Chương 47 - Chương 47: Đứa Trẻ Trước Cả Nhà
Chương 47: Đứa Trẻ Trước Cả Nhà
Câu nói của An Nhiên khiến Lâm Chính Đức đứng im trước cánh cửa đang mở. Ông vừa ra lệnh cấm Hứa Nghi đào tiếp chuyện Chu Mạn Thanh, nhưng người phá lệnh đầu tiên lại là đứa trẻ vẫn thường cúi đầu mỗi khi ông gọi hai chữ “chuyện nhà”. Cuốn sổ bìa xám nằm trước ngực em, mép giấy in hằn lên những ngón tay trắng bệch.
“Không có chuyện đó.” Lâm Chính Đức nói. “Con đang mệt. Ngày mai con đi học, người lớn sẽ xử lý phần còn lại.”
An Nhiên nhìn ông. “Những lần trước ông cũng nói người lớn xử lý. Sau đó người lớn bảo con xin lỗi.”
Thừa Vũ khẽ động môi nhưng không lên tiếng. Hứa Nghi thấy bàn tay anh đặt bên mép bàn siết lại rồi buông ra. Ít nhất lần này anh hiểu một câu chen vào, dù là xin lỗi hay bênh vực, cũng có thể biến lời của con thành phần phụ trong cảm xúc của anh.
Lâm Chính Đức quay sang Hứa Nghi. “Cô đã nói gì với con bé?”
“Cô ấy chưa đọc phần này.” An Nhiên đáp trước khi Hứa Nghi kịp mở miệng. “Con viết từ trước khi cô ấy vào nhà.”
Ánh mắt ông nội rơi xuống cuốn sổ. Chỉ một cái nhìn ấy cũng đủ làm vai An Nhiên co lại. Hứa Nghi bước sang đứng cạnh em, không che em khỏi cả căn phòng nhưng cắt đường nhìn muốn biến cuốn sổ thành vật phải giao nộp.
“Tối nay dừng ở đây,” cô nói. “Ngày mai, nếu An Nhiên vẫn muốn nói, em ấy tự chọn người có mặt, phần nào được đọc và lúc nào dừng. Không ai lấy sổ, không ai hỏi dồn.”
Tô Dĩnh đóng tập hồ sơ trước mặt. “Tôi sẽ lập nguyên tắc buổi nói chuyện. Đây không phải lấy lời khai và cuốn sổ không mặc nhiên chứng minh mọi điều em ấy viết. Nhưng không ai được dùng lý do đó để cắt lời một đứa trẻ đang kể về những việc liên quan trực tiếp đến mình.”
“Cô không còn quyền làm việc trong nhà này.” Lâm Chính Đức nhắc lại.
“Vậy ngày mai tôi ngồi với tư cách người được An Nhiên yêu cầu có mặt.” Tô Dĩnh nhìn sang em. “Nếu em không yêu cầu, tôi không vào.”
An Nhiên gật đầu. “Con muốn dì Dĩnh ở đó. Ba cũng ở đó.” Em dừng một nhịp rồi nhìn Thừa Vũ. “Nhưng ba chỉ nghe.”
“Ba sẽ nghe.” Thừa Vũ nói. Giọng anh khàn nhưng không thêm lời hứa nào.
Lâm Chính Đức rời phòng trước. Chiếc đồng hồ và điện thoại được thư ký gom lại, tiếng cửa đóng sau lưng ông không lớn nhưng làm không khí nhẹ đi như một sợi dây vừa thôi siết. An Nhiên vẫn không hạ cuốn sổ. Hứa Nghi hỏi em muốn về căn hộ dịch vụ hay ở lại khu phòng khách có bảo vệ. Em chọn ở lại. Em nói nếu rời đi, sáng mai sẽ có người bảo em đã được dạy phải nói gì trên đường.
Trong căn phòng nhỏ bên cạnh, Hứa Nghi đặt một cốc nước ấm trên bàn rồi ngồi cách em hai ghế. Tô Dĩnh để lại tờ giấy chỉ có bốn dòng: người được có mặt, quyền không trả lời, quyền yêu cầu dừng và quyền giữ nguyên cuốn sổ. Không có câu hỏi gợi ý, không có ô trống bắt em điền nội dung.
An Nhiên mở sổ, tự lấy các mẩu đánh dấu ra xếp trên bàn. Màu xanh là những việc Hứa Nghi từng được em cho đọc. Màu đỏ là các lần bị bắt xin lỗi. Mẩu màu vàng nằm riêng ở cuối mép bàn.
“Cô có muốn biết con sẽ nói gì không?” em hỏi.
Hứa Nghi nhìn những mẩu giấy cong lên vì đã bị mở nhiều lần. “Không. Cô chỉ cần biết em có muốn nói thật không.”
“Nếu con nói sai thứ tự thì sao?”
“Em sửa. Nếu không nhớ, em nói không nhớ.”
“Nếu họ bảo con nói dối?”
“Họ có quyền không tin. Họ không có quyền bắt em đổi lời để họ dễ chịu.”
An Nhiên im lặng rất lâu. Sau đó em kéo mẩu vàng về gần mình. “Con không muốn cô dạy con cách nói.”
“Được.”
“Cũng không muốn cô nói thay.”
“Được.”
Em khép sổ lại. “Nhưng cô ngồi bên cạnh con.”
Sáng hôm sau, chiếc bàn ăn dài của nhà chính được dọn sạch những bình hoa và khay bạc thường dùng để che khoảng trống giữa các ghế. Hứa Nghi không chọn chỗ cho An Nhiên. Em tự kéo chiếc ghế giữa cô và Thừa Vũ, đặt cuốn sổ trước mặt rồi giữ hai tay trên bìa. Lâm Chính Đức ngồi đầu bàn. Tú Mai ngồi đối diện, Gia Hân sát bên mẹ. Những người từng có mặt trong các lần An Nhiên bị kết tội được yêu cầu ở lại; người giúp việc và nhân viên không liên quan đều ra ngoài.
Tô Dĩnh đọc bốn nguyên tắc, đặt điện thoại ghi âm ở giữa bàn sau khi từng người xác nhận đã nghe. Tú Mai là người cuối cùng đồng ý. Chị ta nhìn An Nhiên bằng vẻ dịu dàng đã từng khiến mọi câu công kích nghe giống lời lo lắng.
“Cô chỉ sợ con bé bị áp lực phải kể theo cách người khác mong muốn.”
An Nhiên mở sổ. “Con không kể để mọi người thích.”
Em không bắt đầu bằng tai nạn của mẹ. Em bắt đầu bằng số tiền biến mất ở phòng khách. Em đọc ngày tháng, rồi ngẩng lên nói rằng hôm đó không ai hỏi em đã ở đâu trước khi bảo em xin lỗi. Sau khi tiền được tìm thấy trong túi Gia Hân, người lớn gọi đó là trò nghịch của trẻ con, nhưng lời “An Nhiên ăn cắp” không ai rút lại trước mặt những người đã nghe.
Tú Mai khẽ nói: “Chuyện ấy đã giải quyết rồi.”
An Nhiên dùng ngón tay giữ đúng dòng đang đọc. “Với cô thì giải quyết rồi. Ở trường vẫn có người hỏi con có từng lấy tiền ở nhà không.”
Không ai trả lời. Em lật sang vụ cầu thang. “Con đã cãi nhau với Gia Hân. Con đã gọi em ấy là đồ nói dối. Câu đó là lỗi của con. Nhưng con không đẩy em ấy.” Em nhìn thẳng sang phía đối diện. “Con có thể xin lỗi vì câu con nói. Con không nhận chuyện con không làm.”
Hứa Nghi thấy Gia Hân cúi xuống. Tú Mai đặt tay lên cổ tay con gái, động tác nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là vỗ về.
Trang kế tiếp là tấm ảnh của Chu Mạn Thanh. Giọng An Nhiên lần đầu vỡ nhẹ khi đọc đến chữ “mẹ”, nhưng em không dừng. Em thừa nhận đã ném khung xuống đất sau khi nhìn thấy ảnh bị rạch, đã hét và không cho ai vào phòng. “Con làm vỡ khung. Con không tự rạch ảnh của mẹ để làm mọi người ghét cô Hứa Nghi.”
Rồi em nói về trường học. Em không giấu việc mình đã đánh bạn. “Con sai vì đánh. Nhưng bạn giữ cặp của con và nói về mẹ con trước. Trong giấy đầu tiên chỉ có chữ con đánh bạn. Khi cô Hứa Nghi yêu cầu ghi phần trước đó, mọi người lại nói cô ấy bênh con.”
Lâm Chính Đức cuối cùng lên tiếng. “Nhật ký chỉ là điều con nhớ. Ký ức của một đứa trẻ có thể không đầy đủ.”
An Nhiên gật đầu. “Con biết. Vì vậy con ghi cả những chuyện con làm sai.” Em đóng bàn tay lên bìa sổ. “Nhưng mỗi lần ký ức của con không đầy đủ, mọi người chọn phần làm con có lỗi. Mỗi lần lời của người lớn không đầy đủ, mọi người bảo phải giữ thể diện.”
Căn phòng lặng đi. Hứa Nghi không nhìn ông nội. Cô nhìn An Nhiên, thấy em đang thở bằng những nhịp ngắn, mỗi lần lật trang đều phải dùng cả ngón cái và ngón trỏ vì đầu ngón tay đã lạnh.
Tú Mai nghiêng người về phía trước. “Con đang gom những chuyện rất khác nhau thành một câu chuyện. Có ai bảo con làm vậy không?”
“Không.” An Nhiên đáp. “Nhưng cô bảo trường ghi con bị khủng hoảng hành vi. Cô bảo con không nên gặp cô Hứa Nghi. Cô dùng lời con nhận chiếc vòng để nói cô ấy bao che.”
Em dừng ở trang có mẩu đỏ cuối cùng. “Cái vòng không phải con lấy. Con đã nói dối.”
Thừa Vũ nhắm mắt trong một giây. An Nhiên không nhìn anh. “Con nói con lấy vì con nghĩ nếu chỉ có con sai thì cô Hứa Nghi không bị đuổi. Con không biết vòng ở đâu, không biết thứ gì phát tín hiệu trong vali. Con chỉ biết lúc đó mọi người đang nhìn cô ấy giống như từng nhìn con.”
Tú Mai lập tức nói: “Con vừa thừa nhận mình có thể nói dối để bảo vệ người khác. Vậy làm sao cả nhà biết những trang còn lại—”
“Vì vậy con không bắt mọi người tin hết.” An Nhiên cắt lời, giọng không lớn. “Con chỉ rút lời nhận chiếc vòng. Phần còn lại mọi người kiểm tra camera, tin nhắn và giấy tờ. Đừng dùng một lần con nói dối để bảo những lần người lớn nói dối đều không tính.”
Tô Dĩnh không nói gì, chỉ ghi lại thời điểm em chính thức rút lời nhận tội. Hứa Nghi nghe tiếng bút chạy trên giấy và nhớ tối qua An Nhiên đã hỏi nếu nói sai thứ tự thì sao. Em không nói theo thứ tự hoàn hảo. Có chỗ em dừng, có ngày phải xem lại, có câu chỉ đọc được nửa chừng. Chính sự vụng về ấy khiến lời kể không giống một bài được người lớn chuẩn bị.
Cuối cùng, An Nhiên chạm vào mẩu đánh dấu màu vàng. Gia Hân ngẩng lên ngay lập tức. Bàn tay Tú Mai trên cổ tay con gái siết lại.
“Phần này con chưa cho cô Hứa Nghi đọc.” An Nhiên nói. “Con viết sau lần tiền bị tìm thấy.”
Tú Mai đứng dậy. “Đủ rồi. Con bé đã nói hơn mức một đứa trẻ nên phải chịu.”
“Mẹ.” Gia Hân bật ra một tiếng rất nhỏ.
Tú Mai quay xuống. “Ngồi yên.”
An Nhiên không đọc nguyên trang. Em chỉ đọc một dòng mình đã gạch dưới: “Gia Hân nói em ấy muốn xin lỗi, nhưng nếu đổi lời thì mẹ sẽ bảo em ấy là đứa trẻ hư và không ai cần em ấy.”
“Con không viết chuyện đó!” Tú Mai nói, rồi nhận ra mình vừa phủ nhận thay cho con.
An Nhiên nhìn Gia Hân. “Em không cần nhận hết để cứu ai. Chị đã thử rồi. Nó không làm mọi chuyện kết thúc.”
Vai Gia Hân rung lên. Em kéo cổ tay khỏi tay mẹ, động tác đầu tiên yếu đến mức gần như không tách được. Khi Tú Mai giữ lại, Gia Hân giật mạnh hơn. Chiếc ghế cọ xuống sàn thành một tiếng rít ngắn.
Rồi trước cả chiếc bàn từng dùng để xét lỗi An Nhiên, Gia Hân úp hai tay lên mặt và bật khóc.
