Chương 61 - Chương 61: Mưa Cắt Sóng
Chương 61: Mưa Cắt Sóng
Mưa đổi tiếng ngay khi Quân rời khỏi bức tường chắn. Không còn là những hạt rơi rời rạc trên mái tôn, nó đổ xuống thành một lớp nước đặc, quất xiên qua gầm cầu và xóa nhòe ba bóng bảo vệ ở đầu dốc. Chiếc điện thoại nút bấm trong tay anh chỉ còn một vạch sóng rồi mất hẳn. Dòng tin của Sơn vẫn đứng ở nửa câu: “CẦU CHÍNH BỊ…”
Phía sau, người đi tay ga trắng đã bước xuống dốc. Tiếng giày hắn dẫm qua nước nghe chậm, không vội. Hắn biết phía trước đã khóa, nên chỉ cần ép Quân đứng yên đủ lâu để bảo vệ quay xuống.
Quân tháo pin, nhét máy và pin vào hai túi nilon riêng trong lớp áo bên trong. Anh kéo bao tải xám lên, kiểm tra bằng đầu ngón tay phải. Lớp niêm phong vẫn cứng, mép băng không bong. Bốn trăm tám mươi sáu gram còn nguyên. Cổ tay trái thì không còn nguyên lắm; chỉ cần siết mạnh là cơn đau chạy thẳng lên khuỷu.
Dưới chân trụ mười bốn, nước mương đã phủ qua bậc thấp nhất nhưng chưa chạm đến dải bê tông hẹp men theo thành kè. Quân từng thấy dải đó một lần vào mùa khô. Ba năm trước, anh giao sáu hộp cơm đến trạm bơm bên kia cầu. Khách không chịu ra cổng, bắt anh vòng xuống đường bảo trì vì “đi có mấy trăm mét mà cũng tính phụ phí”. Hôm ấy một ông thợ vừa ăn vừa chỉ xuống dưới, bảo đường chính tắc thì đi theo dải kiểm tra đến giếng cáp cũ, nhưng trời mưa đừng dại.
Hôm nay thành phố đã tính phụ phí bằng mạng anh.
Quân tụt xuống bậc bê tông, giữ bao tải trước ngực. Đá rêu trơn như mỡ. Anh không bước xuống lòng mương mà bám sát dải kiểm tra, nơi các mấu thép chữ U đóng vào tường cách nhau nửa mét. Mỗi bước phải đặt gót ngang, mũi chân hướng ra dòng nước. Chậm hơn chạy, nhưng người phía trên không nhìn thấy anh sau lớp mưa và dầm cầu.
Một tiếng quát vang từ đầu dốc.
“Phạm Minh Quân! Đứng lại! Anh đang giữ tài sản bị đánh cắp!”
Quân không trả lời. Chỉ có ứng dụng mới thích bắt tài xế xác nhận những thứ nó đã tự quyết.
Ánh đèn pin quét qua mặt nước phía sau. Người đi tay ga trắng đã xuống đến bậc đầu tiên. Hắn gọi lớn cho nhóm bảo vệ, báo Quân chui vào tuyến thoát nước. Trên cầu, bộ đàm lập tức rè lên. Một người bảo vệ nói phải khóa cửa giếng cáp phía kho cũ. Người khác đáp trạm bơm chưa bàn giao chìa khóa.
Quân nghe đủ để biết lối anh nhớ chưa bị khóa, nhưng họ đã đoán được đầu ra.
Dải bê tông thu hẹp ở giữa hai trụ. Phía trên là bụng cầu đen, nước từ khe co giãn nhỏ xuống thành từng sợi mạnh như vòi. Quân nghiêng người đi qua. Bao tải cọ vào một đầu bu lông, phát tiếng xé khô. Anh dừng ngay, dùng tay phải kéo lớp vải ra khỏi kim loại. Bao xám rách một đường bằng ngón tay, lộ lớp túi đen bên trong nhưng chưa chạm đến niêm phong.
Ánh đèn phía sau chụp trúng lưng anh.
“Thấy rồi!”
Người đi tay ga trắng bước nhanh hơn. Hắn nặng hơn Quân, mỗi bước làm nước bắn khỏi mép kè. Quân không thể thắng bằng sức. Anh nhìn lên dầm cầu, tìm những vệt sơn cũ. Ở trụ mười bốn có hai mũi tên: một xanh hướng về trạm bơm, một đỏ đã bạc màu hướng vào khoảng tối bên phải. Hôm giao cơm, ông thợ từng chửi đội thi công tô nhầm sơ đồ, rồi lấy sơn đỏ đánh dấu lại đường sang giếng cáp. Quân nhớ vì sau đó khách vẫn cho anh một sao do cơm nguội.
Một sao đôi khi sống lâu hơn cả lòng biết ơn.
Anh theo mũi tên đỏ. Lối đi dừng trước một song chắn thép cao ngang ngực, chừa khe hẹp ở bên phải để nhân viên bảo trì lách qua. Quân tháo áo mưa đang quấn ở thắt lưng, luồn bao tải qua khe trước rồi nghiêng vai ép người sang. Cổ tay trái va vào khung sắt, đau đến mức đầu gối anh khuỵu xuống. Anh cắn chặt răng, kéo được mình qua bên kia, sau đó xỏ hai tay áo mưa qua song chắn và buộc nút kép vào thanh ngang.
Nó không khóa được ai lâu. Nhưng người đuổi theo phải dừng lại dùng hai tay.
Quân vừa đi được mười bước thì phía sau vang lên tiếng chửi. Song sắt rung mạnh. Người kia giật áo mưa, nút buộc căng ra nhưng chưa tuột. Quân tiếp tục men theo đường đỏ đến một đoạn hầm thấp, nơi ống cáp cũ chạy dọc tường. Nước từ sân kho tràn qua miệng cống, đổ xuống phía trước anh thành một dòng xiết ngang lối.
Anh dừng lại. Đi tiếp có thể bị cuốn khỏi dải bê tông. Quay lại thì người kia đang giật tung nút áo mưa.
Quân cúi nhìn dòng nước. Rác lá và một chai nhựa trôi qua, mất đúng bốn giây từ miệng cống đến mép mương. Dòng xả không đều; nó mạnh lên mỗi khi hố gom phía trên đầy rồi tràn qua ngưỡng. Giữa hai đợt có khoảng trống ngắn, nước hạ xuống lộ ba mấu thép dưới chân.
Anh chờ một đợt tràn qua, đếm bằng nhịp giao hàng trong đầu. Một, hai, ba. Khi chai nhựa cuối cùng rơi khỏi mép, Quân bám tay phải vào ống cáp, đặt chân lên mấu thứ nhất rồi chuyển nhanh sang mấu thứ hai. Nước lại đổ xuống lúc anh vừa đặt được chân lên phần bê tông bên kia. Dòng xiết đập vào bắp chân, kéo người anh lệch ra ngoài. Cổ tay trái không giữ được gì. Quân quặp khuỷu tay phải quanh ống, ép bao tải vào ngực và đứng im cho đến khi nước hạ.
Mười ba nghìn trong túi quần chắc đã thành bột giấy. Anh nghĩ nếu sống được qua sáng nay, khoản lỗ đầu tiên vẫn là tiền mặt.
Phía sau, áo mưa bị xé khỏi song chắn. Ánh đèn lại xuất hiện.
Quân bò qua đoạn hầm cuối. Trần thấp đến mức lưng anh cọ vào bê tông. Sóng điện thoại ở đây không thể có, nhưng anh vẫn nghe tiếng bộ đàm từ phía trên truyền qua các khe kỹ thuật. Bảo vệ đã chia người ra cửa giếng cáp và trạm bơm. Họ không xuống mương; quy trình ngập nước không cho phép. Hệ thống của Long vẫn làm đúng quy trình, chỉ có mục tiêu là sai.
Bốn giờ kém tám, tại Minh Thịnh Plaza, Trần Bảo Long nhìn hai màn hình camera cùng mất hình vì mưa. Một màn hình cho thấy đầu cầu bị xe đông lạnh khóa. Màn hình còn lại chỉ còn nước trắng và bóng dầm.
“Cậu ta xuống tuyến bảo trì,” nhân viên an ninh nói. “Chúng tôi đang chặn hai đầu ra.”
Long đặt điện thoại xuống, giọng vẫn bình thản. “Không cần biến một người giao hàng thành người sống sót trong cống. Giữ đầu ra, để cậu ta tự quay lại.”
Trịnh Khải đứng cạnh cửa sổ, nhìn mưa xóa nửa thành phố. “Nếu cậu ta không quay lại?”
“Thì nhắc cậu ta còn một địa chỉ phải quay về.”
Long đẩy tập hồ sơ bồi thường cũ sang phía truyền thông. “Đưa người mẹ lên. Dùng bản ký nhận tiền. Tiêu đề không kết luận, chỉ đặt câu hỏi.”
Khải nhìn tờ giấy có chữ ký của bà Mai. “Bà ấy đang ở bệnh viện.”
“Vậy càng dễ nói chúng ta chỉ muốn nghe phía gia đình.”
Không ai ghi câu đó vào biên bản.
Quân đến cuối hầm khi tiếng mưa trên nắp thép đã lớn như đá ném. Trước mặt anh là một giếng cáp vuông, có thang sắt đi lên và một cửa ngang bị bịt bằng tấm lưới. Cửa trên nhiều khả năng đã có bảo vệ chờ. Anh không leo. Anh dùng đèn màn hình điện thoại bật chưa đến ba giây, đủ soi thấy dưới chân thang có dòng chữ sơn: KHO 7B – CỬA PHỤ.
Ký ức ghép lại. Kho 7B từng có hai địa chỉ trên app, một địa chỉ cổng chính và một địa chỉ giao đêm ở đường tàu cũ. Tài xế mới thường bị bản đồ dẫn vòng sáu cây số. Quân từng bị khách bom đơn tại đó, nên anh nhớ cái cửa phụ nằm sau dãy container rỗng, cách giếng cáp chưa đầy trăm mét.
Anh tắt máy, tháo pin lần nữa rồi đẩy tấm lưới ngang. Bản lề kêu rít. Bên ngoài là rãnh cỏ ngập đến mắt cá, phía sau kho cũ. Không có bảo vệ; họ đang chờ ở nắp giếng phía trên.
Quân chui ra, kéo bao tải theo. Lúc chân anh vừa rời cửa, một tiếng kim loại vang trong giếng. Người đi tay ga trắng đã đến thang.
Quân không đóng tấm lưới. Đóng lại chỉ báo rõ anh vừa đi đâu. Anh bước xuống rãnh, đi ngược dòng nước vài mét rồi mới trèo lên nền kho ở một chỗ cỏ bị xe cán. Mưa xóa dấu chân gần như ngay lập tức. Anh không chạy thẳng về cửa phụ Kho 7B mà vòng sau hai dãy container, dùng những khoảng trống giữa chúng để đổi hướng.
Đến mái che của một điểm cân hàng bỏ không, Quân mới lắp pin. Điện thoại sáng, không có vạch sóng. Anh đưa máy lên cao, đi hai bước sang trái, rồi ba bước sang phải như một người đang tìm tín hiệu để nhận đơn lúc khách đã gọi lần thứ năm. Màn hình chớp một vạch. Ba tin nhắn báo đến nhưng không tải được nội dung.
Sau đó, từ phòng trực kho bên cạnh vang ra giọng một người dẫn chương trình.
“Chúng tôi đang phát trực tiếp từ bệnh viện Nam Lộ, nơi bà Phạm Thị Mai, mẹ của đối tượng Phạm Minh Quân, đang điều trị…”
Quân đứng cứng dưới mái tôn.
Qua ô cửa kính mờ nước, anh thấy màn hình điện thoại của người bảo vệ đặt trên bàn. Hình mẹ anh hiện giữa khung dọc, mặt nhợt, vai khoác áo bệnh viện. Vũ Khang đứng chếch phía sau, một tay chắn chiếc micro đang dí tới. Dòng chữ đỏ chạy dưới màn hình: MẸ SHIPPER TỐNG TIỀN ĐÃ NHẬN BỒI THƯỜNG TỪ MINH THỊNH?
Người phỏng vấn giơ bản sao tờ giấy năm cũ trước camera.
“Bà xác nhận đây là chữ ký của bà và gia đình đã nhận đủ tiền sau tai nạn?”
Bà Mai nhìn tờ giấy, rồi nhìn thẳng vào ống kính. Môi bà run nhưng không né.
“Đúng,” bà nói.
Quân thấy ngực mình hụt xuống như vừa bước mất một bậc cầu.
Bà Mai siết tay vào mép chăn, nói tiếp:
“Nhưng hôm đó, họ không cho tôi đọc thứ tôi đã ký.”
