Chương 9 - Chương 9: Đơn Hoàn Không Người Nhận
Chương 9: Đơn Hoàn Không Người Nhận
Quân không chạy ngay về chợ. Bản năng đầu tiên của anh là dựng xe, lao qua dòng người và lật tung từng sạp rau cho đến khi thấy mẹ còn ngồi đó. Nhưng chỉ cần nghĩ thêm nửa giây, anh đã hiểu đó chính là điều người gửi tin nhắn muốn. Một thằng con hoảng loạn sẽ dẫn mọi cái đuôi thẳng đến chỗ người mẹ đang được giấu trong đám đông. Anh đứng bên mép đường, điện thoại nóng trong lòng bàn tay, nhìn bức ảnh chụp mình và An Nhiên ở quán nước như nhìn một tấm giấy phạt vừa rơi xuống đời mình. Mười một phút đủ để sửa một camera. Câu đó bám trong đầu anh, lạnh và khô như tiếng khóa cửa tầng hầm.
An Nhiên đã gom hồ sơ vào túi vải, kéo dây khóa đến tận cùng rồi nói rất nhanh: ‘Đi khỏi đây. Đừng về chợ theo đường thẳng. Đừng gọi mẹ anh bằng giọng đang muốn chết.’ Quân bật cười một tiếng ngắn, không vui. ‘Chị an ủi người khác nghe có nghề ghê.’ ‘Tôi không an ủi. Tôi đang giữ anh khỏi tự nộp địa chỉ.’ Cô đưa mắt qua bên kia đường, nơi một chiếc xe máy màu bạc vừa lách khỏi dòng xe rồi mất hút sau xe buýt. Không có cảnh rượt đuổi ồn ào, không có ai nhảy ra giật túi. Chính sự bình thường ấy mới làm Quân thấy gai gáy. Những người đang săn anh không cần dao. Họ có điện thoại, camera, app và đủ kiên nhẫn để chờ anh tự sai.
Anh gọi cho dì Sáu. Lần này, anh ép giọng mình xuống thật đều, đều đến mức tự nghe cũng thấy giả. ‘Dì, cho má con vào trong kho vải của cô Ba một lát được không? Đừng nói con dặn. Dì nói ngoài chợ có kiểm tra trật tự, ngồi trong đó cho mát.’ Đầu dây bên kia có tiếng người trả giá, tiếng túi nylon sột soạt, rồi giọng dì Sáu hạ thấp: ‘Thằng nón đen mới đi khỏi. Má mày hỏi sao tao cứ bắt bả ngồi sát vô trong.’ Quân nhắm mắt. ‘Dì nói con sắp ghé lấy đồ, đừng để má tự về. Nếu ai hỏi thêm về con, dì cứ kêu con nợ tiền dì, dì đang chờ bắt nó trả. Câu đó nghe thật hơn.’ Dì Sáu im hai giây rồi chửi nhỏ: ‘Mày biết dùng cái nghèo làm bình phong rồi đó.’ Quân muốn đáp lại bằng một câu cà khịa, nhưng cổ họng nghẹn cứng. ‘Con học từ đời chứ đâu học từ trường.’
Cúp máy, anh không thấy nhẹ hơn. Chỉ là nỗi sợ đã có một chỗ để đứng tạm. An Nhiên nhìn anh, ánh mắt dịu hơn lúc nãy một chút nhưng vẫn sắc. ‘Mẹ anh đang ở chỗ đông người, có người lớn để ý. Tạm thời đừng kéo bà ra đường.’ Quân gật đầu, cất điện thoại rồi kéo mũ bảo hiểm xuống thấp. ‘Vậy giờ làm gì? Ngồi chờ họ nhắn tiếp à?’ ‘Không. Người chụp ảnh biết thẻ. Họ muốn anh tin thẻ là thứ phải giấu nhất. Có thể đúng, cũng có thể họ muốn anh quên một thứ khác.’ Cô vỗ nhẹ vào túi hồ sơ. ‘Đơn hàng. Nếu chiếc hộp là cách chuyển đồ, nó không thể chỉ chạy một lần.’
Hai chữ đơn hàng kéo Quân trở lại mặt đất. Thành phố đối với người khác là đường, là quận, là tòa nhà. Với anh, nó là mã đơn, thời gian lấy hàng, tên khách, ghi chú vô lý kiểu ‘gọi không nghe thì để chậu cây’, là những dòng phạt lạnh lùng hơn cả mưa. Anh mở app. Nút nhận đơn vẫn xám vì tài khoản đang bị xem xét sau khi khách khiếu nại mất hàng, nhưng mục lịch sử còn vào được. Màn hình nứt một đường ở góc, pin còn hai mươi ba phần trăm, mạng nhảy giữa 4G và một vạch hy vọng mỏng như tóc. Anh kéo xuống các đơn cũ, tìm những địa chỉ quanh Minh Thịnh Plaza, căn hộ dịch vụ Nam Lộ Residence và vài điểm nhận hàng lạ mà anh từng đi qua nhưng không để tâm.
An Nhiên không chen tay vào điện thoại anh. Cô chỉ đứng lệch phía sau, dùng thân người che bớt tầm nhìn từ mặt đường. ‘Tìm gì?’ cô hỏi. ‘Đơn có hộp nhỏ, ghi chú lằng nhằng, người nhận không rõ tên, hoặc đơn hoàn.’ Quân nói, mắt vẫn dính vào màn hình. ‘Bọn tôi hay nhớ khách bom hàng hơn nhớ sinh nhật người yêu cũ. Vì sinh nhật quên còn xin lỗi được, bom hàng thì app trừ tiền thật.’ An Nhiên khẽ nhếch môi. Cái cười rất nhanh, như một que diêm bật lên rồi tắt. Trong một giây, Quân thấy mình vẫn còn là người sống, không chỉ là một cái túi đựng chứng cứ đang bị dí ngoài đường.
Nhưng lịch sử của anh không đủ. Đêm mưa nhận hộp là đơn mới nhất; những đơn trước đó của cùng tuyến bị app rút gọn tên khách, chỉ hiện mã sau ba mươi ngày. Quân chửi thề một tiếng rất nhỏ, rồi mở nhóm chat của đội shipper khu trung tâm. Hơn trăm người, mỗi ngày vài nghìn tin, toàn than mưa, than khách, than bảo vệ chung cư coi shipper như bụi đường biết đi. Anh gõ vào ô tìm kiếm: ‘hộp xám’, ‘Nam Lộ Residence’, ‘Minh Thịnh’, ‘hoàn’. Kết quả nhảy ra một chuỗi tin cách đây gần hai tháng. Người gửi là Hùng, đội trưởng nhóm, với câu mở đầu rất đúng phong cách của hắn: Ai nhận đơn hộp xám của cái tòa ma Nam Lộ thì né giùm, hoàn không ai nhận mà bắt ứng phí, app ăn không chừa xương.
Quân gọi Hùng ngay. Đầu dây bên kia bắt máy sau ba hồi, giọng ngái ngủ dù trời còn chưa tối hẳn. ‘Gì nữa, ông tướng? Tao đang nằm dưỡng cái lưng bị cuộc đời giao nhầm.’ Quân không vòng vo. ‘Hai tháng trước anh có nhắc đơn hộp xám ở Nam Lộ Residence. Ai chạy?’ Hùng im. Sự im lặng của người làm nghề đường phố rất khác; nó không rỗng, nó có tiếng cân nhắc. ‘Mày đào cái đó làm gì?’ ‘Nó giống đơn của em.’ ‘Thì đơn nào mà chả giống đơn nào. Hộp, túi, giấy, đời shipper gói lại là hết.’ ‘Anh Hùng.’ Quân gọi tên hắn, giọng thấp hẳn. ‘Có người đang hỏi mẹ em ngoài chợ.’
Hùng thở ra một hơi dài. Tiếng bật lửa lách cách vang lên dù hắn từng tuyên bố bỏ thuốc ba lần trong một tháng. ‘Đơn đó thằng Bình chạy. Bình lùn, hay đeo túi chéo màu đỏ, mày gặp ở bãi xe trung chuyển rồi đó. Nó nhận từ một quầy photocopy gần Minh Thịnh, giao lên Nam Lộ Residence, khách không nghe máy. App bắt hoàn về điểm lấy, nhưng điểm lấy đóng cửa. Nó kẹt giữa hai đầu, chửi um trong nhóm.’ Quân kéo lại chuỗi tin. Đúng là có một ảnh chụp màn hình mờ: trạng thái Đơn hoàn – không người nhận, bên dưới là mã đơn bị che mất nửa sau vì Hùng đã vẽ thêm cái mặt khóc bằng bút chỉnh ảnh. ‘Sau đó sao?’ anh hỏi.
‘Sau đó có người gọi riêng cho nó, bảo cứ để hộp ở tủ điện tầng trệt, sẽ xác nhận hoàn bằng tay. Nghe ngu chưa? Nhưng thằng Bình lúc đó đang âm điểm, nó làm.’ Hùng hạ giọng. ‘Tao chửi nó một trận. Nó bảo người gọi biết mã đơn, biết tên nó, biết cả biển số xe. Nó sợ.’ Quân nghe máu trong tai mình đập dồn. Một chiếc hộp xám, một căn hộ dịch vụ, một người nhận không xuất hiện, một lệnh hoàn kỳ quặc. Không phải trùng hợp. Chỉ là lần trước, người chạy đơn không có cha chết ở Minh Thịnh Plaza nên không ai nhìn thấy sợi dây nối giữa các thứ.
An Nhiên lấy bút ra, ghi nhanh vào mép giấy: Bình lùn – túi đỏ – tủ điện tầng trệt – quầy photocopy gần Minh Thịnh. Quân hỏi tiếp: ‘Em cần gặp Bình.’ Lần này Hùng im lâu hơn. Ở đầu bên kia có tiếng xe chạy qua, tiếng ai đó gọi một ly cà phê sữa ít đá. Khi Hùng nói lại, giọng hắn không còn đùa. ‘Không gặp được.’ Quân siết điện thoại. ‘Sao?’ ‘Nó nghỉ chạy rồi.’ ‘Nghỉ thì xin số.’ ‘Quân, tao nói không gặp được là không gặp được.’ Hùng nuốt khan, rồi nói rất nhỏ: ‘Bình chết rồi.’
Mọi âm thanh quanh Quân như bị ai kéo xuống dưới mặt nước. Tiếng còi xe xa đi, tiếng quạt của quán sửa xe bên cạnh cũng thành một vệt ù ù. Anh nhìn dòng chữ Đơn hoàn – không người nhận trên màn hình, bỗng thấy nó không còn là trạng thái giao hàng nữa. Nó giống một cái nhãn người ta dán lên số phận của những ai cầm nhầm thứ không nên cầm: hoàn lại, không ai nhận, xóa khỏi hệ thống. ‘Chết lúc nào?’ anh hỏi. Hùng đáp: ‘Ba tuần sau đơn đó. Tai nạn xe trên đường ven kênh. Báo phường ghi tự tông vào dải phân cách lúc khuya. Tao có đi viếng. Mẹ nó khóc nói nó mấy ngày trước cứ bảo có người gọi hỏi cái hộp, mà ai cũng tưởng nó thiếu ngủ nói nhảm.’
Quân thấy bàn tay mình lạnh đi. Anh từng nghe quá nhiều chữ tự trong đời: tự ý vào hầm, tự trượt ngã, tự gây tai nạn. Một chữ ngắn, tiện như nắp thùng rác. Đậy xuống là xong. An Nhiên nhìn sắc mặt anh đã hiểu một nửa, cô không hỏi ngay, chỉ chìa tay lấy điện thoại để xem ảnh chụp màn hình. Quân đưa nhưng không buông hẳn, như thể nếu thả tay ra thì mọi thứ sẽ rơi xuống một tầng hầm khác. Hùng vẫn ở đầu dây: ‘Mày nghe tao, đừng dây vô đơn đó. Tao không biết mày cầm gì, nhưng nếu nó giống vụ của Bình thì trả đi. Còn mẹ mày, đưa bả về quê mấy bữa.’
‘Về quê bằng tiền nào?’ Quân bật lại, giọng khàn. ‘Với lại quê nào chứa nổi cái app khóa tài khoản, chủ nợ và người biết biển số xe mình?’ Hùng không trả lời được. Quân cũng không cần hắn trả lời. Anh lưu ảnh màn hình cũ, chụp lại đoạn chat, rồi nhắn Hùng gửi cho mình số cũ của Bình và địa chỉ nhà mẹ Bình nếu còn nhớ. Hùng chửi một câu, bảo anh điên, nhưng cuối cùng vẫn gửi một dòng địa chỉ cụt ngủn ở hẻm Cầu Muối kèm lời dặn: Đừng nói tao đưa. Quân nhìn địa chỉ ấy, trong lòng không hề có cảm giác thắng được gì. Anh chỉ thấy con đường trước mặt dài hơn, tối hơn và đông người chết oan hơn anh tưởng.
Tin nhắn mới lại hiện lên trên màn hình. Không phải số lạ lúc nãy, mà là từ app: Yêu cầu hoàn/bồi thường đơn tranh chấp đang được cập nhật. Vui lòng đến điểm hỗ trợ trước 20:00 để đối soát. Bên dưới, hệ thống gợi ý một địa chỉ quen đến mức Quân phải bật cười khô: điểm hỗ trợ nằm ngay tầng trệt Nam Lộ Residence. An Nhiên đọc xong, mặt cô cứng lại. Quân nhìn dòng Đơn hoàn – không người nhận trong ảnh cũ, rồi nhìn yêu cầu đối soát vừa được đẩy tới tài khoản của mình. Người từng nhận một hộp tương tự đã chết vì tai nạn xe. Còn bây giờ, hệ thống đang lịch sự mời anh quay lại đúng cái nơi chiếc hộp đã từng nuốt mất một mạng người.
