Bỏ qua nội dung

Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang

Chương 38 - Chương 38: Sổ Nợ Thật

Minh Quân không đưa họ về văn phòng của Kha. Anh ta vòng xe qua hai con đường nhỏ, ghé một cửa hàng tiện lợi mua ba chai nước, một ổ cắm điện và một gói khăn giấy, rồi mới dừng trước căn hộ dịch vụ cũ phía sau ngân hàng huyện. Căn phòng anh thuê theo ngày chỉ có một bàn gỗ, một cửa sổ nhìn xuống bãi xe và mùi nước lau sàn rẻ tiền, nhưng có khóa trong, có camera hành lang, có mạng riêng phát từ cục 4G của anh. Với tình thế hiện tại, thế là đủ xa khỏi tay Hoàng Tấn để thở được một hơi.

Kha đặt mảnh giấy ghi mật khẩu xuống bàn. Nó nhỏ đến mức nếu không có ba người đang nhìn, có lẽ anh đã tưởng mình vừa ôm về một thứ quá mỏng manh để gọi là chứng cứ. Linh Chi lấy điện thoại ra, chuyển toàn bộ ảnh chụp ba trang photo vào máy tính ngoại tuyến của Minh Quân, rồi xóa bản xem trước khỏi màn hình khóa. Cô làm từng động tác chậm, sạch, như đang khâu lại một vết rách không được phép nhiễm bẩn. “Từ giờ gọi nó là bản sao định hướng,” cô nói. “Không gọi là bằng chứng chính. Không dùng để đăng lên mạng. Không dùng để dọa Tấn. Nếu làm ẩu, người chết trước không phải Tấn mà là Thảo My.”

Minh Quân giơ hai tay. “Tôi đã cất cái phần thích làm anh hùng bàn phím vào túi quần rồi. Hôm nay tôi chỉ làm thợ soi chữ xấu.” Anh cắm máy scan mini vào laptop, trải từng trang photo lên mặt bàn. Tờ giấy bị gấp qua nhiều lần, phần mực ở mép trái nhòe thành những vệt xám. Dòng tên Nguyễn Văn Hợi nằm gần giữa trang, phía sau không phải một con số nợ duy nhất như gia đình vẫn nói. Nó bị chia thành ba ô: gốc, lãi quá hạn, phí bảo quản hồ sơ. Dưới đó, bằng nét bút nhỏ hơn, có dòng Nguyễn Duy, kèm ký hiệu “nhập gốc sau 30 ngày”.

Kha đọc đi đọc lại bốn chữ ấy. Nhập gốc sau ba mươi ngày. Trong các bảng rủi ro ở công ty, nó chỉ là một công thức lạnh: lãi chưa trả cộng vào gốc, gốc mới sinh lãi mới. Nhưng khi đặt lên tên em trai anh, đặt cạnh sổ đỏ nhà cũ và chữ ký run của mẹ, nó không còn là công thức. Nó là cái máy nghiền. Mỗi ngày gia đình sợ hãi, cái máy ấy lại quay thêm một vòng, biến nỗi sợ thành con số, biến con số thành lý do để đẩy An Nhi ra trước mặt Tấn.

“Nếu đúng là lãi nhập gốc thế này, phần hơn một tỷ không phải toàn tiền vay ban đầu,” Minh Quân nói. Giọng anh bớt lắm lời hẳn. “Có thể gốc chỉ bằng một nửa, hoặc thấp hơn. Phần còn lại là lãi phạt và phí tự đặt tên.” Linh Chi nghiêng người xem ảnh phóng lớn. “Chưa kết luận. Nhưng cấu trúc này có dấu hiệu cho vay nặng lãi trá hình, cộng thêm việc gán nghĩa vụ dân sự vào thỏa thuận hôn nhân. Hai lớp bẩn chồng lên nhau.” Cô dừng một nhịp, nhìn Kha. “Anh nghe chữ ‘có dấu hiệu’ chưa?”

Kha gật đầu. “Tôi nghe.” “Nghe bằng tai hay nghe bằng cái phần muốn đập cửa nhà Tấn?” “Bằng cả hai. Nhưng phần thứ hai đang bị giữ ở ngoài hành lang.” Minh Quân nhìn anh, rồi nhìn Linh Chi. “Tiến bộ đáng khen. Tôi có nên vỗ tay nhỏ để không làm hàng xóm báo bảo vệ không?” Không ai cười thành tiếng, nhưng cái nhạt nhẽo vừa đủ ấy kéo căn phòng khỏi rơi hẳn vào chỗ nghẹt thở.

Mật khẩu Thảo My để lại không mở được USB, vì họ chưa có USB. Nhưng ở cuối mảnh giấy có một ký hiệu lạ: “P1”. Minh Quân thử dùng chuỗi ký tự ấy để giải nén file ảnh mà Thảo My vừa gửi qua một địa chỉ email mới, không tiêu đề, không lời nhắn, chỉ có một file nén dung lượng rất nhỏ. Linh Chi bắt anh quay màn hình từ lúc tải về, ghi thời gian, ghi mã băm, ghi cả việc file được mở trong môi trường không kết nối tài khoản cá nhân. Minh Quân thở dài: “Luật sư các cô khiến dân kỹ thuật chúng tôi trông như người thiếu lễ nghi.” Linh Chi đáp tỉnh bơ: “Các anh thiếu lễ nghi thật.”

File mở ra sau lần thử thứ ba. Không phải toàn bộ sổ nợ, cũng không phải danh sách cô dâu trả nợ. Chỉ có sáu ảnh chụp nghiêng, ánh đèn phản chiếu lên mặt giấy bóng, một góc tay ai đó giữ mép sổ. Nhưng ảnh thứ hai đủ rõ để nhìn thấy bìa sổ màu nâu, góc phải đóng dấu “HT-CN2”, bên dưới có hàng chữ viết tay: Sổ đối chiếu tài sản bảo đảm. Kha cúi sát màn hình. Ở cột cuối, cạnh mỗi hộ nợ, có những ký hiệu gồm chữ cái và số: “NĐ”, “MT”, “HĐ”, “CĐ”.

“NĐ là nhà đất,” Linh Chi nói ngay. “MT có thể là mặt tiền.” Minh Quân phóng ảnh lên, tăng tương phản. “CĐ thì sao? Cầm đồ? Chờ đấu? Hay…” Anh ngừng lại vì cả ba đều nghĩ đến cùng một thứ. Cô dâu. Từ ấy không ai nói ra ngay. Nó quá bẩn nếu đặt cạnh một cột tài sản, nhưng chính vì quá bẩn, nó lại vừa vặn với cách Hoàng Tấn vận hành: không viết trắng ra, chỉ cần một ký hiệu đủ cho người trong hệ thống hiểu.

Kha nhớ đến An Nhi trong áo dài đỏ, tay run trên chén trà, miệng nói em tự nguyện như đọc lời của người khác. Anh từng nghĩ trận này là kéo em khỏi một cuộc hôn nhân tồi. Rồi anh tưởng nó là cứu căn nhà khỏi một hợp đồng bẩn. Bây giờ, trước những ký hiệu nhỏ như vết kim trên trang sổ, anh nhận ra Tấn không cần cưới vì thích, cũng không cần căn nhà vì thiếu tiền. Hắn cần một mô hình có thể lặp lại: nợ, lãi, xấu hổ, con gái, tài sản, rồi lại nợ.

Điện thoại của Kha rung lên. Một số quen nhưng anh đã không được phép gọi lại mấy ngày qua hiện trên màn hình: An Nhi. Căn phòng lập tức im. Kha nhìn Linh Chi. Cô không bảo anh bắt máy ngay, cũng không ngăn. Chỉ đưa tay bật ghi âm cuộc gọi trên máy riêng của mình rồi gật đầu rất khẽ. Kha nhấn nghe. Đầu dây bên kia không có tiếng nói. Chỉ có tiếng quạt trần cũ, tiếng ai đó kéo ghế trên nền gạch và một hơi thở mỏng đến mức nếu anh nóng ruột hỏi dồn, chắc chắn sẽ làm nó biến mất.

“An Nhi,” Kha nói, thật thấp. “Anh đây.” Vẫn im lặng. Rồi một tiếng chạm rất nhẹ vang lên, như điện thoại bị úp xuống bàn. Xa hơn, giọng bà Thu lẫn trong tiếng TV: “Con đừng làm mặt đó nữa, người ta đã chịu cứu nhà mình là phúc rồi.” Một giọng đàn ông khác, khàn hơn, có lẽ ông Hợi: “Ba ngày nữa mọi chuyện xong. Đừng để anh con phá thêm.” Kha nhắm mắt trong một giây. Khi mở ra, anh nhìn thấy Linh Chi đang ghi thời gian vào sổ, còn Minh Quân ngồi cứng như bị ai đóng đinh xuống ghế.

Cuộc gọi tắt sau mười bảy giây. Không lời cầu cứu, không bằng chứng hoàn chỉnh, chỉ một khe cửa hé ra từ phía An Nhi. Kha muốn gọi lại. Ngón tay anh đã chạm vào màn hình, rồi dừng. Nếu em gọi được từng ấy, nghĩa là em còn bị nhìn. Nếu anh gọi lại, người nhận máy có thể không phải em. Anh đặt điện thoại xuống, chậm đến mức móng tay không va vào mặt bàn. “Cô ấy nghe được chuyện ba ngày,” anh nói. “Và cố để tôi nghe.”

Linh Chi lưu file ghi âm vào thư mục riêng, mặt nghiêm lại. “Đoạn này chưa đủ dùng chính thức, nhưng đủ để biết Tấn đang đẩy lịch. Và đủ để chứng minh An Nhi không hoàn toàn bị động.” Câu sau khiến Kha thấy cổ họng mình nghẹn. Không phải vì nhẹ nhõm. Vì xấu hổ. Đến tận lúc này, một phần nào đó trong anh vẫn muốn em cứ ở yên để anh cứu. Nhưng An Nhi, bằng một cuộc gọi không nói thành lời, vừa nhắc anh rằng em không phải cái bóng chờ được kéo ra khỏi phòng tối.

Minh Quân quay lại với ảnh sổ. “Tôi tìm được thêm một lớp.” Anh mở ảnh thứ năm, khoanh vùng phần góc dưới rồi đảo màu. Một dòng chữ hiện lên lờ mờ phía sau vết lóa: “Đối chiếu với Tư S.” Linh Chi ngẩng đầu. “Cậu Tư Sáng.” Kha không ngạc nhiên, nhưng cái lạnh chạy qua sống lưng anh vẫn rất rõ. Người trung gian từng né tránh, người chủ hụi lươn lẹo mà cả nhà nhắc đến bằng giọng vừa sợ vừa khinh, hóa ra không đứng bên ngoài. Tên ông ta nằm ngay dưới cột đối chiếu của sổ thật.

“Ngày mai tìm ông ta,” Kha nói. Linh Chi lập tức đáp: “Tìm, không ép. Gặp nơi công cộng, có ghi nhận. Và trước đó phải có phương án cho Thảo My.” Kha nhìn cô. “Tôi biết.” “Tôi nhắc vì anh biết nhưng hay quên khi giận.” Anh im một lát, rồi gật đầu. Sự nhắc nhở ấy không còn làm anh khó chịu như trước. Có lẽ vì lần này, mỗi câu phanh lại của Linh Chi đều đang giữ cho An Nhi, Thảo My và cả anh khỏi bị Tấn kéo vào ván cờ hắn thuộc luật hơn.

Minh Quân in tạm bảng đối chiếu ra giấy, dùng bút chì nối các ký hiệu giống nhau. Nguyễn Văn Hợi không chỉ có “NĐ” và “MT”. Bên cạnh dòng tên nhà Nguyễn còn có một dấu sao nhỏ, sau đó là chữ “CĐ” viết lệch, như được thêm vào sau. Kha nhìn dấu sao ấy, cảm giác trong ngực lại chuyển từ nóng sang lạnh. Một khoản nợ có thể bị thổi phồng. Một căn nhà có thể bị đưa vào tài sản bảo đảm. Nhưng một con người bị ghi bằng ký hiệu trong sổ tài sản thì không còn là sai sót giấy tờ. Đó là chủ ý.

Gần nửa đêm, khi Linh Chi chuẩn bị niêm phong bản in vào túi hồ sơ, email mới lại sáng lên. Vẫn địa chỉ kia. Lần này không có file đính kèm, chỉ một ảnh chụp màn hình duy nhất. Ảnh không rõ mặt ai, chỉ thấy một trang sổ khác được mở dưới ánh đèn trắng. Ở giữa trang, tên Nguyễn Văn Hợi bị khoanh bằng bút đỏ. Ngay dưới tên ông, dòng ghi chú ngắn đến tàn nhẫn hiện lên: “Ưu tiên xử lý trước lễ. Nhà MT + CĐ.”

Không ai nói gì trong vài giây. Ngoài cửa sổ, bãi xe dưới lầu tối om, vài chiếc xe máy dựng sát nhau như những cái bóng mệt mỏi. Kha nhìn vòng bút đỏ quanh tên cha mình, rồi nhìn hai chữ cuối cùng. Lần này, anh không thấy mình muốn lao đi. Anh chỉ thấy rõ con đường tiếp theo phải mở bằng chứng cứ, từng nhát một, cho đến khi không ai còn có thể gọi việc bán An Nhi là phúc của gia đình.