Chương 1 - Chương 1: Đêm Mưa Nhận Đơn
Chương 1: Đêm Mưa Nhận Đơn
Mưa ở Nam Lộ không rơi, nó tạt. Tạt xiên qua kính mũ bảo hiểm, tạt vào cổ áo, tạt xuống màn hình điện thoại làm bản đồ nhòe thành một đám xanh đỏ như bệnh án. Phạm Minh Quân dừng xe dưới mái hiên của một tiệm thuốc đã đóng cửa, lấy mu bàn tay quệt nước trên màn hình, rồi nhìn con số đang nhấp nháy trên app giao hàng: điểm hoạt động 82, tỷ lệ hoàn thành 91%, một đơn nữa bị trễ là đủ để hệ thống trừ thêm tiền thưởng tối.
Anh bật cười một tiếng khô khốc. Tiền thưởng tối nghe như tên một loại hạnh phúc bình dân, nhưng thật ra chỉ là bốn mươi tám nghìn đồng treo trước mặt mấy thằng chạy xe từ sáng tới khuya. Bốn mươi tám nghìn đó mua được thuốc huyết áp cho mẹ hai ngày, hoặc trả được một góc nhỏ trong đống nợ mà ông Cường mỗi tuần đều nhắc bằng giọng thân tình như dao cạo. Quân kéo khóa áo khoác shipper đã bạc màu, nhìn dòng nước chảy qua vỉa hè, rồi bấm nhận đơn cơm hộp vừa hiện lên.
Khách ở tầng mười hai một chung cư cũ. Bảo vệ không cho shipper lên, khách không xuống, thang máy kẹt, app đếm ngược như người đòi mạng. Khi Quân gọi lần thứ tư, đầu dây bên kia mới có tiếng phụ nữ gắt: “Anh để dưới sảnh đi, tôi đang họp.” Anh nhìn tấm biển “Mất hàng tự chịu”, nhìn chú bảo vệ đang nhai bánh mì và nhìn cái camera ngay trên đầu mình, rồi nói rất lễ phép: “Chị họp với ai thì em không biết, nhưng phần cơm của chị không có thẻ cư trú. Nó không tự đi lên được.”
Mười phút sau, chị khách xuống lấy cơm với vẻ mặt như vừa bị xúc phạm nhân phẩm bằng hộp canh bí. Quân nhận một sao vì “thái độ thiếu chuyên nghiệp”. Anh nhìn thông báo, thở ra, đội mưa phóng đi. Chuyên nghiệp, ở thành phố này, đôi khi nghĩa là biết nuốt cục tức xuống mà không nghẹn chết.
Điện thoại rung khi anh vừa qua cầu vượt Lâm Tây. Màn hình hiện tên mẹ: Mẹ. Quân tấp xe vào lề, dựng chống giữa một hàng xe máy chen dưới mái tôn quán nước. Tiếng mưa đập trên mái dày đến mức giọng bà Mai nghe xa như phát ra từ đáy lon thiếc.
“Con ăn gì chưa?”
“Rồi. Con ăn rồi.”
“Ăn gì?”
Quân liếc túi bánh mì nguội mua từ chiều còn nằm trong cốp. “Cơm gà.”
Bên kia im một nhịp. Mẹ anh có một khả năng rất phiền: nghe tiếng con trai nói dối qua cả mưa và sóng yếu. “Đừng chạy khuya quá. Hôm nay ông Cường có ghé chợ.”
Tay Quân siết vô-lăng. “Ổng nói gì?”
“Không có gì. Hỏi thăm thôi.”
Người như Cao Mạnh Cường mà biết hỏi thăm thì ngân hàng chắc biết phát cơm từ thiện. Quân ngẩng nhìn đường, ánh đèn xe kéo thành từng vệt dài trên mặt nước. “Mẹ đừng đưa tiền. Con xoay được.”
“Con xoay bằng cách chạy tới nửa đêm à?”
Anh muốn đáp một câu cà khịa cho nhẹ chuyện, kiểu như nửa đêm là giờ xe ít, thành phố bớt giả bộ văn minh. Nhưng cổ họng tự nhiên khô lại. Từ ngày cha mất, mẹ anh nói nhỏ hơn, đi chậm hơn, và giấu đau giỏi hơn. Còn anh thì học được cách biến mọi thứ thành chuyện đùa, trừ những lúc mưa đập quá mạnh và ký ức không chịu nằm yên.
“Mẹ ngủ sớm đi,” anh nói. “Mai con ghé chợ.”
Cuộc gọi tắt. App lập tức nhảy thông báo: Đơn ưu tiên. Phụ phí thời tiết cao. Quân nhìn mức tiền hiện lên, hai mắt sáng hơn cả đèn pha xe tải đối diện. Một trăm tám mươi hai nghìn cho một đơn nội thành. Không đồ ăn, không nước uống, không “nhờ anh mua thêm bịch đá”. Điểm lấy hàng ở một tủ gửi đồ tự động sau lưng trung tâm thương mại Bắc Hà, điểm giao là căn hộ dịch vụ Thiên Vũ, quận trung tâm.
Đơn ngon thường có độc. Quân biết vậy. Nhưng người đang nợ không có tư cách kén độc nhẹ hay độc nặng, chỉ hỏi độc đó trả bao nhiêu.
Anh bấm nhận.
Màn hình hiện tên khách: K. Số điện thoại bị ẩn theo chính sách bảo mật. Ghi chú giao hàng chỉ có một dòng: Không gọi nếu chưa tới nơi. Không mở hộp. Nếu địa chỉ thay đổi, đi theo app.
Quân nheo mắt. “Không mở hộp” là câu nghe rất muốn mở hộp. Anh tặc lưỡi, nhét điện thoại vào túi chống nước rồi lao xe vào màn mưa.
Tủ gửi đồ nằm ở góc sau trung tâm thương mại, nơi đèn vàng hắt xuống bãi rác tái chế và cửa thoát hiểm. Bình thường, các tủ này dùng để gửi mỹ phẩm, hồ sơ, đồ điện tử nhỏ. Đêm nay khu đó vắng đến mức tiếng bánh xe của Quân nghiến qua nền xi măng nghe rõ như ai bẻ khớp tay. Anh nhập mã trên app. Ô số 19 bật ra với một tiếng tách.
Bên trong là một chiếc hộp giấy màu xám, cỡ bằng hộp giày thấp, bọc băng keo trong rất kỹ. Không logo, không mã vận đơn dán ngoài, chỉ có một tem trắng in hàng chữ nhỏ: 17B-08. Quân cầm lên, thấy hộp nhẹ nhưng không rỗng. Có thứ gì đó cứng bên trong chạm nhẹ vào thành hộp, không giống quần áo, càng không giống mỹ phẩm.
Một bác lao công đẩy xe rác đi ngang, liếc anh rồi liếc chiếc hộp. Quân theo thói quen nhớ mặt: bác khoảng sáu mươi, áo mưa xanh rách vai, mắt trái có vệt đục. Người chạy xe lâu ngày hay tự lưu những thứ linh tinh như vậy, vì ngoài đường, đôi khi thứ cứu mình không phải sức mà là nhớ ai đã nhìn mình lúc nào.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ khách hiện ra trong app.
Đã lấy hàng?
Quân bấm: Đã lấy.
Ba giây sau, khách gửi tiếp: Đi ngay. Đừng dừng dưới camera sảnh.
Quân ngẩng lên. Trên góc tường, camera của trung tâm thương mại quay chậm qua khu tủ đồ. Anh nhìn chấm đỏ nhỏ xíu, rồi nhìn lại dòng tin nhắn. Mưa lạnh chạy dọc sống lưng nhưng không hẳn vì nước.
“Khách gì mà chăm sóc shipper ghê,” anh lẩm bẩm. “Sợ em lên hình xấu hả?”
Không ai đáp. Chỉ có app ping một tiếng, nhắc tuyến đường nhanh nhất. Quân nhét hộp vào thùng sau, khóa lại cẩn thận hơn mọi ngày. Anh từng giao điện thoại mới, vàng cưới, hồ sơ ngân hàng, cả một con mèo trong balô hồng mà chủ dặn “nó hơi khó tính”. Nhưng chưa có món nào khiến khách nhắc đến camera trước khi hỏi anh có đội mưa nổi không.
Đường về trung tâm nghẹt. Nước ngập nửa bánh xe ở đoạn dưới dốc An Phú, xe buýt ép sát làm sóng bẩn hắt lên tới ngực. Quân vừa chạy vừa liếc pin điện thoại: 18%. Cục sạc dự phòng trong túi đã chết từ chiều, còn ổ cắm quán nước gần nhất cách đây ba cây số. App vẫn sáng như cái miệng không biết mệt, liên tục báo thời gian dự kiến trễ thêm từng phút.
Khi dừng đèn đỏ trước công trường Minh Thịnh Plaza cũ, Quân vô thức nhìn qua hàng rào tôn. Dự án đã đổi bảng hiệu thành khu phức hợp mới, chữ vàng sáng choang, sạch sẽ đến mức như chưa từng có ai rơi từ giàn giáo xuống mười hai năm trước. Cha anh, Phạm Văn Đạt, trong hồ sơ là người “không tuân thủ quy trình an toàn”. Một câu ngắn gọn đủ để chôn một người, bán một căn nhà và biến mẹ anh thành người cúi đầu mỗi khi ai nhắc đến tiền bồi thường.
Đèn xanh bật. Xe sau bóp còi. Quân giật mình, vặn ga đi tiếp. Anh tự nhủ đừng nhìn nữa. Nhìn không trả được nợ. Nhìn không mua lại được nhà. Nhìn cũng không khiến người chết bước ra khỏi tờ biên bản sạch sẽ kia.
Cách căn hộ dịch vụ Thiên Vũ hơn một cây số, app bỗng đứng hình. Mũi tên định vị của Quân xoay vòng, rồi nhảy lệch sang một con đường khác. Anh cau mày, tấp vào dưới mái che trạm xe buýt. Mưa hắt ngang, người anh ướt sũng, hộp sau xe im lìm như một cục nợ mới.
Một thông báo đỏ hiện lên.
Khách đã cập nhật địa chỉ giao hàng.
Quân chửi thề rất nhỏ. Đổi địa chỉ giữa đường là đặc sản của những người nghĩ shipper chạy bằng niềm tin và xăng miễn phí. Anh bấm mở chi tiết để xem hệ thống cộng thêm bao nhiêu tiền. Nhưng dòng địa chỉ mới làm ngón tay anh khựng lại.
Căn hộ dịch vụ Thiên Vũ, tháp B, phòng 1708.
Năm giây sau, màn hình chớp một cái. Địa chỉ cũ biến mất. Địa chỉ mới hiện rõ hơn, lạnh hơn, như có ai vừa đặt một bàn tay ướt lên gáy anh.
Minh Thịnh Plaza, cổng kỹ thuật phía Đông, phòng trực 17B-08.
Quân nhìn chiếc hộp trong thùng xe. Trên tem trắng của nó cũng là 17B-08.
App ping thêm một tiếng.
Tin nhắn khách hiện ra: Đi theo địa chỉ mới. Đừng hỏi.
