Bỏ qua nội dung

Dư Quang Sau Mưa

Chương 35: Lần này anh không đến muộn

CHƯƠNG 35. LẦN NÀY ANH KHÔNG ĐẾN MUỘN

Bảo Lâm bước xuống thêm một bậc, tiếng giày chạm nước nghe rất khẽ mà trong đầu tôi lại vang như một tiếng khóa chốt. Dưới chân tôi, nước đục lăn qua mắt cá. Trên màn hình điện thoại, biểu tượng phát sóng vẫn còn đỏ. Tôi không biết có bao nhiêu người đang nhìn thấy hành lang kỹ thuật hẹp này, nhưng tôi biết một điều: nếu tôi tắt live, hắn sẽ có thêm một khoảng tối. Mà mười hai năm qua, những khoảng tối luôn là nơi người ta giấu sự thật.

“Tắt đi,” Bảo Lâm nói, giọng lịch sự như đang nhắc tôi ký biên bản. “Cô thông minh mà, An Hạ. Dữ liệu đã phát rồi, danh dự của cha cô cũng lấy lại được một phần. Đừng tham. Cứu người sống quan trọng hơn vài câu tuyên bố trên mạng.” Tôi nhìn bộ điều khiển trong tay hắn. Trên màn hình nhỏ, mã van xả phụ khu Nam nhấp nháy màu vàng. Ở kênh phụ, Đức “Gấu” gầm lên: “Dây đã tới. Người trong buồng phụ còn thở. Sếp, giữ thêm ba mươi giây.” Ba mươi giây. Ngày trước, người ta lấy của ba tôi mười bảy phút. Bây giờ, Bảo Lâm muốn đổi thêm ba mươi giây bằng mạng của người dưới hầm và sự im lặng của tôi.

Tôi hít vào rất chậm. “Anh nói cứu người sống quan trọng hơn, vậy tại sao anh cầm van nước để mặc cả?” Nụ cười của Bảo Lâm mỏng đi. “Vì cô chỉ hiểu ngôn ngữ đó. Những người như cô thích biến mình thành biểu tượng. Biểu tượng cũng biết chết.” Tôi nâng điện thoại cao hơn, để camera bắt trọn màn hình bộ điều khiển trong tay hắn. “Tùng, em nghe không?” Đầu dây im một nhịp, rồi giọng Tùng bật lên, căng đến khàn: “Em nghe. Chị đừng tắt. Em đang nhìn được mã van. Đó là van phụ Nam-Bảy, không phải bơm chính. Hắn đang dùng quyền bảo trì cục bộ. Chị giữ hắn nói thêm mười giây nữa.”

Bảo Lâm nghe thấy, lập tức nhấn một nút. Từ dưới hầm truyền lên tiếng nước rền, sâu và nặng như con thú vừa bị đánh thức. Trong bộ đàm, Minh Khang ho sặc, tiếng kim loại va mạnh. “An Hạ!” Lần này anh gọi tên tôi không còn giữ nổi bình tĩnh. Tôi bám tay vào mép tủ bảo trì, mắt không rời Bảo Lâm. “Em đây.” Hai chữ ấy làm cổ họng tôi đau. Tôi nghe trong tiếng gọi ấy nỗi hoảng loạn từng khiến anh sống mười hai năm trong bóng tối. Tôi không muốn trở thành một cái tên khác treo trong lòng anh.

“Nghe em nói,” tôi cố giữ giọng đều. “Anh không được bỏ người trong buồng phụ để lên đây.” Bên kia im một nhịp rất ngắn. Tôi biết anh hiểu. Nếu anh lao lên cứu tôi bằng mọi giá, Bảo Lâm sẽ thắng: biến tình yêu thành lý do để bỏ lại người khác. Minh Khang thở gấp, rồi đáp, khàn nhưng rõ: “Anh không bỏ ai lại. Đức, chuyển dây phụ qua người bị nạn. Tôi giữ cửa thêm lần cuối.” Đức chửi một câu bị nhiễu nuốt mất nửa chữ, nhưng ngay sau đó tôi nghe anh ta ra lệnh cho đội kéo. Có những câu yêu thương không cần nói; đôi khi, nó là việc người ta nghe mình trong khoảnh khắc đáng lẽ họ muốn làm ngược lại.

Bảo Lâm cau mặt. “Cảm động thật. Nhưng cô kéo dài được bao lâu?” Hắn giơ bộ điều khiển lên. “Chỉ cần tôi mở hết van, nhánh Nam sẽ dồn nước trước khi đội của cậu ta kịp ra.” Hoài Phương gào trong tai nghe: “Hạ, camera đang phát. Chị Chi đã gửi vị trí cho cứu hộ và công an. Người dân ngoài cửa đang phá khóa, nhưng cửa có chốt điện.” Chị Chi chen vào: “Em đứng yên. Tùng đang tìm khóa tay.” Tùng nói nhanh đến mức gần như nuốt chữ: “Không cần khóa tay. Tủ bảo trì sau lưng chị có cần gạt cơ. Chuyển sang manual lock, quyền bảo trì cục bộ của hắn bị vô hiệu chín mươi giây. Camera xoay xuống bên phải.”

Tôi làm theo, từng động tác nhỏ đến mức như chỉ đang run. Bảo Lâm nhìn thấy tôi hạ điện thoại, lập tức bước tới. “Tôi bảo cô tắt.” Hắn đưa tay giật lấy máy. Tôi né sang một bên, vai đập mạnh vào cạnh tủ. Điện thoại suýt trượt khỏi tay, nhưng dây sạc relay kéo nó lại. Trên màn hình, tem bảo trì nhòe nước hiện ra. Tùng hét: “DQ-NB7-17. Đúng rồi. Cần gạt màu đỏ nằm dưới nắp nhựa.” Bảo Lâm lao tới. Tôi không đánh nhau giỏi. Nhưng tôi biết cách giữ lấy một thứ quan trọng khi người khác muốn cướp khỏi tay mình.

Tôi xoay người, ép lưng vào tủ, dùng cả khuỷu tay đập vào nắp nhựa. Lần đầu không bung. Lần thứ hai, móng tay tôi bật đau nhói. Lần thứ ba, nắp nhựa rơi xuống nước. Bảo Lâm túm được cổ tay tôi, lực siết đủ khiến vẻ lịch sự của hắn rách toạc. “Cô nghĩ cha cô sống lại được sao?” hắn rít qua kẽ răng. “Cô thắng dữ liệu rồi thì sao? Người chết vẫn chết.” Tôi nhìn hắn, đau đến hoa mắt, nhưng giọng vẫn bình tĩnh. “Đúng. Người chết vẫn chết. Nên người sống mới càng không được chết thay lời nói dối của anh.” Tôi dùng tay còn lại chụp lấy cần gạt đỏ và kéo mạnh.

Một tiếng “cạch” vang lên giữa tiếng mưa. Đèn trên bộ điều khiển của Bảo Lâm chuyển từ vàng sang xám. Hắn sững người đúng nửa giây. Chỉ nửa giây thôi, nhưng bên ngoài cửa thép, một tiếng va cực mạnh dội vào. Rồi tiếng Mai Uyên vang lên từ phía loa ngoài hành lang, lạc đi vì thở: “Chốt điện bị ngắt rồi! Kéo cửa!” Qua lớp kính mờ, bóng người dân phòng, cứu hộ và Mai Uyên chồng lên nhau. Cô ấy ướt sũng, một bên má xước dài, tay vẫn cầm chiếc thẻ kỹ thuật méo mó. Không phải phép màu. Là cô đã chạy vòng theo cầu thang phụ, đưa được mã tầng kỹ thuật cho đội bên ngoài và ngắt nguồn chốt cửa đúng lúc Tùng khóa van.

Cánh cửa thép bật ra bằng một tiếng rên dài. Bảo Lâm lùi lại, nhưng phía sau hắn, từ cầu thang dẫn xuống hầm, tiếng bước chân nặng nề đã vang lên. Đức “Gấu” xuất hiện trước, áo phản quang rách một mảng, mặt đầy bùn, tay vẫn giữ dây cứu hộ. Sau lưng anh ta là Minh Khang. Tôi đã tưởng mình sẽ nhìn thấy một người hùng bước ra từ bóng tối. Nhưng Minh Khang chỉ ướt sũng, môi tái, một bên vai rỉ máu, hơi thở khàn đặc vì nước và bụi bê tông. Anh đứng không vững đến mức phải bám vào lan can, nhưng ánh mắt khi nhìn tôi lại tỉnh đến đau lòng. Anh không đến bằng cách bỏ lại người khác. Phía sau anh, đội cứu hộ đang đưa người bị kẹt trong buồng phụ ra bằng cáng mềm. Lần này, anh không đến muộn, vì anh không để ai phải trả giá cho việc anh đến sớm.

Bảo Lâm bật cười, nhưng tiếng cười vỡ ra ở cuối. “Các người nghĩ bắt được tôi là xong à? Dữ liệu muốn ra tòa phải qua giám định. Truyền thông ngày mai sẽ hỏi tại sao một cô copywriter được phép phát hồ sơ nhạy cảm. Dư Quang sẽ chết chung với danh dự của các người.” Luật sư Duy xuất hiện cùng hai cán bộ công an và một nhân viên kỹ thuật. Giọng anh bình thản đến mức gần như tàn nhẫn: “Mã hash, chuỗi nhận file, bản mirror công khai, clip cô Mai Uyên quay, livestream uy hiếp hiện trường và bộ điều khiển trong tay anh đều đã được ghi nhận. Anh có quyền im lặng từ bây giờ.” Nếu là lúc khác, tôi sẽ đánh giá câu đó khá đáng đưa vào sách giáo khoa ngành cà khịa có căn cứ. Lúc ấy, tôi chỉ thấy đầu gối mình mềm đi.

Bảo Lâm bị khống chế không ồn ào như tôi từng tưởng tượng. Không có cú đánh đẹp mắt, không có lời thú tội dài dòng. Chỉ có tiếng còng tay khép lại, tiếng nước rút trong ống phụ, tiếng người bên ngoài hô mở đường cho cáng cứu thương và tiếng Hoài Phương khóc trong tai nghe nhưng vẫn mắng tôi: “Mày mà còn chạy đi cắm dây một mình lần nữa, tao sẽ in mặt mày lên poster phòng chống ngu dũng cảm.” Tôi bật ra một tiếng cười rất nhỏ, rồi mới nhận ra mình đang khóc. Nước mắt hòa với nước mưa, chẳng phân biệt được cái nào đến từ trời, cái nào đến từ một đêm cuối cùng cũng chịu rách ra.

Minh Khang bước tới trước mặt tôi. Anh không ôm tôi ngay, không kéo tôi khỏi mọi thứ như thể chỉ cần anh xuất hiện là thế giới được quyền ngừng nguy hiểm. Anh nhìn cổ tay tôi bị siết đỏ, nhìn vai tôi va vào tủ, rồi cởi áo khoác cứu hộ phủ lên người tôi bằng một động tác chậm đến run. “Anh xin lỗi,” anh nói. Ba chữ ấy không còn giống lời xin lỗi dưới logo Dư Quang, cũng không giống lời chuộc lỗi trước truyền thông. Nó nhỏ hơn, riêng hơn, và vì vậy đau hơn. Tôi lắc đầu. “Anh cứu được người kia không?” Anh nhìn xuống, hít một hơi rất sâu. “Còn mạch. Đức đưa ra xe cấp cứu rồi.” Tôi nhắm mắt. Trong bóng tối phía sau mí mắt, tôi nghe giọng ba tôi ở phút mười bảy: đừng tắt đèn. Còn sáng là còn người.

Một nhân viên điều tra bước tới báo rằng dữ liệu 17 phút đã được niêm phong, bản điều phối cũ sẽ được chuyển cho cơ quan có thẩm quyền và hồ sơ vụ tai nạn Nam Thành sẽ được đề xuất mở lại theo chứng cứ mới. Tôi nghe từng chữ mà không thấy nhẹ nhõm như mình từng tưởng. Mười hai năm, tôi nghĩ chỉ cần có ai đó nói ba tôi không phải hung thủ, tôi sẽ được trả lại toàn bộ cuộc đời bị lấy mất. Nhưng khi ngày đó thật sự đến, tôi mới hiểu công lý không phải cánh cửa mở ra là mọi vết thương tự động lành. Nó chỉ là ánh sáng đầu tiên rọi vào một căn phòng đã khóa quá lâu.

Minh Khang đứng cạnh tôi, im lặng như hiểu mọi lời an ủi đều quá nhỏ. Ngoài hành lang, mưa vẫn rơi, nhưng tiếng nước trong hầm đã dịu xuống. Trên điện thoại của chị Chi, livestream vẫn còn đó: hàng nghìn người đang lưu lại dữ liệu, gửi vị trí, gọi đường dây nóng, nhắc nhau đừng săn lùng sai người. Lần đầu tiên trong rất lâu, đám đông không chỉ là thứ có thể ném đá. Họ cũng có thể chuyền tay nhau một vệt sáng để nó không tắt. Tôi nhìn khoảng hầm tối phía dưới nơi ba tôi từng chạy ngược vào mưa. Cha tôi được trả lại một phần tên. Bảo Lâm bị đưa đi. Dư Quang vẫn còn người cần cứu. Và tôi, giữa tất cả những điều tưởng như đã kết thúc ấy, chợt nhận ra câu hỏi khó nhất không còn là làm sao minh oan cho người chết. Mà là sau khi người chết được trả lại sự thật, người sống phải bắt đầu sống tiếp từ đâu.