Bỏ qua nội dung

Lan Nay Me Chon Con

Chương 72 - Chương 72: Con Không Quên Được

Chương 72: Con Không Quên Được

Quân gấp lá thư lại theo đúng ba nếp cũ nhưng chưa cất vào túi áo. Tờ giấy mỏng nằm trong lòng bàn tay, vậy mà những chữ trên đó nặng hơn cả xấp hợp đồng vừa ký. Ngoài cửa xưởng, con đường dưới nắng trưa chạy thẳng về khu chợ Nam Thành, nơi có căn nhà cậu đã rời đi nhiều lần trong lòng trước khi thật sự bước chân ra khỏi cửa.

Khoa trở vào với tờ giấy hẹn đổi chiếc đồng hồ đo bị xước. Anh nhìn lá thư trong tay Quân nhưng không hỏi. “Bên giao hàng nhận đổi. Chiều mai họ mang món mới tới, mình kiểm rồi mới ghi vào phần góp vốn.”

Quân đặt tờ hẹn cạnh bảng kê, đọc lại ngày giờ và ký xác nhận. Cậu cùng Khoa khóa riêng thùng dụng cụ chưa nghiệm thu rồi ghi nốt việc cần làm vào sổ xưởng. Lá thư vẫn nằm cạnh khuỷu tay, không lẫn với giấy vay. Đến khi mọi việc buổi sáng đã xong, Quân mới cho nó vào túi áo trong.

“Có việc thì đi đi,” Khoa nói. “Nhưng mai nhớ có mặt lúc đổi hàng.”

“Em nhớ.”

Quân vẫn ngồi thêm gần nửa giờ, kiểm lại cuộn dây của một chiếc mô-tơ cũ như kế hoạch. Chỉ khi chắc mình không bỏ việc giữa chừng vì xúc động, cậu mới rửa tay, lấy xe đạp rời xưởng.

Ở sạp, Hạnh vừa ngồi yên đủ mười phút trước khi đo huyết áp. Bà quấn vòng bít quanh cánh tay trái và nhìn kim đồng hồ thay vì đầu hẻm. Từ sáng đến giờ, mỗi tiếng xích xe gần cửa đều khiến tim bà nảy lên, nhưng bà không bước ra. Lá thư đã ở trong tay Quân. Phần còn lại không còn thuộc về bà.

Máy đo vừa báo xong thì tiếng chống xe chạm nền gạch vang ngoài cửa. Hạnh nhìn con số hiện trên màn hình, chép nguyên vào cuốn sổ “Huyết áp sáng – tối”, ghi thêm giờ đo rồi mới tháo vòng bít. Bà không sửa số thấp hơn, cũng không vội giấu cuốn sổ đi.

Quân bước vào. Áo cậu còn vương mùi dầu máy, nhưng hai bàn tay đã được rửa sạch. Cậu nhìn cuốn sổ trước, sau đó mới nhìn Hạnh.

“Con đọc rồi.”

Bàn tay Hạnh trên mép bàn khẽ co lại. Những câu hỏi con thấy thế nào, có tin mẹ không đã đứng sẵn trong cổ họng từ lúc Quân rời nhà, nhưng khi cậu thật sự trở về, bà chỉ gật đầu.

“Ừ.”

Quân kéo chiếc ghế thấp phía đối diện ra ngồi. Cậu không lấy lá thư khỏi túi, cũng không đặt bìa phiếu đặt cọc lên bàn như những lần đến chỉ để giải quyết việc rõ ràng. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy một cánh tay, nhưng Hạnh không đưa tay qua.

“Mẹ viết đúng,” Quân nói. “Ít nhất là đúng những chuyện đã xảy ra.”

Hạnh chờ. Cậu đã trở về để nói, không phải để nghe bà giải thích.

“Con biết mẹ thay đổi.” Quân nhìn xuống vệt xước trên mặt bàn. “Con thấy mẹ giữ tiền học cho con. Con thấy mẹ lập sổ, không bán nhà trả nợ cho anh Đức, không để dì Tú sửa con số, không để họ lấy phần của con nữa. Chuyện xưởng cũng vậy. Mẹ cho con vay bằng giấy, không bắt con gọi đó là ơn.”

Mỗi việc cậu nhắc đều là điều Hạnh từng hy vọng con nhìn thấy. Nhưng giọng Quân vẫn bình, chậm và dè chừng như khi kiểm một món máy từng hỏng nặng.

“Con biết không phải mẹ giả vờ vài hôm,” cậu nói tiếp. “Nhưng biết không có nghĩa là quên.”

Ngoài chợ, tiếng bánh xe hàng nghiến trên mặt đường rồi xa dần. Câu “con không nợ mẹ một câu trả lời” bỗng trở thành việc thật Hạnh phải làm, không còn là mấy chữ viết trong đêm.

“Mẹ không bắt con quên,” bà nói.

“Con biết.” Quân ngẩng lên. “Nhưng con cần mẹ hiểu là con không làm được.”

Cậu dừng một lúc rồi lựa từng chuyện khỏi đống ký ức bị nén quá lâu. “Ngày trước, cứ nhà thiếu tiền là mọi người nhìn con trước. Anh Đức cần vốn thì tiền học của con thành thứ có thể hoãn. Vy khóc thì lời của nó luôn được nghe trước lời con. Trúc cần của hồi môn, người ta lại nói con là con trai, chịu khó một chút cũng không sao. Có lúc con nghĩ chỉ cần mình im thì nhà sẽ yên. Sau đó con mới hiểu, con càng im, mọi người càng tin con chịu thêm được.”

Hạnh không cúi mặt. Bà buộc mình nhìn con, dù từng câu đều gọi đúng một phần đời bà muốn chôn đi.

“Chuyện tiền học của Vy…” Quân siết đầu ngón tay vào đầu gối. “Con đã nói không lấy. Mẹ vẫn để con đứng đó. Sau này con biết cha cũng biết một phần mà không nói. Từ hôm ấy, con hiểu trong nhà này, sự thật của con không nặng bằng việc mọi người muốn yên chuyện.”

“Mẹ đã chọn yên chuyện thay vì chọn con.” Giọng Hạnh khàn đi, nhưng bà không thêm một chữ biện minh. “Đúng.”

“Bây giờ mẹ chọn con.” Quân nói câu ấy mà không có vẻ trách móc, chỉ có sự mệt mỏi. “Nhưng con vẫn sợ một ngày nào đó nhà lại rối, mẹ lại chọn cho yên. Mỗi lần mẹ tốt với con, con vẫn phải nghĩ xem phía sau có điều kiện gì không. Mỗi lần mẹ bệnh, điều đầu tiên con nghĩ không chỉ là mẹ có sao không. Con còn nghĩ liệu rồi mình có phải bỏ học, bỏ việc, bỏ xưởng để lo cho cả nhà như trước không.”

Ngực Hạnh thắt lại. Chính bà đã khiến lòng tốt và bổn phận trong cậu đi cùng nỗi sợ.

“Con ghét mình nghĩ như vậy,” Quân nói. “Hôm đưa mẹ đi bệnh viện, có lúc con chỉ muốn ở lại cho đến khi bác sĩ nói rõ. Có lúc con lại muốn đi ngay, vì con sợ chỉ cần con ở thêm một chút, mọi người sẽ coi đó là việc đương nhiên. Con không biết cái nào mới là con thật.”

“Cả hai đều là con.” Hạnh đáp sau một nhịp. “Con lo cho mẹ là thật. Con sợ bị giữ lại cũng là thật. Con không có lỗi vì phải nghĩ đến đường lui.”

Quân nhìn bà rất lâu, như đợi câu “nhưng” xuất hiện. Hạnh cũng cảm thấy thói quen cũ đang giục mình nói tiếp: nhưng mẹ bây giờ khác rồi, nhưng con phải cho mẹ thời gian, nhưng mẹ cũng đau. Bà để tất cả những chữ ấy nằm yên.

“Con nói những chuyện này không phải để mẹ tự hành hạ mình,” Quân nói.

“Mẹ biết.”

“Cũng không phải để phạt mẹ.”

“Mẹ biết.” Hạnh đặt hai tay lên đầu gối để chúng không vô thức tìm lấy tay con. “Con nói để mẹ hiểu giới hạn của con.”

Quân khẽ gật đầu. “Con có thể đưa mẹ đi khám khi con sắp xếp được. Có thể hỏi huyết áp, có thể về ăn cơm. Nhưng con không hứa lúc nào cũng có mặt. Con không muốn mỗi việc con làm lại bị đem ra chứng minh rằng con đã quay về như cũ.”

“Mẹ sẽ không nói như vậy.”

“Không chỉ nói.” Cậu nhìn thẳng vào bà. “Mẹ cũng đừng nghĩ như vậy.”

Câu ấy đau hơn, bởi Hạnh từng âm thầm gom từng cử chỉ nhỏ của Quân thành bằng chứng con đang mềm lòng. Bà không nói ra nhưng vẫn đếm: một bát cháo, một lần gọi “mẹ”, một chuyến xe đến bệnh viện, rồi tự cho rằng món nợ đã nhẹ đi.

“Mẹ sẽ tập không đếm,” bà nói. “Nếu mẹ lại làm, con cứ nói thẳng.”

“Có khi con không nói.”

“Vậy mẹ phải tự nhận ra. Không phải việc của con nhắc mẹ mãi.”

Chiếc đồng hồ treo tường điểm ba giờ. Bình từ gian sau bước ra, trên tay cầm cốc nước và viên thuốc Hạnh phải uống đúng giờ. Ông dừng lại khi thấy Quân, nhưng không hỏi hai người đã nói đến đâu, cũng không ngồi xuống làm người hòa giải. Ông đặt thuốc cạnh vợ.

“Đến giờ rồi.”

Hạnh uống thuốc, ghi một dấu nhỏ vào dòng theo dõi. Bà không nói mình chóng mặt, không ôm ngực, không để sự im lặng biến bệnh tật thành một tiếng gọi con ở lại. Quân nhìn bà nuốt thuốc xong mới nói tiếp.

“Nếu mẹ có dấu hiệu như bác sĩ dặn, mẹ gọi cha, gọi xe hoặc đi viện trước. Đừng chờ con về.”

“Ừ.”

“Dù con đang ở gần?”

“Dù con đang ở gần. Việc cấp cứu không được chờ một người.”

Bình đứng bên cạnh khẽ gật đầu. Ông hiểu câu ấy cũng dành cho mình. Sau đó ông cầm cuốn sổ lên xem số đo, ký dấu nhỏ ở mép dòng như đã thống nhất rồi đi ra gian trước, để hai mẹ con tự nói phần còn lại.

Quân lấy lá thư khỏi túi áo. Hạnh nhìn nếp giấy đã mềm đi vì được cầm nhiều lần. Cậu không trả lại, chỉ đặt nó lên lòng bàn tay.

“Con giữ lá thư này.”

Hạnh không hỏi để làm gì.

“Không phải vì con đã tha thứ,” Quân nói. “Con giữ vì lần đầu mẹ viết đúng chuyện đã xảy ra mà không bắt con phải làm gì sau đó.”

“Mẹ hiểu.”

“Con không quên được, mẹ ạ.”

Lần này, cách cậu gọi khiến mắt Hạnh nóng lên. Bà không quay đi, cũng không để nước mắt rơi thành một lời cầu xin. “Con không cần quên. Mẹ cũng không được quên.”

Quân nhíu mày rất nhẹ.

“Nếu mẹ quên những gì mình đã làm, mẹ sẽ lại biến sự tử tế của hôm nay thành công lao,” Hạnh nói. “Mẹ phải nhớ để biết vì sao con giữ khoảng cách. Nhưng mẹ sẽ không dùng việc nhớ đó để bắt con an ủi mẹ.”

Khoảng lặng sau câu nói không còn là bức tường buộc Quân nuốt lời hay cái hố để Hạnh rơi xuống tự trách. Nó chỉ là khoảng trống cả hai chưa thể bước qua, nhưng lần đầu được gọi đúng tên.

Quân gấp lá thư và cất lại vào túi trong. “Mai bên giao hàng đổi chiếc đồng hồ đo. Xong việc, con có thể về muộn.”

Hạnh suýt nói mẹ sẽ để cơm phần. Bà dừng lại trước khi câu ấy thành một sợi dây mềm quấn vào chân con.

“Nhà ăn lúc bảy giờ,” bà nói. “Con về kịp thì ăn. Không kịp cứ làm việc của con.”

Quân đứng dậy, đẩy ghế vào đúng chỗ. Cậu bước ra đến cửa rồi dừng lại. “Có thể mai con về ăn.”

Hạnh chỉ đáp: “Ừ.”

“Nhưng mẹ đừng gắp sẵn phần cho con.” Quân quay đầu nhìn bà. “Để thức ăn giữa mâm thôi. Ai ăn thì tự gắp.”

Hạnh nhìn chiếc ghế cũ của cậu bên bàn ăn, nơi suốt nhiều năm phần ít nhất thường được đặt xuống như một điều đương nhiên. Bà gật đầu.

“Ừ. Không chia phần trước nữa.”