Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 93 - Chương 93: Vắc-xin phổ thông
Dòng chữ CHỌN NGƯỜI ĐẦU TIÊN cháy đỏ ở mặt trong tháp đồng hồ, phản lên lớp kính nứt như một vết thương bị soi đèn. Hứa Mạn chống tay vào tường phòng bảo trì, trước mắt còn lóa những đường mạch của HM/03, mỗi nhịp tim đều kéo theo vị kim loại trong cổ họng. Dưới quảng trường, những người vừa thức đứng trước vạch đèn đỏ, cổ tay lần lượt sáng mã mới, không đồng đều, không ổn định, giống những đốm lửa nhỏ đang chờ bị gió thổi tắt. Tần Mặc đỡ cô dậy, giọng rất thấp: “Nó muốn chọn ai?” Hứa Mạn nhìn ống H-R/Last vẫn cắm trong lõi tháp. Sau lớp bạc mỏng, huyết thanh không chảy xuống mà dao động theo một đường truyền phụ vừa mở. “Không phải chọn để cứu,” cô đáp. “Chọn để chứng minh ai có thể bị biến thành chuẩn.”
Loa trong từng căn hộ phát ra tiếng rè nhẹ rồi chuyển thành giọng HM/02, gần đến mức như người đó đang đứng sau mỗi cánh cửa: “Vắc-xin phổ thông cần cá thể gốc. Một người biết từ chối, nhưng không sụp đổ. Một người có thể giữ hình người sau khi bị lấy mất tên cũ. Một người đủ gần với đói để hiểu đói, đủ xa với bầy đàn để dẫn bầy đàn.” Ở cầu thang dưới quảng trường, bóng áo xám dừng trước người phụ nữ tóc cắt sát gáy vừa nói tiếng “Không” đầu tiên. Người phụ nữ ấy ngẩng đầu, môi run, bàn tay đặt lên ngực như đang cố giữ một chữ không bị móc ra khỏi cổ họng. Mã mới trên cổ tay bà sáng mạnh hơn những người khác. Hứa Mạn nghe Tần Mặc hít vào rất khẽ. Cô biết anh đã hiểu: nếu HM/02 lấy người đầu tiên biết nói không làm mẫu, mọi lời từ chối sau đó đều có thể bị pha thành thuốc.
H-M/01 chen vào bộ đàm bằng một tiếng thở như vừa bị kéo qua cát. “Đường truyền phụ xuống dưới quảng trường nối với hệ thống phun sương tái hòa nhập. Ngày trước họ dùng nó để thả khí khử khuẩn và chất ổn định thần kinh liều thấp. Nếu H-R/Last đi qua đó, cả tầng C sẽ nhận một phiên bản pha loãng.” Lưu Triết gần như giật lấy kênh: “Pha loãng không có nghĩa an toàn. H-R/Last vốn là công thức hồi nhân chưa hoàn chỉnh. Nếu trộn với mã chọn lọc của HM/02, nó sẽ không biến mọi người thành người. Nó sẽ biến mọi người thành cùng một kiểu người.” T-M/00 ho một tiếng, vẫn cố nói: “Tôi ghét vắc-xin giả danh đạo đức. Ghi vào biên bản giúp tôi.”
Hứa Mạn bám vào khung tháp, nhìn xuống quảng trường. HM/02 đã đưa tay về phía người phụ nữ. Không chạm hẳn, chỉ đặt hai ngón tay cách cổ tay bà một khoảng rất gần, như bác sĩ kiểm tra mạch. Nhưng người phụ nữ tóc cắt sát gáy lập tức cong người, tiếng “không” đứt thành nhiều mảnh trong miệng. Những cư dân khác đồng loạt nghiêng đầu, mã mới trên cổ tay chớp theo bà. Xích Vương đứng ở cổng nam bỗng gầm thấp. Tiếng gầm ấy không kéo đàn lao lên; nó làm cả đám người run lên như nghe thấy một ký ức quá cũ. HM/02 nghiêng mặt về phía nó. “Hồi Nhân 000, anh cũng từng là ứng viên đẹp nhất. Tiếc là anh nhớ đau nhiều hơn nhớ lệnh.”
“Có cách cắt hệ thống phun sương không?” Tần Mặc hỏi. H-M/01 trả lời ngay, nhưng giọng càng lúc càng yếu: “Van tổng ở dưới chân tháp, bên trong vòng bẫy. Tôi không khuyên anh xuống đó, vì tôi vẫn còn chút tình người và chút não. Cách thứ hai là làm quá tải bộ xác nhận cá thể. Nếu có nhiều phản ứng tự chủ cùng lúc, hệ thống sẽ không chọn được người đầu tiên trong ba mươi giây. Sau ba mươi giây, nó chuyển sang chọn cưỡng bức.” Hứa Mạn nhắm mắt. Ba mươi giây trong một tầng đầy người vừa học lại cách đứng yên nghe rất ngắn. Nhưng ngắn vẫn hơn không có gì. “Nó cần một người đầu tiên,” cô nói. “Vậy đừng cho nó một người đầu tiên.”
Tần Mặc nhìn cô. “Cô định làm gì?” Hứa Mạn cười rất nhạt, mồ hôi lạnh trượt xuống cằm. “Việc nghe hơi ngu, nhưng có cơ sở kỹ thuật. Tôi sẽ mượn loa phụ. Không ra lệnh. Chỉ nhắc từng người tự xác nhận.” Anh cau mày. “HM/03 của cô đã quá tải.” “Tôi biết.” Cô đặt tay lên bảng điều khiển nứt, để những mạch cũ của căn hộ, radio và tivi chạm vào mã trong máu. Đau lập tức bật lên, sâu hơn những lần trước, không còn giống dao mà giống cả một thành phố nhỏ đang đặt chân lên xương cô. “Nhưng nếu để nó định nghĩa tiếng không đầu tiên, từ nay ai nói không cũng phải mượn miệng nó. Tôi không chịu nổi câu chuyện xấu xí đó.”
Âm thanh đầu tiên phát ra từ các căn hộ không phải mệnh lệnh. Nó là tiếng thở của Hứa Mạn, đứt quãng, rất người. Sau đó là giọng cô, khàn nhưng rõ: “Nghe tôi. Không ai cần làm mẫu cho người khác sống. Nếu các người nghe được câu này, hãy nhìn tay mình. Tay đó là của các người. Nếu muốn dừng, tự nói dừng. Nếu muốn không đi theo ai, tự nói không. Đừng nói theo tôi. Đừng nói theo người trên cầu thang. Đừng nói theo tiếng đói. Tự xác nhận.” HM/02 ngẩng phắt đầu. Các tivi không có hình trong căn hộ chớp trắng, cố nuốt tín hiệu, nhưng H-M/01 ở tuyến sau bật cười khàn qua bộ đàm. “Tôi giữ được mười bảy giây. Đừng lãng phí.”
Dưới quảng trường, người phụ nữ tóc cắt sát gáy run bần bật. HM/02 đã chạm vào cổ tay bà, mã mới sáng đến mức gần như cháy. “Cô ấy đã được chọn,” HM/02 nói. “Tự chủ cần hình mẫu. Xã hội cần chuẩn chung. Vắc-xin phổ thông không giết cá tính, nó cứu cá tính khỏi hỗn loạn.” Hứa Mạn nghiến răng, máu trào lên đầu lưỡi. “Cứu bằng cách bắt mọi người giống nhau thì gọi là sản xuất, không gọi là cứu.” Người phụ nữ dưới quảng trường bỗng ngẩng đầu. Bà không nhìn HM/02 nữa. Bà nhìn chính bàn tay mình. Một tiếng rách rất nhỏ vang lên khi móng tay bà cào qua da cổ tay, không sâu, chỉ đủ kéo cảm giác đau thật trở về. Bà nói: “Tôi… dừng.”
Một thiếu niên gầy phía sau bà lặp lại không theo nhịp: “Tôi không đi.” Người đàn ông áo bệnh nhân cũ chậm hơn, giọng khản đặc: “Tay tôi.” Rồi thêm một người nữa: “Tên tôi… không nhớ. Nhưng không phải của cô.” Những câu rời rạc ấy đâm vào hệ thống chọn lọc như những hòn đá nhỏ ném vào mặt kính. Mã trên cổ tay họ sáng lệch pha, không đẹp, không đều, không thể gom thành một biểu đồ sạch. Trên bảng điều khiển, dòng CHỌN NGƯỜI ĐẦU TIÊN nhấp nháy dữ dội. Hệ thống cần một điểm gốc, nhưng quảng trường bỗng có quá nhiều điểm gốc méo mó và cứng đầu. T-M/00 thều thào qua bộ đàm: “Tôi chưa từng thấy sự hỗn loạn nào đáng yêu đến vậy.”
HM/02 lần đầu tiên mất nhịp. Chỉ nửa giây, nhưng đủ để Xích Vương chuyển động. Nó lao không phải về phía Tần Mặc, cũng không về phía vòng bẫy, mà đâm thẳng vào chân tháp đồng hồ. Cánh tay đỏ của nó chặn trước cụm van phun sương vừa hé mở, da thịt lập tức bị luồng hơi lạnh và hóa chất ăn ra những vệt trắng. Nó gầm lên, tiếng gầm làm những bóng người mới thức lùi lại, nhưng không ai chạy. Hứa Mạn nghe trong tiếng gầm ấy có một âm rất gần với tên cũ. “A… Trạch… không…” Không rõ nó gọi ai, cấm ai, hay tự cấm chính mình lặp lại năm xưa. Tần Mặc cúi người qua lan can, mắt đỏ lên nhưng giọng vẫn vững: “Tôi nghe rồi. Nhưng anh cũng phải nghe họ.”
H-M/01 hét: “Hai mươi chín giây! Nó chuyển cưỡng bức!” Bảng điều khiển trước mặt Hứa Mạn đổi màu. Dòng chọn người đầu tiên biến mất, thay bằng một chỉ lệnh lạnh hơn: CHUẨN HÓA TOÀN BỘ ỨNG VIÊN. Ống H-R/Last trong lõi tháp rung mạnh, dịch bạc bị hút xuống đường truyền phụ từng giọt một. Tần Mặc lập tức đập vỡ lớp kính còn lại bằng khung thép, nhưng ống huyết thanh được giữ bởi một vòng khóa sinh học không mở bằng lực. Hứa Mạn nhìn ký hiệu trên vòng khóa, tim chìm xuống. Nó không yêu cầu H-0. Nó yêu cầu HM/03 xác nhận phát tán. HM/02 đã để cô phá bộ khuếch đại vì muốn đưa cô đến đúng chỗ này.
“Đừng chạm,” Tần Mặc nói, gần như ra lệnh rồi tự dừng ở chữ cuối. Hứa Mạn nhìn anh. Trong mắt anh có sợ hãi, thứ sợ hãi không dành cho bản thân. Cô rất muốn nói một câu đùa để không khí bớt giống lời trăn trối, nhưng cổ họng đau đến mức chỉ còn bật ra hơi thở. Bên dưới, Xích Vương vẫn dùng thân mình chặn van, người phụ nữ tóc cắt sát gáy và những cư dân khác đang cố giữ tiếng nói riêng rời rạc của mình, còn HM/02 đã ngẩng lên nhìn thẳng phòng bảo trì. Lần này, ánh đèn đi qua mặt người đó đủ lâu để Hứa Mạn thấy một nụ cười rất mỏng. “Công dân HM/03,” giọng HM/02 vang từ tất cả radio. “Cô đã chứng minh vắc-xin phổ thông cần một người biết từ chối thay cho cả cộng đồng. Xin hãy ký xác nhận.”
Hứa Mạn đặt tay lên vòng khóa, nhưng không ấn xuống. Cô để HM/03 chạm mép mạch, cảm nhận một cánh cửa khổng lồ mở ra dưới lòng thành phố. Bên kia không phải tầng C, cũng không phải tầng B. Đó là một kho lạnh sâu hơn, nơi hàng ngàn tín hiệu cổ tay đang ngủ, chờ một liều vắc-xin được gọi là phổ thông để thức dậy cùng một giọng. Trên màn hình nứt, một bản đồ mới hiện lên trong chưa đầy một giây rồi tắt: KHO DỰ PHÒNG DÂN SỐ – NAM THÀNH. Hứa Mạn rút tay lại trước khi vòng khóa kịp hút máu. Cô nhìn Tần Mặc, giọng khàn nhưng rõ: “Không phải tầng C là thành phố. Đây chỉ là phòng chờ.”
Ngay lúc đó, mặt đồng hồ phía sau họ xoay ngược. Ống H-R/Last tự thu vào lõi tháp, không rơi xuống, không vỡ ra, mà trượt theo đường truyền phụ xuống sâu hơn. Xích Vương gầm đến lạc giọng, cụm van phun sương đóng sập lại trước khi phát tán toàn bộ, nhưng ba giọt bạc đã biến mất trong đường ống. HM/02 lùi vào bóng đèn nhấp nháy, để lại câu cuối cùng như đặt một con dao lên bàn: “Vắc-xin phổ thông đã nhận mẫu thử. Lần chọn tiếp theo sẽ không cần người đầu tiên nữa.” Dưới quảng trường, những cư dân vừa học nói không đồng loạt ôm cổ tay. Mã mới trên da họ không tắt. Nó tách ra thành ba ký hiệu nhỏ, giống ba giọt bạc đang rơi xuống một nơi chưa ai nhìn thấy.
