Chương 27 - Chương 27: Quỳnh
Chương 27: Quỳnh
Cái tên Lê Nhật Quỳnh rơi xuống giữa hành lang sáng bóng của Minh Thịnh Plaza, không tạo ra âm thanh nào, nhưng với Quân, nó giống một chiếc ly cũ cuối cùng cũng vỡ. Lâm Từ đứng gần bảng chỉ dẫn, máy ảnh đã hạ xuống, ánh mắt cô giữ nguyên khoảng cách vừa đủ để anh không cảm thấy bị soi mói. Dòng người từ hội trường vẫn trôi qua sau lưng họ, cười nói về những chủ đề rất sạch sẽ: chuyển đổi số, uy tín thương hiệu, niềm tin công chúng. Quân nghe từng chữ như tiếng mưa gõ lên một mái tôn xa. Anh vừa gọi tên một người đã bị chính thứ “niềm tin công chúng” ấy nghiền nát nhiều năm trước.
Bảo Châu lên tiếng trước, giọng trầm hơn thường lệ. “Anh ra khỏi tòa nhà trước. Việc Quỳnh, kể khi đã đi đến nơi có camera và người của mình.” Chị không dùng câu hỏi “cô ấy là ai” nữa. Quân đáp một tiếng được, rồi quay sang Lâm Từ. Cô hiểu ngay, không hỏi gì về câu chuyện vừa nghe. Cả hai đi theo dòng khách ra sảnh chính, tránh mọi lối vắng.
Ngoài cửa kính, trời Nam Thành xám như màn hình chưa tải xong. Quân kiểm tra điện thoại. An Nhiên nhắn thêm: Em đưa cô Mai sang tiệm bánh cạnh hiệu thuốc. Chủ tiệm quen cô. Có camera ngoài cửa. Cô vẫn nghĩ em rủ đi ăn bánh, chưa hoảng. Trong lúc anh đứng giữa một diễn đàn sang trọng và bị quá khứ gọi tên, có người đang dùng một chiếc bánh ngọt để giữ mẹ anh khỏi vòng tay của nỗi sợ. Anh nhắn lại: Cảm ơn em. Đừng đi một mình. Nếu thấy bất cứ ai lạ, gọi Bảo Châu trước, rồi gọi anh.
Lâm Từ đọc được vẻ mặt anh, nhưng chỉ nói: “Tôi có xe. Về văn phòng của anh hay đến chỗ chị Châu?” Quân nhìn dòng người đợi xe công nghệ bên lề đường. Một người đàn ông mặc áo khoác đen có thể đã hòa vào bất cứ đâu trong số họ. “Văn phòng tôi,” anh nói. “Ở đó có máy tôi dùng để lưu hồ sơ cũ. Không phải để đào thêm dữ liệu của Quỳnh. Tôi chỉ cần biết mình đã làm gì.” Câu cuối bật ra khô khốc. Lâm Từ gật đầu. “Tôi sẽ ngồi bên ngoài. Nếu anh muốn kể, anh kể. Nếu không, tôi chỉ ghi nhận mốc thời gian.”
Văn phòng của Quân lúc chiều muộn có mùi cà phê nguội và dây điện nóng. Màn hình ngủ bật lên khi anh chạm vào chuột, để lộ hàng thư mục được đặt tên theo ngày tháng, không theo cảm xúc. Bảo Châu gọi video, phía sau chị là tường trắng của văn phòng luật, trên bàn có sổ ghi chép mở sẵn. “Từ giờ tôi cần anh phân biệt rõ ba thứ,” chị nói. “Một, ký ức của anh. Hai, dữ liệu anh đang có hợp pháp. Ba, những thứ anh muốn tìm nhưng chưa được phép. Đừng trộn chúng, nếu không Bách sẽ dùng chính sự rối đó để đánh anh.”
Lâm Từ ở bàn ngoài bật máy tính riêng, tai đeo một bên nghe, không nhìn sang màn hình của Quân. Anh mở ổ lưu trữ cũ, nhập mật khẩu, rồi dừng tay trước thư mục có tên “basement”. Nhiều năm qua, anh không xóa nó. Không phải vì luyến tiếc. Cũng không phải vì tự trọng. Thư mục mở ra với những file xuất từ diễn đàn tầng hầm, một vài ảnh chụp màn hình, vài bản nháp chưa gửi, và một file ghi chú anh đặt tên bằng ngày xảy ra vụ Quỳnh.
Trong file đầu tiên, K-Void viết lạnh lùng đến mức Quân muốn đập màn hình. Bài phân tích khi ấy không có câu chửi nào, không có lời kêu gọi nào, không có địa chỉ nhà nào được gõ thẳng. Chính vì vậy nó từng trông sạch. Nó nối một tài khoản bán hàng bị nghi lừa tiền với một trang cá nhân, một câu trả lời trong nhóm học bổng, một bức ảnh phản chiếu bảng tên trên cửa kính, một check-in quán cà phê gần trường. Tất cả đều công khai. Tất cả đều “ai cũng có thể thấy”. Nhưng khi được đặt cạnh nhau bởi một người đủ giỏi, chúng thành bản đồ dẫn đến một cô gái hai mươi tuổi tên Lê Nhật Quỳnh, người lúc đó đang cố chứng minh mình không lừa ai cả.
“Tôi không đưa số điện thoại của cô ấy,” Quân nói, mắt vẫn dán vào màn hình. Câu ấy nghe như một lời bào chữa rẻ tiền ngay khi vừa ra khỏi miệng. Anh tự sửa, chậm hơn. “Nhưng tôi đã làm phần khó nhất. Tôi biến cô ấy từ một nickname thành một người có thể tìm thấy.” Bảo Châu ghi gì đó, rồi hỏi: “Sau bài đó chuyện gì xảy ra?” Quân mở file ghi chú ngày hôm sau. Những dòng chữ cũ hiện lên: có người kéo đến ký túc xá, có người gọi điện cho phòng công tác sinh viên, có người gửi ảnh cô cho nhóm lớp với dòng ‘đây là kẻ lừa đảo’. Có một đoạn chat chụp lại cảnh một thành viên diễn đàn khoe rằng đã tìm ra số nhà trọ. Nickname của người đó bị che nửa trong bản Quân lưu, nhưng ba ký tự đầu vẫn còn: S-M.
Lâm Từ đứng ở ngưỡng cửa từ lúc nào. Cô không bước vào. “Tôi xin lỗi,” cô nói, rồi tự thấy câu ấy chưa đúng. “Không phải. Tôi không xin lỗi thay ai được. Tôi chỉ muốn nói là anh nên dừng lại nếu đang tìm để tự trừng phạt.” Quân quay sang. Trong mắt cô không có sự thương hại, chỉ có mệt mỏi của người đã nhìn quá nhiều câu chuyện bị viết lại bằng tiêu đề. “Tôi cần tìm cô ấy,” anh nói. “Không phải để cô ấy tha thứ. Tôi không có quyền đó. Nhưng Bách biết tên này. Nếu hắn tìm được cô ấy trước chúng ta, cô ấy sẽ bị lôi ra lần nữa.”
Bảo Châu gõ bút xuống bàn, một tiếng rất nhỏ mà đủ kéo hai người về quy trình. “Vậy mục tiêu hợp pháp của chương này là an toàn của Quỳnh, không phải sự chuộc lỗi của anh. Chúng ta không tìm địa chỉ nhà, không gọi người quen cũ, không lục tài khoản riêng. Anh có thể kiểm tra những gì anh đã lưu, tin tức công khai, hồ sơ tổ chức nếu có đại diện liên hệ. Lâm Từ có thể kiểm tra từ phía báo chí nhưng không được hỏi theo kiểu dựng lại đời tư. Nếu có dấu vết còn sống, tôi sẽ là người gửi thư chính thức.” Chị dừng nửa nhịp. “Anh đồng ý thì tiếp tục.” Quân nhìn cái tên K-Void trên màn hình, rồi đóng file bài viết lại. “Tôi đồng ý.”
Họ bắt đầu từ những thứ chậm và sạch đến phát bực. Tin cũ về “nữ sinh bị tố lừa đảo học bổng” đã biến mất khỏi vài trang lá cải, nhưng ảnh chụp trong kho của Quân còn lưu tiêu đề và ngày đăng. Một bản cải chính nhỏ, gần như bị chôn dưới quảng cáo, cho biết đơn vị cấp học bổng xác nhận có nhầm lẫn trong danh sách chuyển khoản, không có hành vi lừa đảo. Không trang nào đính chính với cùng kích thước đã từng dùng để buộc tội cô. Một bài viết khác nói nữ sinh “xin bảo lưu vì lý do sức khỏe”. Không ai viết tiếp rằng sức khỏe đôi khi bị phá bằng hàng nghìn ngón tay sạch sẽ trên bàn phím.
Đến gần bảy giờ tối, An Nhiên gọi. Giọng cô hạ thấp, phía sau có tiếng bà Mai phàn nàn bánh ở tiệm này ngọt quá. “Bọn em ổn. Nhưng cô Mai bắt đầu hỏi sao anh chưa đến.” Quân dựa lưng vào ghế, nhắm mắt. “Nói anh kẹt việc với luật sư. Đừng nói gì về Bách.” An Nhiên im một chút. “Anh ổn không?” Câu hỏi ấy đâm nhẹ hơn những câu khác, nhưng đúng chỗ hơn. Quân nhìn file ghi chú cũ, nhìn cái tên Quỳnh trên màn hình, rồi nói thật vừa đủ: “Không. Nhưng anh đang làm đúng cách.” Ở đầu dây bên kia, An Nhiên thở ra. “Vậy em chờ anh làm xong. Nhưng làm đúng cách cũng phải ăn gì đó.” Hôm nay, anh chỉ đáp: “Ừ.”
Dấu vết đến từ Lâm Từ, nhưng không phải kiểu phát hiện lóe sáng trong phim. Cô tìm trong kho bài cũ của tòa soạn một phóng sự về nhóm hỗ trợ nạn nhân bạo lực mạng, xuất bản hai tháng trước. Trong ảnh có một phụ nữ quay lưng đang xếp ghế cho buổi tư vấn cộng đồng. Chú thích không ghi tên đầy đủ, chỉ ghi “Q., tình nguyện viên từng là nạn nhân bị săn danh tính”. Lâm Từ không phóng to ảnh. Cô chỉ đưa cho Bảo Châu đường link công khai và thông tin tổ chức đứng sau chương trình: Nhà Chờ Mưa, một nhóm hỗ trợ pháp lý và tâm lý độc lập. “Tôi có thể hỏi tổng đài của họ về quy trình gửi thư cho tình nguyện viên, không hỏi đời tư,” cô nói. “Không ai cần biết vì sao chúng ta tìm Q. ngoài lý do an toàn.”
Bảo Châu xử lý phần còn lại bằng giọng của một người biết mở cửa mà không đá tung bản lề. Chị gọi số công khai của Nhà Chờ Mưa, giới thiệu tư cách luật sư, nói rõ có nguy cơ một nạn nhân cũ bị truyền thông bẩn lôi lại, đề nghị chuyển một thông điệp an toàn, không yêu cầu thông tin liên hệ. Quân ngồi im trong lúc chị nói. Ngón tay anh đặt trên mép bàn, muốn tìm mọi ngõ tắt mà đầu anh vẫn còn nhớ. Nhưng anh không làm. Có lẽ đó là hình phạt đúng hơn: biết mình có thể xâm phạm và chọn ngồi yên.
Ba mươi bảy phút sau, email của Bảo Châu báo có thư mới. Không phải địa chỉ của Quỳnh. Không phải số điện thoại. Chỉ là phản hồi từ tài khoản chung của Nhà Chờ Mưa, ngắn gọn và cẩn trọng: Chúng tôi đã chuyển thông điệp tới người liên quan. Người ấy xác nhận hiện an toàn. Người ấy không đồng ý cung cấp thông tin cá nhân. Nếu bên luật sư cần gửi tài liệu về nguy cơ mới, có thể gửi qua kênh này. Dưới phần chữ ký, có một dòng được đặt trong ngoặc vuông, như người viết đã cân nhắc rất lâu trước khi thêm vào: Chị Q. nhắn rằng: nếu người tên K-Void còn muốn biết vì sao chuyện năm đó không dừng ở một bài phân tích, hãy hỏi người bạn cũ tên Sơn.
Không ai trong phòng nói gì trong vài giây. Ngoài cửa sổ, Nam Thành đã lên đèn, mỗi ô sáng giống một hồ sơ đang mở. Quân đọc đi đọc lại dòng cuối cho đến khi ba chữ “bạn cũ tên Sơn” đứng tách khỏi màn hình như một vết nứt. Quỳnh còn sống. Nhưng nhẹ nhõm đến cùng một cánh cửa mới: cô còn sống, cô nhớ K-Void, và cô biết có một người khác đã đẩy bản đồ của anh ra ngoài đời. Lâm Từ khẽ hỏi: “Sơn là ai?” Quân nhìn thư mục basement, nơi một nickname bắt đầu bằng S-M vẫn nằm trong ảnh chụp cũ. Anh đáp, giọng khàn đi: “Một người từng gọi tôi là bạn.”
