Chương 205 - Chương 205: Cái Bẫy Đã Mở - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Chương 205: Cái Bẫy Đã Mở – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Năm đầu ngón tay xám vừa bám chắc lên gờ đen, gót chân trái của Dương Thạch lập tức lún xuống thêm một đường. Ông không hề dồn lực, nhưng đầu gối vẫn khuỵu như có một người khác đang đứng chồng lên lưng. Lớp bụi quanh dấu chân trần không bị ép xuống. Trái lại, bụi dưới bàn chân Dương Thạch tách ra thành sáu đường mảnh, từng đường bò ngược lên cổ chân ông.
“Đừng bước về.” Tạ Huyền nói ngay. “Nó không cần chiếm thân thể ông. Nó chỉ cần mượn trọng lượng của ông.”
Dương Thạch đã xoay nửa vai về phía phần nền mắc chéo. Nghe vậy, ông dừng cứng, bàn chân phải còn treo ngoài mép gờ. Năm ngón tay xám phía sau không siết lấy da thịt, chỉ trượt qua ống quần như một lớp bóng lạnh. Mỗi khi một đầu ngón tay nhích lên, sợi xám thứ năm quấn quanh vỏ nêm lại căng thêm, còn năm vết lõm trên ngực người thứ sáu đồng loạt co vào.
Cố Dã nghiến răng kéo ông lão lên cao hơn. Vai trái không còn nghe lời, hắn phải dùng cẳng tay phải ghì ngang ngực người kia, đồng thời móc khuỷu chân vào rãnh đá để khỏi bị kéo trượt. “Muốn kéo lão Dương về thì nói nhanh. Cái thứ đó sắp bò tới đầu gối rồi.”
Tạ Huyền không nhìn bàn tay xám. Hắn nhìn chiếc nêm tro.
Năm sợi xám vốn chạy dưới sáu phiến đá, nhưng từ lúc sợi thứ năm đổi hướng, tất cả độ căng đều dồn qua lớp vỏ nêm đã bị rạch. Vết rạch không phải do mỏ sập tạo ra. Mép cắt quá thẳng, mặt trong còn dính một lớp bột xám mịn khác hẳn bụi đá quanh đây. Người áo xám đã chuẩn bị chỗ này từ trước, chờ một người đứng ngoài vòng kéo chiếc nêm lệch khỏi trục. Sáu bước chỉ là sức ép buộc họ phải làm đúng động tác ấy.
“Chiếc nêm không phải chốt giữ.” Tạ Huyền nói. “Nó là lẫy.”
Giọng sau cánh cửa đen lạnh xuống. “Bây giờ mới nhìn ra?”
“Ngươi nhìn ra sớm hơn.” Tạ Huyền đáp. “Nhưng ngươi không nói, vì ngươi cũng muốn chúng ta giữ cửa cho ngươi.”
Bóng tối phía sau cửa không phủ nhận. Một tiếng rạn khác bật ra dưới phiến khóa thứ nhất. Mảnh linh thạch cắm chéo đã nứt thành hai nhánh; cạnh trên mài sâu vào phần xương đen, còn cạnh dưới ép sát mu bàn tay trái của Tạ Huyền. Chỉ cần phiến khóa hạ thêm, bàn tay hắn sẽ bị ghim xuống trước khi bóng thật đặt trọn lên bậc thứ sáu.
Trên gờ, bàn tay xám đã bò qua mắt cá chân Dương Thạch. Ông thở nặng, cơ bắp chân run bần bật nhưng vẫn giữ nguyên tư thế. “Rút nêm thì sao?”
“Vòng tải mất trục, phần nền sẽ rơi.” Kẻ dưới Cốt Khố trả lời thay Tạ Huyền. “Mạch đá phía trên cũng sẽ đứt.”
“Không rút thì ông thành trục thứ sáu.” Tạ Huyền nhìn Dương Thạch. “Chúng ta không còn phương án không trả giá.”
Dương Thạch bật một tiếng cười khô. “Vậy chọn cái giá còn có người sống để trả.”
Ông nới bàn tay đang giữ dây, quấn đoạn dây thêm một vòng quanh cổ tay rồi hạ thấp trọng tâm. Tạ Huyền lập tức phân công: “Cố Dã, khi nêm bật khỏi vỏ, kéo Dương Thạch ngang vào, không kéo ngược về phía sáu phiến. Tạ Vân Chi giữ chân người thứ sáu cao hơn một gang. A Mộc chèn người bảo vệ vào rãnh, sau đó dùng vai đỡ lưng Cố Dã. Đừng ai đổi vị trí trước khi ta đếm.”
“Còn ngươi?” Tạ Vân Chi hỏi. Những ngón tay nàng không khép được, dây quanh cẳng tay đã thấm máu, nhưng khuỷu tay vẫn ghì vòng dây ở cổ chân ông lão không lỏng.
“Ta giữ phiến khóa.”
Không ai hỏi hắn giữ bằng cách nào. Mảnh linh thạch đã rạn, cánh tay phải của hắn run đến mức không thể nắm chắc, Huyền Cốt Quy Tức trong ngực lại lệch một nhịp. Tất cả đều nhìn thấy cái giá của câu trả lời ấy.
Tạ Huyền chống vai vào cạnh cầu thang, dùng cẳng tay trái ép mảnh linh thạch sâu thêm nửa tấc. Vết cắt trên mu bàn tay mở rộng, máu chảy xuống khe khóa rồi bị lớp bụi đen hút thành một đường mờ. Bốn vệt đỏ trong lòng bàn tay phải đồng loạt nóng lên, nhưng hắn không vận Cốt Hỏa Quyết, chỉ dùng phần linh lực còn lại giữ hơi thở không vỡ nhịp.
“Một.”
Dương Thạch kéo dây chùng về phía mình. Chiếc nêm tro xoay một góc rất nhỏ. Năm sợi xám dưới nền rung lên, còn bàn tay xám sau lưng ông bất ngờ dựng thẳng các ngón, như đã biết họ định làm gì.
“Hai.”
A Mộc đặt đứa trẻ linh nhãn vào hõm đá cạnh người bảo vệ, dùng thân mình che phía ngoài rồi dồn vai vào lưng Cố Dã. Đứa trẻ ôm đầu, máu nơi khóe mắt chưa khô, nhưng vẫn nhìn qua kẽ tay. “Trong nêm có một sợi nữa.”
Tạ Huyền thấy nó cùng lúc.
Ở đáy vỏ nêm, nơi năm sợi xám quấn chéo, một sợi thứ sáu mảnh đến mức gần như trong suốt đang nối thẳng vào dấu chân phía sau Dương Thạch. Nó không sáng vì chưa nhận đủ tải. Bàn tay xám bò lên không phải để kéo ông xuống; nó đang ép bàn chân ông đứng vững, chờ khoảnh khắc ông bước trở lại phần nền.
“Ba. Rút!”
Dương Thạch giật mạnh.
Chiếc nêm tro bật khỏi vỏ bằng một tiếng chát khô. Sợi xám thứ sáu lập tức sáng trắng, nhưng thay vì khóa vào chân ông, nó quấn theo chiếc nêm bị kéo ra, siết ngang cổ tay xám vừa vươn tới. Năm ngón tay trên gờ co quắp. Một phần cánh tay phủ bụi bị lôi khỏi mép khe, để lộ khớp xương dài bất thường, song không có thân thể nào phía sau nó, chỉ có một khoảng tối sâu hun hút đang cố giữ lấy hình người.
Cố Dã gầm lên, giật đoạn dây ngang sang trái. Dương Thạch buông chân khỏi gờ, cả thân người đổ nghiêng về phần nền. Bàn tay xám quét qua gót ông, để lại một vệt lạnh trắng trên ống quần, nhưng sợi thứ sáu đang mắc vào nêm khiến nó chậm nửa nhịp. Tạ Vân Chi dùng khuỷu tay cuốn dây, A Mộc đẩy lưng Cố Dã. Ba người kéo được Dương Thạch va ngang vào mép đá, không để bàn chân ông đặt lên bất cứ phiến nào.
Ngay khoảnh khắc ấy, chiếc vỏ nêm rỗng sập xuống.
Sáu phiến đá không còn điểm cân bằng. Phiến thứ nhất nghiêng vào trong, phiến thứ ba bật mép, hai phiến ngoài cùng trượt ngược về khe dốc. Người thứ sáu bị hất lên khỏi tay Cố Dã. Chân phải ông quét sát mặt nền, chỉ còn cách lớp bụi chưa tới một ngón tay. Tạ Vân Chi xoắn cả cẳng tay để giữ vòng dây; tiếng xương nơi khuỷu nàng bật khẽ, nhưng chân ông lão vẫn không chạm đá.
Rồi toàn bộ tầng mỏ phát ra một tiếng trầm như tiếng thở bị nén suốt mười bảy năm.
Vết rạn chạy từ vỏ nêm ra sáu phía, men theo những đường cắt đã được giấu dưới bụi. Chúng không lan hỗn loạn như đá tự sập mà nối nhau quá đều, từng đoạn một mở ra đúng vị trí chịu lực của khối nền. Tạ Huyền nhìn thấy lớp bột xám trong các khe đồng loạt rơi xuống. Người áo xám không chỉ sửa một chiếc nêm. Hắn đã biến cả tầng mỏ thành một cơ quan chờ mở.
“Cái bẫy đã mở.” Tạ Huyền nói.
Tiếng nổ đầu tiên vọng từ phía trên, xa nhưng nặng. Ngay sau đó là tiếng thứ hai gần hơn, rồi hàng loạt tiếng đá gãy chạy dọc đường hầm như sấm bị nhốt trong lòng núi. Bụi trút xuống thành màn. Phần nền mắc chéo rơi thấp gần một thước, kéo Cố Dã, Tạ Vân Chi, A Mộc và những người bị thương cùng trượt về khe đen. Dương Thạch vừa được kéo vào chưa kịp bám, lại bị quăng ra ngoài mép; ông dùng cẳng tay móc được vào rãnh, bàn chân vẫn treo trong khoảng trống.
Dưới cầu thang, phiến khóa thứ nhất giáng xuống.
Mảnh linh thạch vỡ làm hai. Nửa trên bắn vào bóng tối sau cửa, nửa dưới vẫn kẹt trong khe chết, mỏng hơn trước nhưng chưa vỡ vụn. Sức ép nghiền cẳng tay trái Tạ Huyền sát nền. Bóng hắn trên bậc thứ sáu nhòe mạnh, gót chân hạ thêm một đường, song đúng lúc toàn bộ cầu thang lệch khỏi trục cũ, đường bóng bị kéo xiên sang cạnh bậc thay vì đặt phẳng xuống.
Đó không phải thoát khỏi cơ chế. Chỉ là cơ chế cũng đang sụp cùng mỏ.
Tạ Huyền cắn răng rút tay trái khỏi mép khóa. Da thịt bị cào rách, nhưng xương chưa gãy. Hắn không đứng dậy, chỉ ép lưng vào phần tường còn nguyên và nhìn qua màn bụi. Bàn tay xám trên gờ đã biến mất. Sợi thứ sáu vẫn quấn quanh chiếc nêm tro trong tay Dương Thạch, kéo thẳng xuống khe sâu như một sợi dây câu đã mắc thứ gì đó bên dưới.
Giọng sau cánh cửa đen vang lên rất gần, không còn vọng qua nhiều lớp đá. “Ngươi cứu được người, nhưng đã mở đường cho kẻ đặt bẫy.”
Một mảng trần phía trên sáu phiến đá đổ xuống, để lộ một đường hốc hẹp. Trong khoảnh khắc bụi bị luồng gió hút ngược, Tạ Huyền nhìn thấy trên mặt đá vừa lộ ra có sáu dấu bàn tay tro, xếp thành vòng quanh một lỗ khóa trống. Chính giữa vòng dấu tay là một sợi vải xám bị kẹp trong khe, còn mới hơn tất cả bụi đá quanh nó.
Từ sâu trong đường hốc, có tiếng kim loại va nhẹ.
Không phải tiếng bước của thứ dưới khe. Không phải giọng nói sau cánh cửa đen.
Là tiếng một người đang thu dây.
Sợi xám thứ sáu trong tay Dương Thạch bỗng giật mạnh. Cả phần nền nghiêng trượt thêm, còn từ tầng mỏ phía trên vọng xuống một tiếng cười thấp, bình tĩnh đến lạnh người.
“Cảm ơn các ngươi đã tự tay mở bẫy.”
