Bỏ qua nội dung

He Thong Khong Biet Noi Doi

Chương 13: Gia Mẫn Nhìn Thấy Đoạn Chat Gốc

Chương 13: Gia Mẫn Nhìn Thấy Đoạn Chat Gốc

La Dương vẫn không trả lời. Khoảng lặng sau câu hỏi của Lâm Du kéo dài đến mức tiếng quạt tản nhiệt của laptop trên bàn cũng trở nên rõ ràng. Tôi nhìn anh ấy, nhìn những ngón tay đang ghì lên mép ghế, rồi lại nhìn sang Hứa Mạn. Nếu lúc nãy anh ấy còn có thể dùng một câu “em không biết” để né khỏi phần sâu nhất của hố, thì bây giờ câu hỏi đã đóng cửa đường lui ấy lại. Chị ấy có nói đây là mẫu dùng cho Giang Ninh không? Một câu hỏi chỉ cần “có” hoặc “không”, nhưng không ai tin nó chỉ là một câu trả lời bình thường.

La Dương hít vào rất khẽ. “Chị Mạn không nói thẳng tên Giang Ninh.” Anh dừng lại, như thể muốn câu đó nằm riêng ra khỏi phần còn lại, nhưng Lâm Du không để anh dừng quá lâu. “Anh nói tiếp.” La Dương nuốt xuống. “Chị ấy nói cần mẫu cho bạn mới bên VM-BH, người sáng nay chưa được thông báo đầy đủ. Chị ấy bảo em mở folder risk_ack trước, để chị ấy lấy mẫu sửa câu chữ cho mềm. Lúc đó em hiểu là nói đến Giang Ninh, nhưng chị ấy không gọi tên trực tiếp.”

Hứa Mạn lập tức ngẩng lên. “Đấy là suy diễn của em ấy. Tôi nói ‘bạn mới’ vì trong nhóm có nhiều bạn mới. VM-BH cũng không phải chỉ có Giang Ninh chạm vào.” Chu Mẫn đặt bút xuống, bình tĩnh hơn cả sự bình tĩnh mà tôi từng thấy. “Chị vừa nói trước đó chị không nhớ mình yêu cầu mở folder risk_ack. Bây giờ chị xác nhận có nói đến ‘bạn mới’ và VM-BH?” Hứa Mạn khựng lại đúng một nhịp. Một nhịp thôi, nhưng đủ để câu phủ nhận ban đầu của chị ta tự va vào câu giải thích mới.

Lâm Du gõ từng chữ vào biên bản. “Ghi nhận: La Dương khai Hứa Mạn dùng cụm ‘bạn mới bên VM-BH, người sáng nay chưa được thông báo đầy đủ’. Hứa Mạn không thừa nhận gọi tên Giang Ninh, nhưng không phủ nhận hoàn toàn việc có trao đổi về ‘bạn mới’ và VM-BH.” Chị quay sang Tần Hạo. “Kiểm tra kênh trao đổi công việc giữa xuman.ops và luoyang.support trong khung 10:35 đến 10:50. Chỉ lấy nội dung liên quan station B-17, folder risk_ack, VM-BH và file acknowledgement.”

Hứa Mạn nhíu mày. “Tin nhắn cá nhân cũng kiểm tra sao?” Lâm Du nhìn chị ta. “Tôi không yêu cầu mở chat cá nhân. Tôi yêu cầu trích xuất log từ work messenger bằng tài khoản công việc, trong khung thời gian và từ khóa xác định. Nếu chị phản đối, tôi ghi là chị phản đối kiểm tra kênh công việc liên quan đến lời khai vừa phát sinh.” Hứa Mạn mím môi. Lần này chị ta không nói phản đối nữa.

Tần Hạo kéo một cửa sổ khác lên màn hình lớn. Anh không vội mở nội dung, chỉ hiển thị bảng truy vấn với các mốc thời gian, sender, receiver, trạng thái hiện tại và trạng thái retention. Nhiều dòng đã bị thu hồi sau 11 giờ, trên bản hiện tại chỉ còn là những ô xám ghi message removed. Nhưng ở cột retention, mỗi dòng vẫn còn một mã lưu trữ. Tim tôi đập nhanh hơn. Thứ tôi tưởng đã biến mất khỏi mắt người khác chưa chắc đã biến mất khỏi hệ thống.

Chu Mẫn xác nhận quyền truy xuất bằng chữ ký điện tử của compliance. Tần Hạo mở dòng đầu tiên. 10:38:41, xuman.ops gửi cho luoyang.support: “B-17 trống không? Mở giúp chị ops_shared/new_staff_onboarding/risk_ack, lấy mẫu cho bạn mới VM-BH.” Câu đó chưa đủ để đóng đinh ai, nhưng đủ để làm căn phòng đổi nhiệt. Dòng tiếp theo hiện ra lúc 10:39:06: “Đừng để shared link, chị sửa trên local cho nhanh.” Tôi nghe Tạ Vi thở ra rất nhẹ bên cạnh, còn La Dương thì cúi đầu thấp hơn.

Hứa Mạn nói ngay: “Tôi nói lấy mẫu, không nói nhận trách nhiệm. Emergency case cần rất nhiều mẫu.” Tần Hạo không nhìn chị ta, chỉ mở dòng retention kế tiếp. 10:40:12, xuman.ops: “Nếu GN nói chưa được thông báo, đổi thành phối hợp xác minh, không dùng nhận lỗi trực tiếp.” Cả phòng im đi. Không phải im lặng vì không hiểu, mà vì ai cũng hiểu quá rõ. Hai chữ GN nằm đó, ngắn đến tàn nhẫn. Câu “em không biết” của tôi không còn lơ lửng giữa phòng như một lời tự biện. Nó đã có người chờ sẵn, sửa sẵn, chuẩn bị sẵn trước khi tôi kịp được hỏi.

Ở hàng ghế cuối, Gia Mẫn đột nhiên đưa tay lên che miệng. Cô ấy vẫn ngồi im từ đầu buổi đến giờ, gần như hòa vào mép tường kính như một cái bóng của team support. Lâm Du nhận ra trước tất cả. “Gia Mẫn, em có điều gì cần bổ sung?” Gia Mẫn giật mình, mắt chuyển từ màn hình sang Hứa Mạn rồi rơi xuống mặt bàn. “Em… em đã thấy đoạn này lúc sáng.”

Câu nói ấy làm vai tôi cứng lại. Lâm Du hạ giọng. “Em thấy ở đâu, thời điểm nào?” Gia Mẫn siết hai bàn tay vào nhau. “Khoảng gần 10:40, em đứng ở dãy hot-desk lấy headset dự phòng cho ticket call-back. La Dương đang đăng nhập B-17. Màn hình có notification bật lên bên góc phải, em chỉ nhìn lướt qua nên không dám chắc từng chữ. Em nhớ có ‘GN’ và ‘chưa được thông báo’. Lúc đó em tưởng là trao đổi nội bộ về người mới, không nghĩ nó liên quan đến file nhận trách nhiệm.” Cô ấy ngẩng lên nhìn màn hình, mặt trắng bệch. “Nhưng đoạn chat gốc này đúng là đoạn em đã thấy.”

Hứa Mạn bật cười rất khẽ. “Gia Mẫn, em chắc chứ? Hay bây giờ thấy màn hình rồi mới nghĩ là mình đã thấy? Đừng vì muốn đứng về phía an toàn mà tạo thêm một lời khai mơ hồ.” Gia Mẫn run lên, nhưng không rụt lại. “Em không nói em nhớ từng chữ. Em nói em đã thấy notification có GN và chưa được thông báo trước khi tin nhắn bị thu hồi. Còn đoạn retention bây giờ là log hệ thống, không phải trí nhớ của em.”

Tôi quay sang nhìn Gia Mẫn. Trước đây tôi chỉ nhớ cô ấy là người luôn ôm cốc trà nóng đi qua dãy support, nói chuyện nhỏ, cười cũng nhỏ, hiếm khi chen vào việc của người khác. Tôi không ngờ người đầu tiên trong phòng dám xác nhận mình từng nhìn thấy đoạn chat gốc lại là cô ấy. Tạ Vi đặt nhẹ khuỷu tay lên bàn, như muốn nhắc tôi đừng vội nói gì. Tôi hiểu. Mọi câu bênh vực thừa ra đều có thể biến thành cớ để Hứa Mạn nói chúng tôi thông đồng.

Lâm Du ghi nhận lời của Gia Mẫn như một quan sát phụ trợ, không thay thế log retention. Chu Mẫn yêu cầu Tần Hạo đối chiếu thêm với thiết bị đăng nhập của xuman.ops. Tần Hạo mở bảng session. “Tin nhắn 10:38 đến 10:40 được gửi từ web client trên máy Hứa Mạn, IP nội bộ cùng cụm ops, token SSO refresh lúc 09:12 sáng nay. Không thấy forced login, không thấy đổi thiết bị bất thường.” Anh dừng một chút rồi thêm, “Về mặt hệ thống, đây không phải tin nhắn đến từ B-17.”

Hứa Mạn ngồi thẳng hơn. “Web client trên máy tôi không chứng minh tôi là người gửi. Máy tôi có lúc mở, người khác cũng có thể đi ngang qua.” Chu Mẫn hỏi lại rất nhẹ: “Chị vừa nói máy chị bị treo nên mới nhờ La Dương mở B-17. Nếu máy chị bị treo, vì sao web client trên máy chị vẫn gửi tin lúc 10:38 đến 10:40?” Hứa Mạn nhìn Chu Mẫn. Lần đầu tiên từ khi buổi xác minh bắt đầu, chị ta không tìm được một câu trả lời ngay lập tức.

La Dương đột ngột lên tiếng, giọng khàn hơn trước. “Máy chị Mạn không treo hoàn toàn. Lúc đó chị ấy nói Word treo, messenger vẫn dùng được. Chị ấy nhắn em mở folder trước.” Hứa Mạn quay phắt sang anh. “La Dương.” Chỉ hai chữ, nhưng âm cuối nén xuống như một lời cảnh cáo. Lâm Du lập tức gõ bút lên bàn. “Hứa Mạn, tôi đã yêu cầu hai người không trao đổi trực tiếp về lời khai. Một lần nữa, tôi sẽ ghi nhận là can thiệp vào nhân chứng.”

Tần Hạo mở tiếp bản chat hiện tại mà Hứa Mạn đã gửi kèm gói giải trình lúc 11:18. Trong bản đó, đoạn 10:40:12 không còn. Dòng 10:38:41 được giữ lại, nhưng hai chữ “VM-BH” bị nằm ngoài vùng chụp, chỉ còn thấy “lấy mẫu cho bạn mới”. Một bản ảnh không nói dối hoàn toàn, nhưng nói thiếu vừa đủ để người xem hiểu sai. Lâm Du nhìn ảnh chụp, rồi nhìn retention. “Chị Hứa Mạn, vì sao gói giải trình chị nộp cho compliance thiếu hai tin nhắn bị thu hồi và chỉ chụp phần không hiển thị VM-BH?”

Hứa Mạn đáp rất chậm. “Tôi nộp phần tôi cho là liên quan. Tin nhắn bị thu hồi thì tôi không còn thấy, tôi không thể nộp thứ tôi không có.” Chu Mẫn khép màn hình tablet. “Chị không cần có retention để nộp, nhưng chị cần nói rõ đã có tin nhắn bị thu hồi. Việc chọn ảnh cắt mất VM-BH và không khai báo message removed làm thay đổi bối cảnh.” Hứa Mạn không cười nữa. Chị ta nhìn Gia Mẫn, rồi nhìn sang tôi, như thể vẫn đang cân xem mắt xích nào yếu hơn để bẻ.

Gia Mẫn cúi đầu rất thấp. Tôi thấy vai cô ấy run, nhưng cô ấy vẫn nói tiếp. “Còn một chuyện nữa.” Cả phòng quay sang. Gia Mẫn nhắm mắt một giây rồi mở ra. “Sau khi em đứng gần B-17, chị Mạn nhắn riêng cho em. Lúc đó em nghĩ chị ấy chỉ nhắc em đừng bàn tán, nên em không nói. Nhưng bây giờ em nghĩ nó liên quan.”

Tần Hạo nhìn Lâm Du. Lâm Du hỏi Gia Mẫn có đồng ý để trích xuất đoạn chat công việc liên quan không. Gia Mẫn gật đầu rất nhanh, như thể sợ nếu chậm thêm một giây cô ấy sẽ mất hết can đảm. Vài thao tác sau, màn hình hiện lên một đoạn tin nhắn mới từ xuman.ops gửi cho jiamin.support lúc 10:46:33: “Chuyện ở B-17 không cần nhắc lại. Người mới tự ký thì xong, đừng kéo thêm người vào.” Dòng tiếp theo bị thu hồi, nhưng retention vẫn còn.

Tần Hạo chưa kịp bấm mở, Hứa Mạn đã đứng bật dậy. Ghế của chị ta kéo trên sàn tạo ra một âm thanh chói tai. “Đủ rồi.” Hứa Mạn nói. Không còn mềm, không còn vòng vo. “Các người đang biến một sự cố khách hàng thành cuộc săn phù thủy.” Lâm Du ngẩng lên. “Ngồi xuống, Hứa Mạn.” Tần Hạo nhìn màn hình, tay đặt trên phím Enter. Tôi nhìn dòng retention chưa mở, nhìn Gia Mẫn tái mặt, nhìn La Dương lần đầu tiên không dám né mắt khỏi bàn. Tôi hiểu chương trình xác minh này chưa đi đến cuối đường. Nó mới chỉ vừa chạm vào phần mà Hứa Mạn sợ nhất.