Chương 1: Người Mới Đến Muộn Năm Phút
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 1: Người Mới Đến Muộn Năm Phút
Tôi đến công ty mới muộn đúng năm phút.
Con số đó nhỏ đến mức nếu đặt trong một bảng báo cáo hiệu quả chiến dịch, nó chỉ giống một sai số làm tròn. Nhưng khi tôi đứng trước quầy lễ tân tầng hai mươi ba của Tinh Mạch Số, nhìn đồng hồ điện tử trên tường chuyển từ 09:04 sang 09:05, tôi biết năm phút ấy đã đủ để biến ngày đầu đi làm của mình thành một vết bẩn khó lau. Cô lễ tân mặc vest xám gọi lần thứ ba cho bộ phận nhân sự bằng giọng lịch sự nhưng sốt ruột. Tôi cúi đầu nói xin lỗi thêm một lần, dù người cần nghe lời xin lỗi ấy còn chưa xuất hiện.
Trước khi nhận offer vào vị trí chuyên viên triển khai CRM, tôi đã đọc kỹ từng dòng trong email. Công ty cung cấp giải pháp marketing tự động và quản lý khách hàng cho doanh nghiệp; bộ phận tôi phụ trách cấu hình luồng dữ liệu, kiểm tra mapping và hỗ trợ nghiệm thu. Công việc không mới, chỉ có môi trường là mới. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình làm đúng, không tranh công, không gây chuyện, thì ở đâu cũng có thể sống yên. Lúc đó, ý nghĩ ấy là cách duy nhất để tôi tự trấn an mình sau lần nghỉ việc trước.
Chị nhân sự tên Tạ Vi chạy ra từ hành lang, trên tay ôm một xấp tài liệu. Chị nhìn đồng hồ, rồi nhìn tôi. Nụ cười nghề nghiệp trên mặt chị không tắt hẳn, nhưng cũng không còn ấm nữa. “Giang Ninh đúng không? Họp chào mừng bắt đầu rồi. Em đi theo chị, lát nữa tự giới thiệu ngắn gọn thôi.” Tôi gật đầu, không giải thích về biển chỉ dẫn khu B vừa sửa hay thang máy khách bị khóa tầng. Những lý do ấy đều thật, nhưng trong ngày đầu đi làm, lý do nào nghe cũng giống ngụy biện.
Phòng họp Kính Lam nằm cuối hành lang, cửa kính mờ phản chiếu dáng tôi hơi cúi. Khi Tạ Vi đẩy cửa, mười mấy ánh mắt đồng loạt nhìn sang. Trên màn hình lớn là slide quý mới của bộ phận Giải pháp CRM, phía trước bàn họp có một người phụ nữ mặc sơ mi trắng, dáng đứng thẳng khiến cả căn phòng như hẹp lại. Tạ Vi nhỏ giọng nói: “Quản lý Chu, người mới đến rồi.” Người phụ nữ ấy dừng bút laser, nhìn tôi qua gọng kính mảnh. “Chín giờ năm,” chị nói, giọng không cao nhưng đủ rõ. “Ngày đầu tiên, muộn năm phút.”
Tôi đặt túi xuống cạnh ghế trống gần cửa, cúi người. “Em xin lỗi, lần sau em sẽ chú ý hơn.” Câu nói ấy bật ra rất nhanh, nhanh như một phản xạ đã được luyện qua nhiều năm. Tôi không thích đối đầu, càng sợ cảm giác cả phòng im lặng chờ mình nói sai thêm một câu. Quản lý Chu Mẫn nhìn tôi thêm hai giây, rồi quay lại màn hình. “Tinh Mạch Số làm với khách hàng doanh nghiệp, mỗi phút đều có giá. Tôi hy vọng em hiểu điều đó.” Tôi kéo ghế ngồi, đầu ngón tay siết lấy quai túi đến trắng bệch.
Buổi họp tiếp tục như chưa từng bị ngắt. Tôi cố ghi chép, nhưng các chữ “SOP nghiệm thu”, “API đồng bộ”, “phân quyền staging” cứ lẫn vào tiếng mưa va lên kính. Chu Mẫn nói tuần này đội đang chuẩn bị demo lần cuối cho Vân Thương Bách Hóa, một khách hàng lớn có hơn hai trăm cửa hàng ở Hoa Đông. Nếu gia hạn thành công, cả bộ phận đủ chỉ tiêu. Nếu thất bại, mọi lỗi nhỏ đều có người phải giải trình. Khi chị nói đến câu đó, ánh mắt chị lướt qua tôi rất nhẹ, nhẹ đến mức người khác có thể xem là vô tình, còn tôi thì không.
Sau họp, Tạ Vi đưa tôi đến dãy bàn phía nam. Bàn của tôi nằm giữa máy in và tủ hồ sơ. “Tài khoản nội bộ lát nữa IT cấp. Trong ngày đầu, em cứ theo Hứa Mạn học quy trình.” Chị chỉ sang người ngồi đối diện. Hứa Mạn ngẩng đầu, mỉm cười với tôi. Trên bàn chị dán đầy giấy nhớ màu xanh. “Chào em, chị là Hứa Mạn. Đừng căng thẳng, ai mới đến cũng vậy thôi. Quản lý Chu chỉ chú trọng kết quả.”
Tôi vội nói cảm ơn. Hứa Mạn đẩy qua một tập tài liệu in sẵn. “Đây là quy trình cấu hình chiến dịch. Lát nữa chị có cuộc gọi với Vân Thương, em ngồi nghe, không cần nói gì. Có gì chưa hiểu thì ghi lại, cuối ngày hỏi chị.” Cách sắp xếp ấy rất an toàn. Tôi mở sổ, viết ngày tháng ở góc trên bên phải, rồi viết dòng đầu tiên: Không tự ý thao tác khi chưa có quyền và chưa có yêu cầu bằng văn bản. Đó là thói quen tôi giữ từ công ty cũ. Tôi từng trả giá khi tin rằng lời nói trong văn phòng có thể tự biến thành sự thật nếu đủ nhiều người cùng nói.
Tài khoản của tôi được IT cấp lúc 09:18. Cậu kỹ thuật tên La Dương đứng cạnh bàn, yêu cầu tôi đổi mật khẩu ngay trước mặt cậu, sau đó xác nhận quyền truy cập chỉ là mức đọc tài liệu và xem môi trường staging. “Hôm nay chị chưa có quyền sửa cấu hình đâu,” cậu nói. “Muốn thao tác phải có quản lý duyệt trên ticket.” Tôi gật đầu, chụp lại mã ticket bằng điện thoại công ty mới phát, rồi lưu vào thư mục ghi chú. Hứa Mạn nhìn thấy, bật cười: “Em cẩn thận thật đấy.” Tôi hơi ngượng. “Em sợ nhớ nhầm.” Chị ấy vẫn cười. “Ở đây sợ nhớ nhầm là đúng. Nhưng cũng đừng quá căng.”
Gần mười một giờ, cuộc gọi với Vân Thương bắt đầu. Tôi ngồi sau Hứa Mạn nửa bước, đeo một bên tai nghe dự phòng. Trên màn hình chia sẻ là giao diện NOVA-CRM, sản phẩm chủ lực của công ty. Đại diện khách hàng yêu cầu kiểm tra luồng gắn nhãn khách hàng sau chiến dịch sinh nhật thành viên. Hứa Mạn thao tác rất nhanh, giọng mềm, thỉnh thoảng còn đùa nhẹ để giảm căng thẳng. Tôi âm thầm ghi lại từng bước, lòng hơi thả lỏng. Có lẽ tôi chỉ cần qua vài ngày đầu, chứng minh mình không thiếu chuyên nghiệp, mọi thứ sẽ ổn.
Ý nghĩ đó kết thúc khi màn hình báo kết quả phân nhóm sai.
Trong bảng preview, nhóm khách hàng đáng lẽ nhận coupon sinh nhật lại bị đẩy vào danh sách tái kích hoạt khách ngủ đông. Đại diện Vân Thương lập tức im lặng. Một giây sau, giọng cô ấy lạnh hẳn: “Nếu mapping này lên production, chúng tôi sẽ gửi ưu đãi sai cho ít nhất sáu mươi nghìn hội viên. Tại sao trường membership_status lại nối sang inactive_reason?” Hứa Mạn khựng tay. Chu Mẫn, không biết đã đứng sau chúng tôi từ lúc nào, bước tới. Khu làm việc đang ồn bỗng chậm lại như có ai hạ âm lượng.
Hứa Mạn mở phần cấu hình, mày hơi nhíu. “Lạ thật, hôm qua em kiểm tra vẫn đúng.” Chị ấy kéo lịch sử chỉnh sửa lên, nhưng chỉ dừng ở màn hình danh sách ticket, không mở sâu vào nhật ký thao tác. “Sáng nay chỉ có người mới vào đọc tài liệu Vân Thương đúng không?” Câu hỏi ấy không chỉ hướng về tôi, nhưng mọi âm thanh quanh tôi đều như quay mũi nhọn lại. Ai đó ở bàn bên cạnh khẽ nói: “Vừa đi muộn đã đụng vào case lớn à?” Tai tôi nóng bừng.
Tôi lập tức đứng dậy. “Em chưa thao tác cấu hình. Tài khoản của em chỉ được cấp lúc 09:18 và hiện tại chỉ có quyền xem.” Giọng tôi nhỏ hơn tôi muốn, nhưng ít nhất từng chữ vẫn rõ. Chu Mẫn quay sang tôi. “Em chắc không?” Tôi nuốt khan. Trong vài giây, tôi gần như đã nói câu xin lỗi quen thuộc, gần như đã nhận phần sai để mọi người bớt nhìn. Nhưng hình ảnh mã ticket trong điện thoại bỗng hiện lên rất rõ. Tôi không làm. Nếu hôm nay tôi nhận một lỗi mình không làm, những ngày sau, mọi lỗi đều có thể tự tìm đến chỗ tôi.
“Em chắc,” tôi nói lại. “Em chỉ mở tài liệu quy trình và xem màn hình chị Hứa Mạn chia sẻ. Em chưa có quyền sửa mapping.” Hứa Mạn nhìn tôi, nụ cười ban nãy nhạt đi một chút. “Chị không nói là em cố ý. Người mới không quen hệ thống, bấm nhầm cũng bình thường. Quan trọng là xử lý với khách trước.” Câu nói ấy nghe như giúp tôi giải vây, nhưng đã đặt sẵn tôi vào vị trí người gây lỗi. Chu Mẫn nhìn đồng hồ. “Tạm thời dừng demo. Hứa Mạn, em gửi khách bản giải thích trong nửa giờ. Giang Ninh, em ở lại kiểm tra. Nếu có thao tác nào của em, tự báo trước khi IT trích log.”
Hai chữ “trích log” khiến tim tôi đập mạnh một nhịp. Không phải vì sợ, mà vì đó là thứ duy nhất trong văn phòng này không đổi lời theo sắc mặt người khác. Sau khi khách rời cuộc gọi, Hứa Mạn bảo tôi ngồi xuống, giọng lại mềm như cũ. “Em đừng áp lực. Quản lý Chu chỉ cần một lý do để báo khách. Nếu lát nữa log hiện tài khoản của em, em cứ nói do chưa quen quy trình, chị sẽ giúp em sửa.” Tôi nhìn chị ấy, không biết nên đáp thế nào cho lịch sự. Cảm ơn thì sai, phản bác thì như gây sự. Cuối cùng tôi chỉ nói: “Em muốn xem nhật ký thao tác trước.”
Hứa Mạn hơi dừng tay. “Log hệ thống chỉ IT và quản lý xem được.” Tôi mở giao diện staging của NOVA-CRM, vào mục audit trail dành cho quyền đọc. “Phần lịch sử mapping của môi trường demo cho phép người được thêm vào project xem thời gian và tài khoản thao tác. Em chỉ xem phần em có quyền.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. Đây không phải chống đối. Đây là quy trình. La Dương đứng cách đó không xa nghe thấy, quay sang gật rất nhanh, như xác nhận tôi không nói sai.
Danh sách nhật ký tải ra chậm. Từng dòng thời gian hiện lên dưới ánh đèn trắng: 08:42, kiểm tra kết nối API; 08:51, cập nhật template coupon; 08:57, chỉnh sửa mapping membership_status. Tôi nhìn cột người thao tác, đầu óc bỗng trống rỗng. Dòng 08:57:13 ghi tài khoản jiangning.temp. Đó là tài khoản tạm của tôi. Nhưng lúc 08:57, tôi còn đang đứng dưới sảnh khu B, gọi cho lễ tân vì thẻ khách không quét được. Tôi thậm chí còn chưa biết mật khẩu đầu tiên của tài khoản đó là gì.
Tôi tiếp tục kéo sang cột bên phải. Trạm đăng nhập: B-17. Người duyệt phiên thao tác: XuMan. Bàn B-17 nằm ngay đối diện tôi, dưới ba tờ giấy nhớ màu xanh. Hứa Mạn cũng nhìn thấy dòng đó. Nụ cười trên mặt chị tắt trong một khoảnh khắc rất ngắn, ngắn đến mức nếu tôi chớp mắt, có lẽ đã bỏ lỡ. Tôi không chớp mắt. Ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi đều. Trên màn hình, hệ thống lặng lẽ giữ nguyên dòng chữ lạnh băng ấy, như thể nó đang nói với tôi rằng: con người có thể đổi mặt, đổi câu chuyện, nhưng log thì không biết nói dối.
