Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 108: Lời cuối của người cũ

Chương 108: Lời cuối của người cũ

Dòng chữ đỏ nằm trong khe hồ sơ đen như một vết cắt vừa mở trên da thịt của lối không ghế. HM/02 – tên gốc đã bị xóa theo lệnh Hứa Ân. Hứa Mạn không nhìn lên hình chiếu ghế nữa, nhưng chỉ cần những chữ ấy phản vào nền kim loại cũng đủ khiến HM/03 trong máu cô lạnh đi. Không phải đói. Không phải tiếng gọi. Là một cảm giác rất cũ, giống như có ai đã đặt tay lên miệng cô từ nhiều năm trước và dặn: nếu thấy sự thật quá đúng, hãy kiểm tra xem ai đang muốn mình tin nó trước tiên.

A Trạch đứng cạnh cô, vai vẫn run vì nhãn Xích Vương vừa bị kéo dậy. Máu đen từ vết cắn trên tay nó rơi xuống rãnh, chưa kịp lan đã bị các đường dẫn nhỏ bên dưới hút vào như nuốt một chữ thừa. Nó nhìn khe hồ sơ, đồng tử co lại, cổ họng phát ra một tiếng gầm bị bẻ gãy giữa chừng. Hứa Mạn lập tức giơ tay, không chạm vào nó, chỉ đặt lòng bàn tay giữa hai người và khe hồ sơ. “Không cắn hồ sơ. Không xé tường. Chúng ta đọc nó như vật chứng.”

A Trạch nghiêng đầu, hơi thở nặng hơn. “Hứa… Ân… xóa?” Hai âm cuối cọ qua răng nó như mảnh kim loại. Hứa Mạn nghe được trong đó không chỉ là nghi ngờ, mà còn là một nỗi đau quá cũ: người từng gọi nó bằng tên, người từng tự khóa ghế để nó khỏi làm miệng, giờ bị chính hồ sơ dưới này chỉ vào như kẻ đã xóa tên người khác. Cô muốn trả lời ngay rằng không phải. Nhưng ghế thích nhất những câu trả lời vội vì thương một người. Tần Mặc đã cảnh báo đúng: đừng để ghế hỏi cô có muốn cứu tất cả không. Cũng đừng để nó hỏi cô có muốn tin Hứa Ân không.

Dây neo H-0 trên cổ tay cô nóng lên một nhịp. Từ phía trên truyền xuống tiếng Tần Mặc rất mảnh, bị lối bóp méo thành âm kim loại: “Hứa Mạn, đừng nhận kết luận của nó.” Cô thở ra, đau trong lồng ngực kéo thành một đường dài. “Tôi biết.” Rồi cô nói với khe hồ sơ, đủ chậm để từng chữ được ghi nhận: “Yêu cầu mở chuỗi hồ sơ đầy đủ. Không chấp nhận dòng kết luận rời. Không xác nhận Hứa Ân có tội, không xác nhận Hứa Ân vô tội. Chỉ đọc lời chứng gốc, nếu còn.”

Vách bên phải im lặng một lúc. Hình chiếu ghế phía trước không xoay nữa, nhưng những rãnh dưới nền bắt đầu sáng lên từng đoạn, như một cái cổ họng đang chuẩn bị phát âm. Trên khe hồ sơ hiện thêm một hàng chữ nhỏ: LỜI CHỨNG GỐC BỊ NIÊM PHONG. ĐIỀU KIỆN MỞ: HM/03 ĐỒNG Ý KẾ THỪA NGƯỜI GIỮ. Hứa Mạn bật cười rất khẽ, khàn và mệt đến mức tiếng cười giống một hơi thở bị dập. “Không.” Cô tựa vai vào vách, giữ mình khỏi khuỵu xuống. “HM/03 là khóa từ chối. Tôi từ chối kế thừa ghế, từ chối mở bằng đồng ý, và yêu cầu dùng điều kiện thay thế: nhân chứng vật chủ sơ cấp có lựa chọn tự nguyện, neo H-0 còn nối, người sống phía trên còn gọi tên lệch nhịp.”

Màn chữ nhấp nháy. Cụm ĐỒNG Ý KẾ THỪA bị gạch một đường đỏ rồi tự phục hồi, như một con mắt chớp không vui. A Trạch bước lên nửa bước. Hứa Mạn thấy các sợi mưa đen còn dính trên vai nó dựng lên, nhưng lần này nó không lao vào. Nó cúi đầu xuống khe hồ sơ, giọng vỡ: “A Trạch… làm chứng. Không đội.” Dây neo H-0 nóng thêm. Từ xa, trên quảng trường, có tiếng Lâm Du vọng xuống, không rõ cậu nghe được bao nhiêu, nhưng vẫn cố gọi lệch nhịp: “A Trạch! Anh đang làm chứng, không làm Vua!” Ngay sau đó là tiếng Trần Nghi gõ tấm panel ba cái lệch nhau, rồi nhiều tiếng người khác vụng về nối theo.

Khe hồ sơ rít lên. Một lớp giấy đen không phải giấy trượt ra khỏi vách, mỏng như da cháy, trên bề mặt có những vệt chữ bị cạo đến trắng. Hứa Mạn không cầm ngay. Cô dùng sợi dây neo chạm nhẹ vào mép hồ sơ. Không có tiếng chuông. Không có sóng gọi bầy. Chỉ có một giọng đàn ông rất thấp vang lên, cũ đến mức mỗi chữ đều kèm tiếng rè của đường dẫn hỏng. “Bản ghi cuối của đơn vị cứu hộ HM/02, tên gốc… đã tự khóa khỏi hệ thống để tránh ghế truy vết. Nếu còn người nghe được đoạn này, đừng khôi phục tên tôi toàn phần.”

A Trạch khựng lại. Hứa Mạn cũng bất giác nắm chặt dây neo. Một hồ sơ kết tội sẽ không mở đầu bằng câu tự cắt đường về như vậy. Giọng người đàn ông tiếp tục, chậm, kiệt, nhưng tỉnh: “Tôi là người dẫn đội xuống Điểm Ngủ 02 sau ca mất tích của Trần Khai. Chúng tôi tưởng dưới đó chỉ có xác rỗng. Không phải. Họ còn nghe được tên. Họ còn biết đau. Tôi đã ký nhầm ba lệnh tiêu hủy trước khi hiểu mình đang giết nhân chứng.”

Trong lối không ghế, mọi rãnh sáng đều dịu xuống một mức. Hứa Mạn thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô không biết người trong bản ghi là ai, vì chính ông ta đã giấu phần tên gốc. Nhưng cô nghe được cái giá trong câu nói ấy. Không phải lời thú tội để xin tha. Là một người cũ, sau khi hiểu mình đã sai, đang dùng phần cuối cùng còn lại để khóa bớt thiệt hại. Ở phía trên, tiếng Trần Khai bỗng vang qua kênh rất xa, không thành tiếng người hoàn chỉnh, chỉ là một nhịp gõ đục. Một tiếng, rồi hai tiếng chậm. Ông nghe thấy.

Giọng HM/02 cũ nói tiếp: “Tên Trần Khai bị mượn vì tôi để cửa cứu hộ mở sai quyền. Ghế cần một tên còn đủ phản hồi, đủ quen với đường B, đủ bị hồ sơ tuyên bố chết để vận hành mà không bị người sống kiện lại. Tôi không lấy tên anh ấy bằng tay mình, nhưng tôi là người để nó xảy ra. Hứa Ân ra lệnh xóa tên gốc của tôi theo yêu cầu của tôi. Điều kiện nguyên văn: xóa khỏi ghế, giữ lại lời cuối, không cho đơn vị kế nhiệm mượn tên người sống.” Bản ghi rè mạnh ở đoạn đó, như bị ai từng cố khoét bỏ. “Điều kiện cuối đã bị cắt.”

Hứa Mạn nhắm mắt một nhịp. Vậy là hồ sơ không hẳn nói dối. Nó chỉ nói phần có thể giết lòng tin nhanh nhất. Hứa Ân thật sự đã ra lệnh xóa tên gốc HM/02. Nhưng lệnh ấy là theo yêu cầu của người cũ, để cứu phần tên khỏi ghế, và điều kiện bảo vệ sau đó bị cắt đi. Một nửa sự thật trong tay ghế còn nguy hiểm hơn lời giả, vì người nghe sẽ tự bổ sung phần đau nhất. Cô mở mắt, nhìn xuống nền thay vì nhìn ghế. “Ghi nhận bổ sung: dòng ‘theo lệnh Hứa Ân’ là kết luận bị cắt điều kiện. Không đủ căn cứ quy Hứa Ân chủ động tước tên. Cần xác minh ai cắt điều kiện cuối.”

Hình chiếu ghế phía trước rung lên. Trên lưng ghế hiện dòng chữ mới: NGƯỜI CŨ ĐÃ TỰ NHẬN TỘI. TÊN TRẦN KHAI LÀ TÀI SẢN VẬN HÀNH CÒN HIỆU LỰC. Hứa Mạn cảm thấy HM/03 trong máu bị kéo mạnh, như một lưỡi móc chạm đúng vết thương. Nếu cô tức giận mà tuyên bố trả lại tất cả ngay, khóa nổ sẽ có đường. Nếu cô do dự, Trần Khai phía trên tiếp tục bị tên mình xé từng mảnh. Cô cắn vào mặt trong má, dùng đau giữ tỉnh. “Không. Người cũ nhận trách nhiệm để ngăn lặp lại, không chuyển quyền sở hữu tên. Tên Trần Khai không phải tài sản. Yêu cầu tách một mảnh vận hành khỏi tên chủ thể gốc, không trả toàn phần, không nối tắt.”

Lưu Triết bắt được câu cuối qua kênh, giọng ông gần như vỡ vì mừng và sợ cùng lúc. “Đúng hướng. Cô cần một mảnh không mang quyền gọi người, chỉ mang quyền đóng cửa mà HM/02 đang dùng.” H-M/01 chen vào, yếu nhưng nhanh: “Tìm trong lời cuối phần ‘khóa bớt thiệt hại’. Người cũ chắc đã để lại khóa thu hồi ngược. Đừng để A Trạch chạm vào hồ sơ.” A Trạch nghe tên mình, lập tức lùi nửa bước, hai tay siết chặt đến móng cắm vào da. Nó đang học cách cứu người bằng việc không đụng vào thứ trước mặt. Với một kẻ từng bị dạy chỉ biết phá, đó gần như là một kiểu đau khác.

Bản ghi cũ tiếp tục, lần này nhỏ hơn, như người nói đã rất gần cái chết hoặc một thứ còn tệ hơn chết. “Nếu đơn vị kế nhiệm dùng tên Trần Khai để vận hành, đừng kéo toàn bộ tên về. Hãy trả trước phần gọi đường về nhà. Giữ lại phần mở khóa Điểm Ngủ 02 cho đến khi bốn điểm ngủ được nghe riêng. Mã tách là ba nhịp lệch: một cho người còn sống, một cho người chưa được chết yên, một cho người đã sai và không xin được tha.” Có tiếng ho, tiếng chất lỏng chảy qua ống, rồi giọng ấy gần như mỉm cười trong rè nhiễu. “Nếu gặp Trần Khai, nói với anh ấy, tôi không đáng được anh ấy tha. Nhưng tên anh ấy đáng được về.”

Phía trên, Trần Khai phát ra một âm nghẹn. Không phải gầm. Lâm Du gọi ngay: “Anh Khai, anh nghe được thì gõ lệch. Đừng theo nhịp của nó.” Một tiếng gõ rơi xuống qua dây neo. Rồi tiếng thứ hai, thấp hơn. Tiếng thứ ba đến muộn, run rẩy, nhưng đến. Hứa Mạn đặt tay lên vách hồ sơ, không ép, không cào. “Ghi nhận Trần Khai nghe lời cuối của HM/02 cũ và chưa đồng ý tha thứ. Tha thứ không phải điều kiện trả tên. Trả trước phần gọi đường về nhà.”

Khe hồ sơ mở sâu hơn. Một mảnh nhãn nhỏ trượt ra, chỉ bằng hai đốt ngón tay, trên đó không ghi đủ tên Trần Khai, chỉ có chữ Khai bị cắt khỏi một vòng điều khiển đen. Hứa Mạn không đưa tay trần nhận. Cô quấn dây neo H-0 quanh mảnh nhãn, để nhịp của Tần Mặc đi qua trước. Tần Mặc ở phía trên hiểu rất nhanh. Nhịp H-0 lệch xuống: một, nghỉ, hai, nghỉ dài, ba. Mảnh nhãn run lên, mưa đen bám ở mép bị đẩy ra thành từng giọt nhỏ. A Trạch cúi thấp đầu, khàn giọng lặp lại như học một lời cầu cứu: “Đường… về… nhà.”

Trong khoảnh khắc ấy, từ trên quảng trường vang xuống tiếng Trần Khai khó nhọc gọi tên mình. Không đủ cả họ, không đủ rõ. Chỉ một chữ “Khai” khàn đến rách cổ. Nhưng chữ ấy không đi vào ghế. Nó đi ngược qua dây neo, qua lời chứng của Lâm Du, qua ba nhịp lệch của người chưa được chết yên, rồi đập vào mảnh nhãn trong tay Hứa Mạn. Lối không ghế sáng lên một vòng rất nhỏ. Không phải chiến thắng. Chỉ là một người bị mượn tên vừa giành lại được phần dùng để quay đầu về phía người gọi mình.

Hứa Mạn chưa kịp thở, bản ghi cũ đột ngột nhiễu mạnh. Những chữ trên hồ sơ đen bị kéo dài, biến dạng thành một dòng mới không thuộc giọng người đàn ông kia: ĐIỀU KIỆN CUỐI BỊ CẮT BỞI ĐƠN VỊ KẾ NHIỆM. HM/02 HIỆN HÀNH ĐANG Ở TRÊN QUẢNG TRƯỜNG. Cô ngẩng phắt mắt rồi lập tức cúi xuống trước khi nhìn trúng ghế. Dây neo H-0 nóng rực, tiếng Tần Mặc phía trên bị cắt ngang bởi một tiếng va đập lớn. Lâm Du hét gọi Trần Nghi. Sau đó, trong khe hồ sơ, một dòng cảnh báo lạnh lẽo hiện ra: ĐƠN VỊ KẾ NHIỆM ĐÃ BẮT ĐẦU MƯỢN TÊN THỨ HAI. MỤC TIÊU: LÂM DU.