Chương 75 - Chương 75: Lần Này Mẹ Chọn Con
Chương 75: Lần Này Mẹ Chọn Con
“Mẹ ăn rồi.”
Hạnh trả lời xong, bàn tay vẫn đặt trên cuốn sổ huyết áp. Bà có thể dừng ở đó, để cuộc gọi kết thúc bằng một câu bình thường như hàng trăm cuộc gọi giữa mẹ và con. Nhưng giấu một chuyện đã được xử lý đúng cũng vẫn là giấu. Bà mở sổ, nhìn ba dòng số đo trong ngày rồi nói tiếp, giọng không nhanh hơn: “Trưa nay mẹ có choáng lúc đứng lên. Cha con sang ngay, mẹ đã đo hai lần, gọi phòng khám và nghỉ theo lời bác sĩ. Tối nay số xuống gần mức sáng rồi.”
Đầu dây bên kia im bặt. Tiếng máy bơm vẫn chạy đều ở phía xa, nhưng Hạnh nghe rõ một tiếng ghế kéo trên nền xi măng.
“Có đau đầu không? Có tê tay chân không?” Quân hỏi.
“Không. Không khó nói, không đau ngực. Mẹ đã kiểm hết những dấu hiệu bác sĩ dặn.”
“Bây giờ số bao nhiêu?”
Hạnh đọc đúng con số trong sổ. Bà không nói thấp đi để cậu yên lòng, cũng không nhấn vào lần cao nhất để cậu lo. Quân hỏi giờ uống thuốc, hỏi Bình có ở nhà không, rồi lại im lặng. Hạnh biết cậu đang nhìn về phía cửa xưởng, cân xem có nên bỏ chiếc máy đang thử để chạy về hay không. Kiếp trước, bà từng mong con hoảng lên như thế, từng xem việc một đứa con bỏ hết mọi thứ vì mình là bằng chứng của hiếu thảo. Bây giờ, bà chỉ thấy cái giá của mong muốn ấy.
“Con cứ làm nốt việc,” bà nói. “Nếu có dấu hiệu lạ, cha mẹ đi viện ngay. Không chờ con.”
“Mai con ghé.”
“Ừ. Khi nào xong việc thì ghé.”
Quân thở ra, rất khẽ. “Mẹ nhớ đo lại trước khi ngủ.”
“Con cũng ăn đi. Bánh mì để lâu nguội cứng.”
Lần này, khoảng im lặng giữa hai mẹ con không còn giống một cánh cửa bị đóng. Nó chỉ là khoảng trống vừa đủ để không ai phải nói thêm điều mình chưa sẵn sàng. Quân đáp “vâng” rồi cúp máy. Hạnh đặt ống nghe xuống, ghi thêm bên cạnh dòng cuối: đã báo tình trạng cho người nhà, không có dấu hiệu nguy hiểm. Bà không ghi Quân lo, cũng không ghi Quân sẽ ghé. Những điều ấy không phải món nợ để mang ra đối chiếu.
Ở xưởng, Quân ngồi yên một lúc mới quay lại bàn thử. Khoa vừa mang bánh mì về, nhìn cậu rồi nhìn chiếc điện thoại.
“Nhà có chuyện à?”
“Mẹ tôi trưa bị choáng. Giờ ổn rồi.”
“Có về không?”
Quân nhìn đồng hồ đo, sau đó kiểm lại nhiệt độ vỏ máy bơm bằng mu bàn tay. “Cha tôi ở đó. Phòng khám đã dặn rồi. Nếu tôi chạy về chỉ để đứng nhìn, cái máy này lại thành việc của ngày mai.”
Khoa không bảo cậu vô tình. Anh đưa ổ bánh mì sang, cùng Quân hoàn tất lần chạy thử cuối. Hai người ngắt nguồn, chờ động cơ dừng hẳn rồi ghi thời gian thử vào phiếu. Trước khi kéo cửa xưởng, Quân còn kiểm tra cầu dao và đặt chiếc máy bơm vào khu vực đã đánh dấu “đã sửa, chờ giao”. Công việc đầu tiên của xưởng kết thúc bằng một dòng mực, không phải bằng tiếng reo.
Sáng hôm sau, Hạnh dậy đúng giờ nhưng không ra sạp ngay. Bà đo huyết áp, ăn cháo, uống thuốc rồi gọi lại phòng khám. Người trực nhắc bà tránh đứng lâu vào giờ nóng, tiếp tục theo dõi và đến khám sớm hơn lịch nếu cơn choáng lặp lại. Hạnh ghi từng lời vào sổ. Bình ngồi đối diện, lấy một tờ giấy khác kẻ thành các khung giờ trông sạp.
“Từ mười một giờ rưỡi đến hai giờ, tôi ngồi quầy,” ông nói. “Bà về nghỉ.”
Trúc đang buộc lại túi hàng, nghe vậy liền nói: “Ngày nào con không có việc, con thay cha một buổi.”
Vy đặt cặp sách lên ghế. “Tan học con ghé kiểm hàng với chị.”
Hạnh nhìn ba người. Trước kia, chỉ cần họ chủ động một câu, bà đã vội khen, rồi cuối cùng vẫn lén làm thay vì sợ con mệt. Lần này, bà đẩy tờ giấy về giữa bàn. “Ai nhận giờ nào thì ghi tên. Bận phải báo trước. Không ai có công vì làm phần của mình.”
Vy cầm bút trước. Trúc ghi tiếp. Bình ký vào khung giờ buổi trưa. Tờ phân công không đẹp, nét chữ mỗi người một kiểu, nhưng không có tên Quân. Hạnh gấp nó lại, mang ra dán ở mặt trong cánh tủ sạp. Việc chăm bà và giữ kế sinh nhai của nhà không còn một chỗ trống mặc định để gọi đứa con từng chịu thiệt về lấp vào.
Gần trưa, người khách hôm trước quay lại xưởng. Quân cho máy chạy trước mặt ông, chỉ vị trí dây nối đã cháy sém và đưa phần dây cũ đã cắt ra làm bằng chứng. Cậu giải thích tụ chưa hỏng nên không thay, tiền vật tư tám nghìn đồng, tiền công ba mươi hai nghìn đồng. Người khách cúi nhìn tờ phiếu, có vẻ ngạc nhiên vì số tiền thấp hơn điều ông đã đoán.
“Không thay tụ thật à?”
“Không cần thay thì cháu không tính.” Quân ngắt máy, chờ cánh bơm dừng rồi mới rút điện. “Chú ký giúp cháu phần đã nhận và đã thử.”
Người khách ký, trả bốn mươi nghìn đồng rồi xách máy đi. Khoa kéo ngăn tiền ra, định bỏ cả tờ tiền vào một chỗ. Quân giữ lại, ghi tám nghìn vào cột vật tư, ba mươi hai nghìn vào cột tiền công, sau đó mới đánh dấu đơn hàng đã giao. Đây là doanh thu đầu tiên của xưởng, vừa đủ trả tiền điện vài ngày và mua lại số dây đã dùng. Không ai giàu lên vì nó. Nhưng lần đầu tiên, một công việc do Quân nhận, Quân làm và Quân chịu trách nhiệm đã được trả bằng con số thật.
Khi cậu còn đang khép sổ, một người phụ nữ mang chiếc quạt bàn cũ đến. Bà giục sửa trong buổi chiều vì tối nhà có trẻ nhỏ. Quân xem qua dây nguồn đã sờn, lập phiếu nhận rồi nói chỉ có thể báo thời gian sau khi tháo kiểm tra. Người phụ nữ hơi sốt ruột nhưng vẫn để quạt lại. Khoa nhìn chiếc máy thứ hai đặt lên kệ, cười: “Thế là mai còn việc.”
“Mai có việc của mai,” Quân đáp. “Hôm nay ghi xong việc hôm nay đã.”
Đầu giờ chiều, Quân ghé nhà. Cậu không mang thuốc, không mang quà, cũng không cầm tiền công đầu tiên về đặt vào tay mẹ. Khi bước vào, cậu thấy Hạnh đang nằm nghỉ trong phòng, còn Bình ngồi ở sạp theo đúng tờ phân công. Trúc đang kiểm lại số chai nước ngọt, Vy chưa tan học. Không ai chạy đi tìm Quân để giao việc.
Hạnh ngồi dậy khi nghe tiếng chân. “Xưởng xong việc à?”
“Giao máy rồi.” Quân đặt cuốn sổ nhận việc lên mép bàn, không đưa hẳn cho bà. “Khách trả bốn mươi nghìn. Trừ vật tư còn ba mươi hai.”
“Thì ghi vào sổ xưởng.”
“Con ghi rồi.”
Hạnh gật đầu. Bà muốn nói một câu rằng bà biết cậu sẽ làm được, nhưng câu ấy nghe giống lời của người đã đứng bên cậu từ đầu. Bà không có quyền nhận phần trong một quãng đường mình từng chặn lại. Vì thế, bà chỉ hỏi: “Máy chạy ổn không?”
“Ổn. Có phiếu khách ký.”
“Vậy là được.”
Quân nhìn cuốn sổ huyết áp trên bàn. Hạnh đẩy nó sang. Cậu xem các mốc giờ, nhìn dòng ghi cuộc gọi phòng khám và con số buổi sáng. Ngón tay cậu dừng ở lần đo cao nhất lâu hơn một chút.
“Lần sau mẹ nói sớm hơn.”
“Mẹ sẽ nói đúng lúc.” Hạnh đáp. “Nhưng nói để con biết, không phải để con bỏ việc về thay cha con, thay bác sĩ hay thay bệnh viện.”
Quân ngẩng lên. Trong mắt cậu vẫn còn sự đề phòng đã thành thói quen, nhưng không còn vẻ hoảng hốt của một người sợ chỉ cần mình quay lưng thì mọi chuyện sẽ bị đẩy hết sang vai mình. “Con không bảo mẹ giấu.”
“Mẹ biết.”
Ngoài sạp, có tiếng Bình gọi Trúc lấy giúp một thùng mì. Trúc đáp rồi tự bê, không gọi Quân. Một lát sau, Vy đi học về, nhìn thấy anh thì mừng ra mặt. Cô bé vừa định chỉ chiếc quạt trong nhà, lại dừng một nhịp.
“Anh Quân, quạt bàn phòng em kêu. Chiều mai em mang ra xưởng, anh xem rồi báo tiền cho em được không?”
Quân nhìn em gái. “Mang ra, anh ghi phiếu.”
Vy gật đầu, không mè nheo xin làm trước. Câu nói nhỏ đến mức chẳng ai ngoài nhà nghe thấy, nhưng Hạnh hiểu một thói quen cũ vừa bị sửa ở đúng chỗ của nó: công sức của Quân không còn là phần miễn phí đương nhiên thuộc về gia đình.
Quân đứng dậy khi nắng ngoài hẻm dịu bớt. “Con quay lại xưởng. Cái quạt mới nhận còn phải kiểm tra dây.”
Hạnh không giữ cậu ăn cơm, không nhắc nhà còn chỗ ngủ, cũng không hỏi bao giờ cậu chuyển về. Bà chỉ nói: “Đi đi. Tối nhớ ngắt cầu dao trước khi khóa cửa.”
Quân bước ra đến hiên rồi quay lại. “Mẹ đo lại tối nay.”
“Ừ.”
Cậu đi qua sạp, chào Bình, rồi đẩy chiếc xe đạp cũ ra đầu hẻm. Lưng cậu vẫn gầy, chiếc xe vẫn kêu ở trục sau, xưởng nhỏ vẫn còn khoản vay một triệu bốn trăm tám mươi nghìn đồng phải trả đủ tám kỳ. Hạnh vẫn còn bệnh phải theo dõi, Đức vẫn còn nợ, Trúc và Vy vẫn phải học cách sống mà không dựa vào phần hơn. Không có gì được xóa sạch chỉ sau một cuộc gọi hay một đơn sửa máy.
Nhưng Quân đang đi về phía công việc của mình, không phải chạy khỏi một căn nhà đang ép cậu hy sinh, cũng không phải quay về để cứu người lớn khỏi trách nhiệm của họ. Hạnh đứng trong bóng hiên, không gọi theo. Kiếp trước, bà đã chọn hết người này đến người khác bằng cách lấy phần đời của Quân bù vào chỗ thiếu. Lần này, mẹ chọn con: chọn không để bất cứ ai, kể cả mẹ, lấy cuộc đời của con trả cho mình.
