Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 1: Mưa Trên Camera

Mưa bắt đầu rơi lúc 22 giờ 17 phút, đúng vào khoảng giao ca của khu công nghiệp phía nam Thành Nam. Trên màn hình camera số 14, những vệt nước kéo thành đường chéo, làm ánh đèn đường loang ra như mực bị đổ. Kha Minh đứng trước dãy màn hình ở phòng trực đội hình sự, một tay cầm cốc cà phê đã nguội, tay kia đặt lên mép bàn. Cô không uống. Từ khi nhận cuộc gọi báo mất tích, cô đã nhìn đi nhìn lại đoạn ghi hình ấy sáu lần, và mỗi lần đều dừng ở cùng một khung hình: một phụ nữ mặc áo mưa màu xám bước ra khỏi cổng phụ nhà máy dược, ôm túi vải trước ngực, cúi đầu tránh gió. Sau đó là mưa, là ánh đèn, là bức tường bê tông ướt sẫm. Người phụ nữ biến mất khỏi góc quay như thể thành phố đã nuốt cô vào một khe hở rất hẹp.

“Nạn nhân tên Chu Diệp, hai mươi sáu tuổi, nhân viên kiểm nghiệm ca đêm,” Tống Nghi đọc từ tập ghi nhanh, giọng khàn vì chạy từ hiện trường về. “Tan ca 21 giờ 58. Camera cổng chính ghi nhận cô ấy không ra. Camera cổng phụ ghi nhận lúc 22 giờ 06. Chồng sắp cưới gọi không được từ 22 giờ 20, đến 23 giờ 11 báo bảo vệ, 23 giờ 48 báo công an phường.” Cậu ngẩng lên nhìn màn hình, cố giữ vẻ tỉnh nhưng đôi mắt đã đỏ vì gió lạnh. “Đội trưởng, đoạn sau đó mất bảy phút.”

Kha Minh không quay đầu. “Mất hay bị che?”

“Kỹ thuật bên nhà máy nói do mưa lớn làm nhiễu tín hiệu.”

“Mưa không biết chọn đúng bảy phút.”

Câu nói làm cả phòng trực im xuống. Tiếng quạt máy chủ chạy đều, khô và lạnh. Minh nhấn phím tua chậm. 22 giờ 08 phút 31 giây, Chu Diệp đi qua vùng sáng trước cổng phụ. 22 giờ 08 phút 46 giây, cô dừng lại, như nghe thấy ai gọi. Không có âm thanh trong file. Chỉ có hình ảnh chiếc mũ áo mưa hơi nghiêng sang trái. 22 giờ 09 phút 02 giây, một chiếc xe tải nhỏ chạy qua, che mất nửa khung hình. Đến khi xe đi khỏi, hình ảnh giật, nhiễu, rồi đứng thành một mảng xám. 22 giờ 16 phút 03 giây, camera tự phục hồi. Con đường trống. Không người, không xe, không chiếc túi vải màu nâu. Trên nền đường gần miệng cống có một vệt sáng nhỏ, bị nước mưa kéo dài thành hình lưỡi dao mỏng.

“Phóng to chỗ miệng cống.” Minh nói.

Tống Nghi thao tác ngay. Hình ảnh vỡ hạt, nhưng vệt sáng vẫn còn đó. Không phải kim loại. Một mảnh nhựa trong, phản quang dưới đèn. Minh nhìn nó vài giây, rồi lấy áo khoác. “Niêm phong bản gốc. Gửi yêu cầu trích xuất toàn bộ camera bán kính ba trăm mét, không dùng bản đã qua phần mềm nhà máy. Gọi Phạm Kiều đến hiện trường. Tôi đi trước.”

“Pháp y?” Tống Nghi thoáng khựng. “Nhưng mới là mất tích, chưa có…”

Minh nhìn cậu. Không cần cao giọng, phòng trực vẫn tự biết phải lắng xuống. “Khi hiện trường bị dọn bởi mưa, người cần nhìn vết còn lại càng sớm càng tốt.”

Mười lăm phút sau, xe cảnh sát dừng ngoài cổng phụ nhà máy dược An Sinh. Mưa nhỏ hơn nhưng gió vẫn thốc qua dãy tường rào, mang theo mùi hóa chất sạch quá mức, thứ mùi giống hành lang bệnh viện sau một ca khử trùng dài. Minh kéo găng tay, bước qua vạch bảo vệ tạm. Bảo vệ nhà máy đứng co ro dưới mái tôn, liên tục nói mình chỉ rời chốt có mấy phút để nhận hàng. Người chồng sắp cưới của Chu Diệp ngồi ở bậc thềm phòng bảo vệ, hai tay ôm điện thoại, màn hình vẫn sáng ở giao diện gọi đi. Anh ta nhìn Minh như nhìn một câu trả lời mà cô chưa có quyền đưa ra.

Minh không hỏi ngay. Cô đi dọc mép đường, cúi xuống vị trí đã đánh dấu. Mảnh nhựa trong nằm sát miệng cống, nhỏ bằng nửa móng tay, có vết xước ở cạnh. Phạm Kiều đến sau cô ba phút, áo blouse khoác dưới áo mưa, mặt lạnh như đèn phòng mổ. Chị ngồi xổm, soi đèn, rồi nhướng mày. “Không phải vật của đường phố. Nhựa bao bì y tế. Có thể từ ống nghiệm, cũng có thể từ nhãn niêm phong.”

“Mùi thuốc sát trùng nồng hơn bình thường?” Minh hỏi.

Phạm Kiều nghiêng đầu hít nhẹ, vẻ mặt khó chịu. “Nền nhà máy dược thì lúc nào cũng nồng. Nhưng ở ngoài cổng phụ thế này thì hơi quá tay.” Chị nhìn về phía rãnh nước. “Nếu có người muốn xóa mùi khác, dùng mùi sạch là lựa chọn dễ được bỏ qua nhất.”

Minh không đáp. Cô đứng dậy, nhìn camera số 14 gắn trên cột thép đối diện. Góc quay đủ thấy cổng, đủ thấy đường, nhưng không thấy phần tường lùi vào bên trái, nơi một người có thể đứng chờ mà không bị ghi lại. Đó không phải điểm mù tự nhiên. Đó là điểm mù của người biết camera nhìn tới đâu.

Tống Nghi chạy đến, đưa máy tính bảng cho cô. “Đội trưởng, em lấy được bản sao từ camera tiệm tạp hóa bên kia đường. Chất lượng tệ, nhưng có đoạn trước khi nhiễu.”

Minh nhận lấy. Trên màn hình nhỏ, mưa biến mọi thứ thành bóng. Chu Diệp dừng lại trước cổng phụ. Cách cô khoảng mười bước, dưới mái che của trạm xe buýt cũ, có một bóng người cầm ô đen. Không tiến đến. Không vẫy tay. Chỉ đứng đó, đủ gần để người ta nhận ra, đủ xa để camera không ghi mặt. Chu Diệp quay đầu, rồi bước lệch khỏi tuyến đường về nhà. Một động tác rất nhỏ, giống như cô đã quyết định đi theo một người mình tin.

“Không phải bắt cóc giữa đường,” Tống Nghi nói nhỏ. “Cô ấy tự rẽ.”

“Hoặc bị khiến phải tự rẽ.” Minh trả máy lại. “Kiểm tra quan hệ gần của nạn nhân, đặc biệt người biết lịch ca. Lấy danh sách xe ra vào cổng phụ từ 21 giờ 30 đến 22 giờ 30. Và tìm chiếc ô đen đó trong tất cả camera còn lại.”

“Rõ.” Tống Nghi quay đi được hai bước lại dừng. “Còn đoạn bảy phút?”

Minh nhìn mưa chảy dọc thân cột camera. Trong một khoảnh khắc, cô nghe thấy tiếng máy photocopy cũ chạy trong ký ức, tiếng giấy nóng trượt ra khỏi khay, tiếng ai đó nói hồ sơ đã đủ để khép. Mười năm trước cũng có một đoạn hình ảnh mất đúng bảy phút. Khi ấy cô còn trẻ hơn, tin vào chữ ký, tin vào biên bản, tin rằng một hồ sơ được đóng lại nghĩa là sự thật đã được đặt đúng chỗ. Sau đó Đặng Phúc bị kỷ luật, một cái tên biến mất khỏi danh sách nạn nhân sống, và Kha Minh học cách không nhắc đến cảm giác sai lệch mắc lại trong cổ họng mình.

Cô siết tay rồi buông ra trước khi Tống Nghi kịp nhìn thấy. “Gửi yêu cầu cho kỹ thuật dữ liệu của sở. Không ai bên nhà máy được chạm vào bản gốc nữa.”

Điện thoại của Minh rung. Trần Vũ gọi đến. Cấp trên của cô luôn gọi đúng lúc, bằng giọng ôn hòa đến mức người nghe khó từ chối. “Kha Minh, tôi nghe báo cáo sơ bộ rồi. Mất tích chưa quá ba tiếng, đừng làm hiện trường ồn lên quá sớm. Nhà máy An Sinh đang có đoàn kiểm tra, truyền thông mà ngửi thấy sẽ phiền.”

“Một phụ nữ biến mất sau ca đêm, camera trống bảy phút, hiện trường có dấu hiệu bị xử lý mùi,” Minh nói. “Tôi cần mở hướng điều tra hình sự ngay.”

Đầu dây bên kia im nửa nhịp. “Cô vẫn vậy. Được, làm đi. Nhưng giữ chứng cứ sạch, đừng để người ta nói đội hình sự dựa vào cảm giác.”

“Tôi không dùng cảm giác.”

“Tốt.” Trần Vũ cười khẽ. “Sáng mai có chuyên gia hỗ trợ từ viện nghiên cứu tội phạm học về. Lâm Từ. Tôi muốn cô ấy xem hồ sơ này.”

Minh ngẩng mắt khỏi mặt đường. Mưa rơi qua ánh đèn, mỏng và lạnh. “Tôi chưa yêu cầu hỗ trợ tâm lý.”

“Tôi yêu cầu.” Giọng Trần Vũ vẫn mềm. “Vụ này nhạy cảm. Nếu thật sự có người chọn nạn nhân theo mẫu hành vi, cô cần người đọc mẫu đó. Kha Minh, đừng đánh nhau với công cụ chỉ vì cô không thích cách nó gọi tên vấn đề.”

Cuộc gọi kết thúc trước khi Minh trả lời. Phạm Kiều đứng bên cạnh, giả vờ xem túi vật chứng nhưng khóe miệng hơi nhếch. “Nghe như cô sắp có bạn mới.”

“Tôi không cần bạn ở hiện trường.” Minh cất điện thoại. “Tôi cần chứng cứ.”

“Hai thứ đó đôi khi không cắn nhau.”

Minh nhìn chị một cái. Phạm Kiều lập tức giơ tay đầu hàng, nhưng nụ cười lạnh vẫn còn. Tống Nghi từ xe kỹ thuật chạy lại, hơi thở trắng trong mưa. “Đội trưởng, có cái này.” Cậu đưa máy tính bảng lần nữa. “Camera giao lộ phía bắc vừa khôi phục một đoạn do lưu cục bộ. Thời gian là 22 giờ 16 phút 03 giây, đúng lúc camera số 14 sáng lại.”

Minh chạm vào nút phát. Hình ảnh rung vì nước mưa, nhưng lần này không trống. Ở cuối con đường, Chu Diệp xuất hiện trong hai giây, không đội mũ áo mưa nữa, tóc ướt dính vào mặt. Cô quay đầu nhìn thẳng về phía camera như thể biết nó ở đó. Miệng cô mấp máy, không rõ gọi ai. Một bàn tay đeo găng từ ngoài khung hình đặt lên vai cô. Màn hình lóe trắng vì đèn xe quét qua. Khi ánh sáng tắt, Chu Diệp biến mất lần thứ hai.

Dưới góc phải màn hình, đồng hồ điện tử nhảy từ 22:16:03 sang 22:16:10. Bảy giây đủ để xác nhận cô còn sống sau đoạn mất tín hiệu. Bảy giây cũng đủ để Minh thấy trên lòng bàn tay Chu Diệp có một vệt mực xanh nhòe nước, giống con số 7 viết vội.

Không ai trong ba người nói gì ngay. Mưa gõ lên mái tôn, đều và nặng. Minh phóng to khung hình cuối cùng. Camera cuối cùng sáng lên đúng lúc nạn nhân biến mất. Và trong đôi mắt hoảng loạn của Chu Diệp, có thứ cô đã từng thấy mười năm trước: không phải lời cầu cứu vô hướng, mà là nỗi sợ của người nhận ra mình đã đi nhầm vào một hồ sơ chưa bao giờ thật sự được đóng.