Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 7: Chuyện Trẻ Con

Trần Vân vừa nói xong, phòng giặt yên đến mức tiếng nước nhỏ trong ống xả cũng trở nên chói tai. Hứa Nghi nhìn chị giúp việc, rồi nhìn Tú Mai. Chị ta ôm Gia Hân chặt hơn, như thể chỉ cần che được mặt con bé thì cũng che được luôn chiếc chìa khóa vừa bị gọi tên. Lâm Chính Đức chống gậy, sắc mặt khó coi. Còn Lâm Thừa Vũ đứng ở cửa, bàn tay đặt trên khung cửa siết lại rất nhẹ, giống như anh vừa hiểu ra mình không chỉ đến muộn trong một vụ mất tiền, mà đã đến muộn trước rất nhiều thứ khác. Hứa Nghi không hỏi ngay Gia Hân. Cô đã hứa không biến một đứa trẻ thành cái bia cho người lớn trút giận, và càng lúc cô càng chắc, nếu bây giờ ép Gia Hân nói trong vòng tay Tú Mai, câu trả lời nhận được sẽ chỉ là một bản nháp do người lớn viết sẵn.

Tú Mai là người phá vỡ im lặng trước. Chị lau nước mắt cho Gia Hân, giọng run lên vừa đủ: “Chìa khóa gì chứ? Trẻ con trong nhà cầm nhầm một chiếc chìa khóa thì có gì lạ? Nhà này ai chẳng đi qua phòng làm việc cũ của chị Mạn Thanh. Chẳng lẽ bây giờ Gia Hân đứng ở đâu, cầm cái gì cũng thành tội sao?” Câu cuối được đẩy về phía Lâm Chính Đức, vì chị hiểu rõ ông cụ ghét nhất cảnh trong nhà kết tội lẫn nhau. Gia Hân vùi mặt vào áo mẹ, khóc nấc lên. Tiếng khóc ấy khiến mọi thứ mềm đi trong mắt người lớn, nhưng với Hứa Nghi, nó lại giống một lớp rèm kéo xuống quá đúng lúc. Cô nhìn Trần Vân. “Chị thấy lúc mấy giờ?”

Trần Vân nuốt khan. “Khoảng trước lúc anh Lý bị gọi đi vài phút. Tôi mang khăn lên tầng hai, đi ngang hành lang thì thấy cô Gia Hân đứng trước cửa phòng làm việc cũ. Cô ấy cầm chìa khóa, đang nhìn vào ổ khóa tủ gỗ trong phòng. Tôi chưa kịp hỏi thì cô Tú Mai gọi tôi xuống bếp. Sau đó… sau đó camera tắt.” Tú Mai lập tức cắt ngang: “Cô đừng nói bừa! Cô làm việc trong nhà bao nhiêu năm, bây giờ vì sợ bị liên lụy nên đẩy hết lên đầu một đứa trẻ à?” Trần Vân co vai, mặt trắng bệch, nhưng lần này không lùi hẳn. Có lẽ vì bóng dáng An Nhiên vừa đi lên cầu thang vẫn còn đọng trong mắt chị. Có lẽ vì một người nếu đã im lặng quá lâu, đến lúc nói thật sẽ biết mình chẳng còn đường quay lại chỗ cũ nữa.

Hứa Nghi không để hai người tiếp tục giằng nhau. “Được. Chuyện chị Vân nói đúng hay sai, camera và nhật ký cửa sẽ trả lời. Trước mắt, con đề nghị niêm phong phòng làm việc cũ và tủ gỗ. Tối nay không ai vào đó một mình, cũng không ai động vào đồ của An Nhiên.” Lâm Chính Đức nhíu mày. “Phòng của Mạn Thanh bỏ không đã lâu, nửa đêm còn niêm phong cái gì?” Hứa Nghi đáp: “Vì trước khi camera tắt, có người cầm chìa khóa đứng trước tủ gỗ. Vì An Nhiên vừa nhờ con bảo vệ túi di vật của mẹ con bé. Và vì nếu cứ để mọi thứ bị động vào rồi sáng mai mới hỏi, chúng ta lại chỉ còn lời nói đối lời nói.” Cô nói chữ “chúng ta” rất nhẹ, nhưng ai trong phòng cũng nghe ra: cô không còn cho phép chuyện này bị thu nhỏ thành vài câu dỗ dành trẻ con nữa.

Thừa Vũ bước vào, giọng khàn hơn lúc nãy. “Hứa Nghi, chúng ta nói riêng một chút.” Hứa Nghi nhìn anh. “Bây giờ?” Anh gật đầu, ánh mắt mệt mỏi. “Anh biết em đang tức giận, nhưng đêm nay mọi người đều quá căng. Gia Hân cũng chỉ là trẻ con. Nếu cứ tiếp tục hỏi, chuyện sẽ càng khó coi. Ngày mai anh sẽ cho người kiểm tra lại.” Tú Mai lập tức cúi đầu ôm con khóc to hơn, như bắt được một chiếc phao. Lâm Chính Đức cũng im lặng, rõ ràng nghiêng về phương án để qua đêm. Hứa Nghi chợt thấy buồn hơn là giận. Có những người quen chọn yên ổn trước mắt, rồi gọi lựa chọn ấy là trưởng thành. Nhưng với An Nhiên, một đêm chậm trễ đôi khi đủ để sự thật biến mất.

“Chuyện trẻ con,” Hứa Nghi lặp lại, giọng rất thấp. “Trẻ con cãi nhau, làm vỡ ly, giành đồ chơi, đó là chuyện trẻ con. Camera tắt đúng mười lăm phút, tài khoản khách bảo trì đăng nhập, phong bì lương bị giấu trong áo khoác, con gấu bị rạch đường may, rồi chìa khóa tủ gỗ của mẹ An Nhiên xuất hiện trước lúc mất tín hiệu… anh thật sự muốn gọi tất cả những thứ đó là chuyện trẻ con sao?” Thừa Vũ cứng người. Câu hỏi không lớn, nhưng đâm thẳng vào thói quen né tránh của anh. Anh nhìn sang Gia Hân, rồi nhìn cầu thang. Trên tầng hai, cửa phòng An Nhiên đóng kín, không có một tiếng động nào. Chính sự yên lặng ấy làm câu trả lời của anh trở nên khó khăn hơn.

“Anh không muốn kết tội Gia Hân khi chưa đủ chứng cứ,” Thừa Vũ nói sau một lúc. Hứa Nghi gật đầu. “Em cũng không. Em đang làm đúng điều anh vừa nói: giữ chứng cứ trước khi kết luận.” Cô dừng lại, rồi thêm, “Nhưng anh phải hiểu, không kết tội Gia Hân không đồng nghĩa với việc bỏ qua dấu vết. Không làm tổn thương một đứa trẻ không đồng nghĩa với việc tiếp tục để đứa trẻ khác chịu oan.” Gia Hân nức nở nhỏ hơn. Tú Mai ôm con, ánh mắt lướt qua Hứa Nghi rất nhanh, sắc đến mức nếu ánh mắt có thể rạch vải, chiếc túi niêm phong trên bàn chắc đã đứt làm đôi. Hứa Nghi thấy, nhưng không đáp lại. Đối đầu với Tú Mai bằng cảm xúc lúc này chỉ giúp chị ta có thêm cớ diễn vai người mẹ bị ép đến đường cùng.

Cuối cùng Lâm Chính Đức nặng nề lên tiếng: “Anh Lý, kiểm tra khóa phòng làm việc và bản ghi camera hành lang tầng hai. Không mở tủ. Chỉ xác nhận phòng còn nguyên.” Đó chưa phải sự đồng ý hoàn toàn, nhưng đã là một kẽ hở đủ để sự thật thở. Hứa Nghi theo mọi người lên tầng hai. Hành lang dài và lạnh. Trong một khung ảnh cũ, Chu Mạn Thanh đứng cạnh An Nhiên khi con bé còn rất nhỏ. Hứa Nghi chỉ nhìn một giây rồi dời mắt. Có những vị trí không thể thay thế, và điều duy nhất người đến sau có thể làm là đừng để người đã khuất tiếp tục bị dùng làm vết thương.

Cửa phòng làm việc cũ vẫn khóa. Ổ khóa bên ngoài không có dấu cạy rõ, nhưng quanh mép gỗ có vệt bụi bị quệt thành một đường mảnh. Anh Lý cúi xuống nhìn, nói nhỏ: “Hình như có người từng áp chìa vào, nhưng không chắc đã mở.” Tú Mai bật cười lạnh: “Một vệt bụi cũng thành chứng cứ? Vậy mai chắc cái nhà này phải niêm phong hết.” Hứa Nghi không nhìn chị ta. “Vệt bụi không đủ kết luận. Vì vậy mới cần camera.” Cô quay sang anh Lý. “Anh xuất ngay đoạn từ camera tầng hai trước và sau khi anh rời phòng quản lý. Xuất bản sao thô, đừng chỉnh gì cả.” Anh Lý gật đầu vội, lấy điện thoại gọi xuống phòng bảo vệ. Thừa Vũ đứng cạnh Hứa Nghi, môi mím chặt, không còn chỗ cho một câu dàn hòa gọn ghẽ.

Cửa phòng An Nhiên cách đó không xa. Khi mọi người đứng trước phòng làm việc cũ, Hứa Nghi nghe thấy bên trong có tiếng động rất khẽ, như ai đó vừa đặt chân xuống sàn rồi dừng lại. Cô không quay sang gọi. Nếu An Nhiên đang nghe, cô bé có quyền nghe thấy người lớn xử lý chuyện liên quan đến mẹ mình bằng sự cẩn thận tối thiểu. Nhưng em cũng có quyền không bị kéo ra làm nhân chứng cho chính nỗi đau của mình. Hứa Nghi chỉ nói với anh Lý, đủ rõ để người phía sau cánh cửa kia cũng nghe được: “Không ai mở tủ tối nay. Không ai động vào đồ của mẹ An Nhiên khi chưa có mặt con bé và người làm chứng.” Sau cánh cửa, tiếng động biến mất. Không có lời đáp, nhưng sự yên lặng lần này không lạnh hẳn như trước.

Mười phút sau, anh Lý chạy lên, trán lấm tấm mồ hôi. Điện thoại trong tay anh vẫn sáng màn hình phòng quản lý. “Không ổn rồi, thưa ông, thưa cậu. Đoạn camera tầng hai ngay trước lúc mất tín hiệu… không xuất được. Hệ thống báo dữ liệu vòng đã bị ghi đè sau lần khởi động lại.” Lâm Chính Đức đập nhẹ đầu gậy xuống sàn. “Sao lại ghi đè nhanh như vậy?” Anh Lý lắp bắp: “Bình thường không nhanh. Nhưng lúc nãy có người đăng nhập tài khoản khách bảo trì, đổi chế độ lưu tạm ở camera phụ. Tôi tưởng chỉ camera phòng giặt bị ảnh hưởng, không ngờ tầng hai cũng bị chuyển sang bộ nhớ đệm. Nếu xuất ngay từ đầu có lẽ còn kịp vài phút, nhưng bây giờ đoạn trước cửa phòng làm việc đã mất rồi.” Không ai nói gì. Câu “nếu xuất ngay từ đầu” rơi xuống hành lang, nhẹ mà đau.

Thừa Vũ nhìn Hứa Nghi. Trong mắt anh có áy náy, nhưng áy náy lúc này không trả lại được mười lăm phút đã biến mất. Tú Mai cúi đầu chỉnh tóc cho Gia Hân, khóe miệng ép xuống thành vẻ mệt mỏi vô tội. Hứa Nghi nhìn màn hình điện thoại của anh Lý, nơi dòng thông báo lỗi hiện lên lạnh tanh. Cô không trách Thừa Vũ ngay trước mặt mọi người. Có những lời trách cần nói riêng, vì An Nhiên ở sau cánh cửa kia không cần nghe thêm một màn người lớn cãi nhau khi chứng cứ của em vừa bị xóa. Hứa Nghi chỉ hỏi: “Nhật ký đăng nhập còn không?” Anh Lý vội gật. “Còn. Có thời gian, tài khoản và thao tác đổi chế độ lưu.”

“Vậy sao lưu ngay. In ra, chụp lại, gửi vào email của anh và của tôi.” Hứa Nghi nói từng chữ. “Từ giờ đến sáng, phòng làm việc cũ khóa lại, chìa khóa do ba giữ, anh Lý giữ bản ghi thao tác, Trần Vân chứng kiến. Không ai một mình đến gần phòng này.” Lâm Chính Đức nhìn cô rất lâu, rồi chậm rãi gật đầu. Lần đầu tiên trong đêm, ông không nói “chuyện trong nhà” nữa. Hứa Nghi quay về phía cửa phòng An Nhiên. Cánh cửa vẫn đóng, nhưng dưới khe cửa có một vệt sáng mỏng. Cô biết con bé còn thức. Cô cũng biết lời hứa của mình vừa trở nên nặng hơn rất nhiều. Bởi camera đã mất, còn người đã làm chuyện đó thì vẫn đang đứng đâu đó trong căn nhà này, bình tĩnh đến mức biết chính xác phải xóa đi đoạn nào trước khi trời sáng.