Chương 23: Túi Vật Chứng
Chương 23: Túi Vật Chứng
Tống Nghi nói xong, hành lang cầu thang sơn xanh im đến mức tiếng mưa ngoài mái tôn nghe như một chuỗi gõ nhầm trên bàn phím. Kha Minh nhìn đồng hồ của mình, rồi nhìn dòng cảnh báo trên máy Hà. Hai mốc thời gian không chỉ lệch, mà còn lệch theo cách quá sạch: như có người đã đặt sẵn một câu chuyện, chỉ chờ Đặng Phúc bước vào đúng khung hình để đóng dấu nghi phạm. Cô hạ giọng vào kênh riêng: “Không đẩy lệnh này ra toàn đội. Tống Nghi, chụp nguyên trạng log hiện tại, hash màn hình, giữ bản ghi trước khi nó bị sửa. Hà, bật ghi hình cục bộ, không đồng bộ lên hệ thống chung.”
Hà đáp một tiếng rất khẽ. Đặng Phúc nhìn động tác của họ, khóe miệng giật lên, không hẳn là cười. “Các cô biết tắt đường cho người khác nhìn rồi đấy.”
“Không phải tắt.” Minh bước xuống một bậc, giữ khoảng cách đủ để ông không cảm thấy bị áp sát. “Là tạo một đường khác có dấu thời gian, nhân chứng và vật chứng. Anh muốn chứng minh túi đó không mất trong tay anh thì phải để thứ anh giữ bước vào chuỗi bảo vệ hợp pháp.”
“Chuỗi bảo vệ hợp pháp.” Phúc nhắc lại bốn chữ ấy như nhai một viên thuốc đắng. “Mười năm trước cũng là bốn chữ đó đẩy tôi ra khỏi ngành.”
Minh không phản bác. Có những câu nếu nói “không phải vậy” thì chỉ làm người nghe nhớ rõ hơn nó đã từng như vậy. Cô nhìn mảnh nhựa trong tay ông. Bản photocopy ố vàng nằm sau lớp nhựa mỏng, góc trái cong nhẹ, mép dưới có một vệt xám kéo dài như bụi mực. Dòng “phụ lục nhân chứng tạm – H.U.” nằm ngay giữa nhãn, bên cạnh dấu kiểm soát tuyến 17B. Đó không phải một vật chứng hoàn chỉnh, nhưng đủ để mở một cánh cửa đã bị khóa bằng kỷ luật, biên bản và im lặng.
Lâm Từ đứng chếch sau cửa văn phòng Phúc An, không chạm vào vật gì. Giọng cô bình tĩnh, nhưng Minh nghe ra sự mệt trong từng âm tiết. “Ông Phúc, nếu ông giữ bản này chỉ để tự bảo vệ, ông đã có thể biến mất. Ông xuất hiện ở đây nghĩa là ông muốn nó được nhìn thấy. Vấn đề là ông sợ đưa nó cho đúng những người từng làm nó biến mất.”
Phúc quay sang cô. “Chuyên gia tâm lý?”
“Người quan sát giao tiếp được ghi trong biên bản,” Lâm Từ đáp, không nhận thêm quyền nào cho mình. “Và tôi không cần ông tin tôi. Ông chỉ cần chọn cách khiến bản sao này khó bị xóa nhất.”
Một lúc lâu Phúc không nói. Từ dưới cầu thang vọng lên tiếng xe thắng gấp ở đầu hẻm, sau đó là tiếng cửa đóng. Cảnh báo nội bộ đã gọi người đến, hoặc có ai đó muốn họ nghĩ như vậy. Minh giơ tay ra hiệu cho Hà xuống nửa tầng kiểm tra nhưng không tiếp xúc, rồi nói vào kênh: “Phạm Kiều, chị nghe được không?”
Tiếng Phạm Kiều chen qua nhiễu mưa. “Nghe. Tôi đang ở phòng hồ sơ phụ. Danh mục vật chứng năm đó có một túi phụ bị ghi nhập nhầm mã, sau đổi thành ‘không liên quan trực tiếp’. Không thấy vé 17B, không thấy phụ lục H.U. Nhưng có một dòng rất bẩn: ‘bản sao nhãn hủy do lỗi máy’.”
Minh nhìn vệt xám ở mép giấy. “Lỗi máy gì?”
“Đang tra sổ bảo trì. Đừng bảo tôi là cô đang cầm một bản photocopy có vệt mực mép trái.”
Không ai cười. Ngay cả Tống Nghi, người bình thường sẽ chen một câu làm không khí bớt sắc, cũng im. Minh nhìn Phúc. “Anh chụp bản này ở đâu?”
“Tôi không chụp. Tôi photocopy.” Phúc kéo khóa áo lên một chút, như rét vừa ngấm qua lớp vải ướt. “Đêm đó tôi được gọi xuống kho lưu trữ phụ để ký bàn giao bổ sung. Trên bàn đã có túi niêm phong, nhãn mới dán đè nhãn cũ. Người trực nói mã sai từ đầu, ký lại cho khớp danh mục. Tôi nhìn thấy chữ H.U. bị che một nửa dưới lớp nhãn mới. Tôi biết không ổn, nên khi họ quay đi lấy sổ, tôi ép cái nhãn vào máy photo ngoài hành lang.”
“Camera hành lang?” Minh hỏi.
“Trống bảy phút. Hồi đó ai cũng nói camera cũ hay chết. Tôi cũng từng nói vậy trong biên bản.” Phúc cười khàn. “Sau này tôi mới hiểu, thứ gì chết đúng lúc quá nhiều lần thì không phải bệnh, là thói quen.”
Câu ấy làm bàn tay Minh nắm lại rất ngắn. Cầu thang xanh, camera trống, bảy phút, túi vật chứng phụ. Những mảnh cô từng để nằm rời trong hồ sơ cũ bắt đầu chạm vào nhau bằng cạnh sắc. Cô muốn hỏi tên người trực, muốn lôi thẳng quá khứ ra giữa hành lang ẩm mốc này, nhưng Phúc vừa nói đúng: một hành lang không còn dây nguồn camera không phải nơi để ném ra một cái tên.
Minh lấy từ túi áo một phong niêm phong sạch, đặt lên bậc thang giữa hai người. “Tôi đề nghị thế này. Anh tự đặt bản photocopy vào phong. Hà ghi hình toàn bộ từ lúc anh giao đến lúc phong được niêm. Tôi ký, anh ký, Lâm Từ ký với tư cách người chứng kiến giao tiếp, Phạm Kiều xác nhận qua kênh ghi âm đang mở. Sau đó tôi gọi kiểm sát viên trực đến nhận bản sao niêm phong tại hiện trường. Không đi qua kho lưu trữ của sở trước khi có biên nhận ngoài hệ thống nội bộ.”
Phúc nhìn phong giấy. “Cô đang tự làm khó mình.”
“Không phải lần đầu.” Minh nói.
Lâm Từ nhìn cô một cái rất nhanh. Ánh mắt ấy không mềm đến mức phá hỏng căng thẳng, nhưng đủ để Minh biết có người vừa thấy lựa chọn của cô, không chỉ mệnh lệnh của cô. Phúc cúi xuống, chậm rãi đặt mảnh nhựa lên phong. Ông tháo lớp kẹp, lấy bản photocopy ra. Khi giấy rời khỏi nhựa, mùi cũ của mực và ẩm bốc lên rất nhẹ. Minh không chạm vào. Cô chỉ nhìn Phúc tự đưa nó vào phong, rồi Hà tiến lên dán niêm bằng găng tay.
Tiếng bước chân dưới tầng gần hơn. Hà liếc Minh. Minh ra hiệu giữ vị trí. Vài giây sau, một giọng nam lạ vọng lên: “Đội trưởng Kha, chúng tôi nhận lệnh khống chế Đặng Phúc.”
Minh không nhìn xuống. Cô cầm máy công vụ, mở loa ngoài. “Tôi đang ở hiện trường với nhân chứng Đặng Phúc, đã khống chế tình huống và đang lập biên bản bảo vệ nhân chứng. Mọi đơn vị giữ ngoài tầng một. Ai vượt lên trước khi có lệnh trực tiếp của tôi sẽ phải ghi rõ căn cứ pháp lý vào biên bản.”
Dưới cầu thang im mất hai nhịp. Một giọng khác, thấp hơn, nói vọng lên: “Lệnh từ thanh tra nội bộ.”
“Vậy càng cần biên bản.” Minh đáp. “Đọc số lệnh, người phê duyệt và thời điểm tạo lệnh.”
Không có câu trả lời ngay. Chỉ có tiếng bộ đàm rè rè, rồi tiếng người dưới tầng lùi ra ngoài mái hiên. Phúc nhìn Minh, lần đầu tiên trong mắt ông không chỉ có cay đắng. Nó chưa phải tin tưởng. Tin tưởng là thứ quá đắt sau mười năm. Nhưng ít nhất, ông đã dừng chờ cô biến thành một phần của cái bẫy.
Tống Nghi cuối cùng cũng lên tiếng. “Đội trưởng, log cảnh báo vừa bị sửa lần một. Bản đầu ghi hai mươi ba giờ năm mươi tám. Bản mới đẩy xuống hai mươi ba giờ bốn mươi chín để hợp thời điểm hiện tại. Em đã giữ hash trước và sau. Người sửa dùng quyền trung gian của kênh thanh tra, không hiện tên cá nhân.”
“Có đường máy không?” Minh hỏi.
“Có một nút chuyển tiếp nội bộ. Em đang bóc tiếp, nhưng có thứ khác chị cần nghe. Phạm Kiều vừa gửi ảnh sổ bảo trì máy photocopy năm đó.”
Phạm Kiều tiếp lời, giọng lạnh hơn thường lệ. “Máy có vệt mực mép trái đúng như bản photocopy Phúc giữ. Nhưng số máy không thuộc kho lưu trữ phụ. Nó là máy photocopy đặt ở hành lang tầng hai khu thanh tra nội bộ. Năm đó máy này được báo lỗi đúng đêm túi vật chứng phụ đổi mã.”
Minh nhìn phong niêm phong vừa được dán xong. Dấu bút của Phúc run nhẹ ở cuối chữ ký, còn chữ ký của cô nằm cạnh đó, thẳng và đậm. Trên phong giấy, cái tên “Túi vật chứng phụ – bản photocopy nhãn” bỗng nặng hơn một vật bằng giấy rất nhiều.
Lâm Từ nói khẽ: “Nếu bản sao được tạo ở khu thanh tra, thì người đổi mã không chỉ biết quy trình vật chứng. Họ biết cách biến lỗi máy thành lý do hủy dấu vết.”
Phúc nhắm mắt một giây. “Tôi đã nói rồi. Tôi không làm mất túi đó.”
“Chưa đủ để kết luận ai làm,” Minh nói. “Nhưng đủ để kết luận anh không còn đi một mình trong chuyện này.”
Điện thoại của Tống Nghi lại rung qua kênh. Lần này giọng cậu thấp hẳn xuống. “Đội trưởng, em tìm thấy chỉ mục cũ gắn với số máy photocopy đó. Có một file scan bị xóa khỏi danh mục chính, nhưng còn bóng trong log sao lưu. Tên file là ‘HU_loikhai_tam_02’.”
Mưa ngoài trời dày lên. Minh nhìn cầu thang sơn xanh, nhìn phong vật chứng trong tay Hà, rồi cảm thấy hồ sơ mười năm trước vừa tự mở thêm một trang mà ngày đó không ai cho cô đọc.
