúp: cố vấn điều tra yêu cầu đối chiếu quy tắc lọc thông tin để loại trừ khả năng dữ liệu liên quan nhân chứng và nguồn tin bị chặn ngoài quy trình.” Mạc Khải cúi mắt xuống bản ghi, rồi viết.
Chu Dục Thành khẽ cười. “Cô Lâm, nếu cứ mở rộng phạm vi như vậy, cuộc điều tra này sẽ biến thành lục soát toàn công ty.” “Không,” Tịch Nhiên đáp, “nếu hệ thống sạch, đó gọi là kiểm tra chéo. Chỉ khi có thứ không muốn bị nhìn thấy, nó mới giống lục soát.” Lần này không ai cười. Tạ Cảnh Hành đưa mắt về phía quản lý kỹ thuật truyền thông đang ngồi gần cửa. “Mở bản danh sách read-only. Không cho phép chỉnh sửa, không xuất file ra ngoài. Ghi màn hình cuộc họp vào archive giám sát.” Người kia nhìn Thẩm Dao, rồi nhìn Tạ Cảnh Hành, cuối cùng vẫn đăng nhập vào Media Shield của Hằng Viễn.
Màn hình chuyển sang giao diện quản trị. Những hàng từ khóa hiện ra: Cẩm Thành, Vân Hải, cáo bạch, rò rỉ, bán khống, Hằng Viễn, Tạ Cảnh Hành. Tịch Nhiên yêu cầu mở lịch sử phiên bản, rồi sắp xếp theo ngày tạo. Một nhóm quy tắc mới được thêm sáng nay để theo dõi diễn đàn nhà đầu tư; điều đó hợp lý. Một nhóm khác được tạo từ ba năm trước, trạng thái hiển thị “migrated from legacy policy”, chủ sở hữu là IR_RISK_ADMIN. Ở cột mô tả viết: “VANHAI_SENSITIVE_PERSONNEL_COMMUNICATION_CONTROL.” Thẩm Dao nói rất nhanh: “Đây là chính sách cũ đã chuyển kho, nhiều trường không còn ý nghĩa vận hành.” Tịch Nhiên chỉ vào màn hình. “Mở điều kiện lọc.”
Người quản lý kỹ thuật do dự. Tạ Cảnh Hành nói một chữ: “Mở.” Cửa sổ chi tiết bật ra. Điều kiện lọc gồm tên dự án Vân Hải, mã thương vụ, vài tài khoản nhân viên cũ, và hai dòng khiến Tịch Nhiên khựng lại. Dòng thứ nhất: LIN_XIRAN. Dòng thứ hai: Lâm Tịch Nhiên. Trạng thái áp dụng không chỉ là giám sát truyền thông, mà bao gồm cả inbound mail quarantine và internal keyword hold. Cô đọc rất chậm: “Thư đến chứa từ khóa… giữ lại để kiểm duyệt. Thư nội bộ chứa từ khóa… chuyển vào vùng chờ rủi ro.” Cả phòng im phăng phắc. Thẩm Dao đứng bên cạnh màn hình, bàn tay cầm điều khiển siết đến trắng đầu ngón.
Trong khoảnh khắc ấy, Tịch Nhiên không nghĩ đến Trần Vũ, cũng không nghĩ đến bản log chưa bị sửa. Cô nghĩ đến những email năm xưa mình từng gửi đi, những dòng chữ đã viết lúc gần tuyệt vọng, những lần cô chờ một hồi âm không bao giờ đến rồi tự trách mình chưa nói đủ rõ. Hóa ra có thể không phải vì cô nói không đủ rõ. Có thể ngay từ đầu, tên cô đã nằm trong một cái lưới được dệt sẵn, cứ mở miệng là bị giữ lại trước khi đến được nơi cần đến. Tạ Cảnh Hành nhìn màn hình, sắc mặt mất đi vẻ kiểm soát tuyệt đối. Anh hỏi rất khẽ: “Quy tắc này được kích hoạt từ ngày nào?”
Người quản lý kỹ thuật kéo xuống cuối cửa sổ. Cột thời gian hiện ra sau vài giây tải dữ liệu. Ngày kích hoạt: ba ngày trước cuộc điều trần Vân Hải. Ngày cập nhật cuối: một ngày sau khi Lâm Tịch Nhiên bị sa thải. Người tạo: legacy import. Trường phê duyệt trống. Tịch Nhiên nhìn dòng chữ ấy, rồi đứng thẳng dậy. Cả căn phòng trước mắt cô giống Hằng Viễn ba năm trước: sáng, sạch, đắt tiền, và đầy những cánh cửa có thể nuốt mất tiếng nói của một người. Cô không quay sang hỏi Thẩm Dao, cũng không hỏi Tạ Cảnh Hành. Cô chỉ nhìn tên mình nằm trong ô blacklist. Cuối cùng, cô nói: “Tốt. Bây giờ chúng ta biết thứ bị lọc không chỉ là truyền thông.”
