Chương 155 - Chương 155: Một Bước Sai Lệch - Đội Săn Yêu Không Tên
Dấu chân ướt nằm giữa lớp tro lạnh, im lặng đến mức đáng sợ. Nó không sâu, không nặng, chỉ in một vệt nước mỏng trên nền đất khô, nhưng mũi chân quay ngược vào trong khiến cả trạm thu da như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Không ai trong đội săn nói tên ai nữa. Quy tắc vừa cứu họ khỏi tấm màn da vẫn còn treo trên đầu như một sợi dây căng. Tạ Huyền dùng mũi kiếm gãy chạm nhẹ vào mép dấu chân. Nước lập tức rút về sau nửa tấc, như thứ bị chạm không phải bùn ướt mà là da thịt đang co lại.
Cố Dã nhìn ra cửa bắc, cổ tay vẫn rỉ máu dưới lớp vải buộc vội. Hắn không hỏi có nên đi hay không. Sau khi mảnh da kia viết rõ đường xuống giếng cần một người thiếu, mọi câu hỏi dễ nghe đều trở thành lời dụ. Hắn chỉ hạ giọng: ‘Đi kiểu gì?’ Tạ Huyền không đáp ngay. Hắn nhìn dấu chân, rồi nhìn bảy sợi chỉ bạc xuyên qua khe vách. Bảy sợi chỉ không kéo thẳng. Chúng lượn vòng trên mặt đất trước cửa, mỗi vòng cách nhau đúng một bước chân người trưởng thành, như có ai đã đi một vòng quanh trạm trước khi để lại lối ra.
‘Không đạp vào dấu cũ,’ Tạ Huyền nói. Hắn cố giữ hơi thở đều, nhưng vị tanh trong cổ họng vẫn đẩy lên từng đợt. ‘Nó không dẫn đường. Nó đo bước.’ Một thợ săn phía sau siết cán giáo, suýt hỏi đo ai, rồi kịp nuốt chữ lại. Cố Dã quay đầu nhìn đội. ‘Từ giờ dùng hàng. Trước, giữa, sau. Người giữ dây không đổi. Ai lạc nửa bước, cả đội dừng.’ Hắn không nói thêm rằng nếu có người hoảng mà chạy, người đó rất có thể sẽ trở thành kẻ thiếu mà cái bẫy đang chờ. Không cần nói. Ai cũng hiểu.
A Mộc lấy dây thừng buộc từ cổ tay mình sang dây trói Lục Thừa Viễn, sau đó ném đầu dây còn lại cho thợ săn bên phải. Lục Thừa Viễn nhìn dấu chân ướt, môi tím tái. ‘Không được đi theo nó… năm đó cũng là dấu chân… người nào bước lệch thì không nghe thấy tiếng người khác nữa.’ Câu nói của hắn làm Lục Thanh Hành ngẩng đầu. Vải tro trên tai vị kiếm tu đã được tháo ra một nửa, máu đen còn dính ở cổ, nhưng ánh mắt hắn tỉnh hơn trước. Tạ Huyền thấy rõ hắn muốn hỏi thêm, nhưng chính Lục Thanh Hành tự ép mình im lặng. Ở nơi này, một câu hỏi sai cũng có thể biến thành cửa mở cho chuông.
Họ rời trạm theo hàng nghiêng, không ai đặt chân lên dấu ướt. Tạ Huyền đi gần giữa, để Cố Dã giữ đầu hàng và Tạ Vân Chi che đứa trẻ linh nhãn ở phía trong. Đứa trẻ không khóc nữa. Nó ôm chặt cổ Tạ Vân Chi, đôi mắt phủ một lớp sáng bạc rất nhạt, cứ nhìn xuống chân mọi người như thấy thứ người khác không thấy. Mỗi lần có người bước, lớp tro sau lưng lại nổi lên một vết nước tương tự, nhưng mũi chân đều quay ngược về trạm. Con đường phía bắc dần biến thành một chuỗi dấu chân của chính họ, chỉ khác ở chỗ tất cả đều như đang đi lùi.
Tạ Huyền không thích điều đó. Bẫy tốt nhất không phải bẫy làm người ta sợ, mà là bẫy khiến người ta tự sửa mình theo nhịp của nó. Nếu họ cứ mải tránh dấu chân, đội hình sẽ ngày càng co lại, bước chân sẽ ngày càng giống nhau, đến cuối cùng chỉ cần một người chậm nửa nhịp, cả hàng sẽ tự kéo hắn ra thành ‘người thiếu’. Hắn nhắm mắt một hơi, ép Quan Linh Tâm Nhãn mở thành một đường mảnh như sợi tóc. Đau nhói lập tức xuyên từ mắt xuống cổ tay, nhưng trong bóng tối mỏng ấy, hắn thấy nước dưới dấu chân không phải nước. Đó là tro bạc bị nghiền nhuyễn, trộn với hơi máu đã cũ, bám vào linh tức của từng người để ghi thứ tự bước đi.
‘Đổi nhịp,’ hắn nói khẽ. ‘Đừng đi cùng bước. Trước hai, giữa một, sau nửa. Người bị giữ ở giữa kéo theo nhịp dây, không tự chọn.’ Cố Dã hiểu rất nhanh. Hắn giơ tay ra hiệu, không gọi ai, chỉ dùng hai ngón tay chỉ hàng trước, rồi chạm vào dây thừng. Đội săn bắt đầu đi theo nhịp lệch. Ban đầu rất khó. Một thợ săn bị thương ở vai suýt vấp, người bên cạnh lập tức giữ khuỷu hắn. Dấu chân ướt dưới đất rối đi, không còn nối thành chuỗi thẳng. Tạ Huyền nghe trong sương phía bắc vang lên một tiếng chuông rất nhỏ, giống tiếng móng tay gõ vào thành bát. Bẫy không vui.
Con dốc sau trạm thấp hơn họ tưởng. Qua khỏi hàng cây khô, mặt đất đột nhiên lõm xuống thành một rãnh cũ phủ cỏ xám. Hai bên rãnh cắm những cọc gỗ mục, trên cọc treo dây da đã phai màu. Năm xưa nơi này hẳn là đường kéo hàng từ Giếng Da Khô về trạm thu da. Bây giờ dây da lay động dù không có gió, mỗi sợi đều vẽ thành hình một cổ tay bị buộc. Lục Thanh Hành nhìn những cọc gỗ ấy, ngón tay siết đến trắng bệch. Tạ Huyền thấy phản ứng đó và hiểu: đây không chỉ là đường vận chuyển yêu thú. Có người từng bị kéo qua đây khi còn sống.
Lục Thừa Viễn bỗng khựng lại. Dây thừng kéo căng khiến cả hàng dừng theo. Hắn nhìn một cọc gỗ bên trái, cổ họng phát ra âm thanh khô rít: ‘Không phải chỗ này… không phải chỗ này… khi đó cửa ở bên phải.’ A Mộc ghì dây, giọng lạnh: ‘Im.’ Nhưng đã muộn. Ba dấu chân ướt trước mặt Lục Thừa Viễn đồng thời quay mũi sang phải, tạo thành một lối hẹp qua bụi cỏ. Trong lối đó có ánh bạc chớp tắt như mắt người. Một thợ săn phía sau vô thức nghiêng người nhìn theo. Chỉ một chút nghiêng ấy thôi, bóng của hắn trên mặt đất đã bị kéo dài ra khỏi hàng.
Cố Dã lập tức chém xuống bóng mình trước, không phải bóng người kia. Lưỡi dao cắm vào đất, chặn sợi bạc đang chạy từ bóng đội trưởng sang bóng thợ săn. ‘Đội dừng!’ hắn quát. Không có tên nào rơi ra, chỉ có mệnh lệnh thô ráp giữ người lại. Tạ Huyền lảo đảo bước tới, dùng mũi kiếm gãy gạt cỏ bên phải. Dưới lớp cỏ không có đường. Chỉ có một hố đất hẹp, bên trong xếp mười mấy chiếc giày cũ quay mũi vào nhau. Mỗi chiếc giày đều dính tro ướt. Nếu họ bước theo, người đi đầu sẽ tưởng mình còn ở trên đường, nhưng thật ra đã đặt chân vào vòng giày của người chết.
‘Một bước sai lệch là đủ,’ Tạ Huyền nói. Hơi thở hắn nặng hơn, nhưng đầu óc lại lạnh đến lạ. ‘Nó không cần giết ngay. Nó chỉ cần làm cả đội thừa nhận có một người đã đi khác đường.’ Đứa trẻ linh nhãn trong lòng Tạ Vân Chi bỗng run lên. Nó không gọi tên ai, chỉ chỉ vào chiếc giày nhỏ nhất trong hố. ‘Cái đó… chưa chết.’ Lời trẻ con rất khẽ, nhưng sắc như kim. Lục Thanh Hành nhắm mắt, vai run một cái. Tạ Huyền không ép hắn nói. Hắn chỉ nhìn chiếc giày nhỏ. Trên mép giày có một vết khắc bằng móng tay: người giữ cuối hàng.
Không phải tên. Là vị trí. Cái bẫy đã học được cách sống không cần tên.
Sương phía bắc dày lên. Những dây da trên cọc đồng loạt căng thẳng, kéo về phía hố giày. Bóng thợ săn vừa nghiêng người bị giật mạnh, khiến thân thể hắn chúi về bên phải dù chân vẫn đứng trên đường. Hai người cạnh đó giữ hắn lại, nhưng càng kéo, bóng hắn càng mỏng đi, như phần hồn đang bị gọi khỏi da thịt. Tạ Huyền biết nếu dùng sức thuần túy, họ sẽ thua. Sợi bạc không kéo người, nó kéo sự thừa nhận rằng người kia đã rời đội hình. Muốn cắt nó, phải phủ nhận điều kiện ấy.
Hắn nâng kiếm gãy, dùng mũi kiếm rạch một đường trên lòng bàn tay đã đầy vết cũ. Máu vừa ra đã bị hắn quệt xuống dây thừng nối cả đội. Vệt đen ở cổ tay đau nhói, nhưng hắn vẫn không gọi Quy Khư Thôn Tức. Hắn chỉ để máu mình làm một việc rất đơn giản: biến dây thừng thành dấu chung của cả đội, thay cho dấu chân riêng từng người. ‘Tất cả lùi nửa bước,’ hắn nói. ‘Không kéo người kia về. Cả đội cùng đổi chỗ.’ Cố Dã cười khàn một tiếng, không vui vẻ, mà như người tìm thấy cách đánh đúng. ‘Nghe rồi đó. Cả đội, lùi.’
Dây thừng căng lên. Hàng trước lùi, hàng giữa lùi, hàng sau lùi. Người bị kéo không được cứu bằng một bàn tay riêng lẻ, mà bằng việc cả đội đem vị trí của mình dời theo hắn. Trong mắt bẫy, hắn không còn là người lệch khỏi hàng, vì hàng đã lệch cùng hắn. Tiếng chuông trong sương đột ngột sắc lên. Hố giày bên phải phun ra một luồng tro ướt, mười mấy chiếc giày cũ rung bần bật như muốn tự đứng dậy. Tạ Huyền dùng kiếm gãy đập vào dây thừng đã thấm máu, ép linh tức của mọi người chấn cùng một nhịp. Dấu chân dưới đất vỡ ra thành những mảng nước xám, không kịp ghi thứ tự mới.
Bóng thợ săn bật trở lại dưới chân hắn. Người kia khuỵu xuống, mồ hôi lạnh ướt mặt, nhưng còn sống. Cố Dã kéo hắn dậy bằng khuỷu tay, vẫn không gọi tên, chỉ vỗ mạnh một cái lên vai. Tạ Huyền chống kiếm thở dốc. Trước mắt hắn tối đi rất lâu, đến khi mở ra lại, sương phía bắc đã tách thành một khe hẹp. Khe ấy không dẫn vào rừng, mà xuống một bậc đá cũ bị đất phủ. Bên trên bậc đá có khắc bốn chữ gần như bị mài phẳng: người sống không quay.
Lục Thanh Hành nhìn bốn chữ đó, cuối cùng nói bằng giọng khàn đến mức gần như không còn âm sắc: ‘Đây là đường xuống giếng.’ Không ai đáp. Tạ Huyền cúi xuống nhìn dấu chân trước bậc đá. Lần này không phải một dấu, mà là hai hàng. Một hàng là dấu chân ướt của họ, mũi quay ngược như cũ. Hàng còn lại khô ráo, rất mới, đi từ dưới bậc đá lên, dừng đúng trước mặt đội săn. Người để lại hàng dấu khô ấy không đi chân trần, cũng không mang giày cũ trong hố. Dấu đế giày sạch, đều, và ở mỗi bước đều có một vòng chuông nhỏ in sâu vào đất.
Đứa trẻ linh nhãn bỗng úp mặt vào vai Tạ Vân Chi, thì thào: ‘Người đó đang đứng trong đội.’ Tạ Huyền quay đầu rất chậm. Dây thừng vẫn còn nối đủ người, bóng dưới chân cũng đủ người. Nhưng trên vách sương bên trái, nơi ánh sáng yếu hắt qua rãnh cũ, đội săn yêu không tên có thêm một cái bóng không buộc vào bất kỳ sợi dây nào. Cái bóng ấy đứng ở cuối hàng, im lặng, như đã theo họ từ trạm thu da đến tận đây.
