Bỏ qua nội dung

Doanh So Im Lang

Chương 2: Người Biết Nói Luôn Đúng

Chương 2: Người Biết Nói Luôn Đúng

Tôi mở thư mục lưu trữ cá nhân không phải bằng sự hoảng loạn, mà bằng một động tác đã lặp đi lặp lại đến mức gần như vô thức. Ba năm ở Tín Thành Capital dạy tôi một điều rất đơn giản: trí nhớ của con người có thể mềm đi theo vị trí chức vụ, còn file lưu đúng ngày giờ thì không biết nịnh ai. Tôi nhập mật khẩu, mở thư mục “Khách hàng doanh nghiệp”, kéo xuống mã HL-0427. Công ty Hải Lâm. Ba tuần làm việc. Gần hai tỷ đã giải ngân. Và bây giờ là lý do để người ta hỏi tôi có khai gian nguồn khách hay không.

Tôi không trả lời email kiểm soát ngay. Người bị đặt dưới tiêu đề “dấu hiệu sai lệch” mà vội vàng giải thích thường chỉ tự bước vào chiếc khung người khác đã dựng sẵn. Tôi mở timeline trước. Ngày 3 tháng 5, ảnh chụp danh sách check-in hội thảo có tên Phạm Duy Khang, chức danh Giám đốc tài chính, đơn vị Công ty Hải Lâm, mã tư vấn phụ trách: AN. Ngày 4 tháng 5, email đầu tiên tôi gửi anh Khang về phương án tái cấu trúc dòng tiền. Ngày 7 tháng 5, lịch họp trực tuyến do tôi tạo, kèm biên bản tôi gửi lại cuối ngày. Bảo Trâm không có tên trong bất kỳ bước nào. Đến ngày 12 tháng 5, sau buổi làm việc thứ hai, tôi mới thêm em vào hồ sơ với vai trò hỗ trợ nhập chứng từ.

Tôi lưu từng file thành PDF, chụp lại từng email, từng lịch họp. Sau đó tôi quay sang CRM, bấm vào mục lịch sử thay đổi của HL-0427 để xuất log. Hệ thống quay vòng vài giây rồi hiện thông báo màu vàng: “Hồ sơ đang trong quá trình rà soát nội bộ. Quyền xuất dữ liệu tạm thời bị hạn chế.” Lúc tám giờ ba mươi chín, trường người chăm sóc sau giải ngân bị đổi sang Bảo Trâm. Lúc chín giờ lẻ sáu, email yêu cầu tôi giải trình được gửi ra. Và bây giờ quyền xuất log của người phụ trách chính đã bị khóa. Nếu đây là một sự trùng hợp, thì sự trùng hợp này còn chăm chỉ hơn cả nhân viên kinh doanh cuối tháng.

Tin nhắn nội bộ của chị Hạnh bật lên ở góc màn hình. “Em đừng tự gửi gì cho kiểm soát trước khi chị xem. Việc này thuộc quản lý nhóm.” Tôi chưa kịp trả lời thì chị gửi tiếp: “Cách tốt nhất là em ghi nhận có nhầm lẫn trong khai báo nguồn, đề xuất chia lại công cho Trâm, sau đó chị sẽ nói giúp để hoa hồng không bị treo lâu.” Tôi gõ một dòng rồi xóa. Gõ lại, lại xóa. Cuối cùng tôi chỉ trả lời: “Em sẽ phản hồi đúng theo hồ sơ và chứng từ em có.”

Ngoài sàn kinh doanh, tiếng nói chuyện bỗng nhỏ xuống khi Bảo Trâm đi ngang qua bàn tôi. Em cầm một tập giấy mỏng, khuôn mặt vẫn mềm như người vô tình bị kéo vào rắc rối của người khác. “Chị Nhiên, chị Hạnh bảo em gửi chị vài thông tin để chị viết giải trình cho đủ.” Trang đầu là bản tường trình của em, câu nào cũng có vẻ biết điều. Em viết rằng trước hội thảo, em đã “trao đổi sơ bộ” với một người tên anh Tuấn, người có quen biết bên Hải Lâm, nhưng do còn mới nên không nắm rõ thao tác tạo lead. Đọc đến đoạn “chị An Nhiên là người có kinh nghiệm nên đã hỗ trợ đưa hồ sơ vào hệ thống”, tôi thấy cổ họng mình lạnh đi. Một câu nói nhẹ nhàng có thể biến người tạo hồ sơ thành người hỗ trợ. Người biết nói luôn đúng, vì họ chọn câu chữ trước khi người khác kịp lấy chứng cứ ra khỏi ổ cứng.

“Em gửi bằng chứng trao đổi với anh Tuấn cho kiểm soát chưa?” tôi hỏi. Bảo Trâm chớp mắt. “Dạ có vài tin nhắn, nhưng em không muốn làm lớn chuyện.” Tôi nhìn thẳng vào em. “Nếu em không muốn làm lớn chuyện, email chăm sóc sau giải ngân sáng nay không nên ghi em là người phụ trách từ đầu.” Môi em mím lại rất nhanh, sau đó lại giãn ra thành một nụ cười tội nghiệp. “Chị nói vậy mọi người hiểu lầm em mất. Em chỉ làm theo phân công thôi.” Câu cuối cùng em nói vừa đủ để người ngồi bàn kế bên nghe thấy.

Tôi kéo tập giấy về phía mình, không cãi thêm. Cãi nhau với người đang diễn vai yếu thế trước đám đông chỉ khiến mình thành kẻ xấu đúng như họ cần. Tôi mở một file mới, đặt tên “Giải trình HL-0427 – Lê An Nhiên”, rồi viết theo thứ tự thời gian: ngày, giờ, người tham dự, tài liệu đính kèm, trạng thái hệ thống. Tôi ghi rõ nguồn lead được tạo từ hội thảo ngày 3 tháng 5, người tạo lead là tôi, mã tư vấn trên danh sách check-in là AN. Tôi ghi rõ Bảo Trâm chỉ được thêm vào ngày 12 tháng 5 với vai trò hỗ trợ chứng từ. Đến đoạn trường người chăm sóc sau giải ngân bị đổi bằng tài khoản quản lý nhóm đúng lúc tôi đang ở phòng họp nhỏ với chị Hạnh, tôi dừng lại vài giây, rồi sửa thành: “Đề nghị phòng kiểm soát đối chiếu lịch phòng họp, camera khu vực liên quan và audit log hệ thống để xác minh thời điểm thay đổi dữ liệu.”

Gần trưa, anh Khang gọi lại. Tôi đi ra cuối hành lang gần máy photocopy cũ để nghe máy. “Tôi vừa nhận thêm một email,” anh nói. “Lần này họ đề nghị tôi xác nhận rằng trước ngày 3 tháng 5, Hải Lâm đã được giới thiệu qua một người tên Tuấn. Tôi không biết người này.” Tôi nhắm mắt một giây. “Anh chưa cần trả lời vội ạ. Nếu bên em cần xác nhận chính thức, anh cứ phản hồi đúng theo thực tế làm việc của Hải Lâm.” Anh Khang im lặng rồi hỏi: “Cô có đang bị ép nhận gì không?” Tôi chỉ nói: “Em đang làm giải trình theo chứng từ.” Khi tôi trở lại bàn, hộp thư đã có email mới từ phòng kiểm soát nội bộ, yêu cầu tôi không tự ý liên hệ khách hàng và mọi chứng cứ phải gửi qua trưởng nhóm trước 15h. Tốc độ phối hợp của họ còn nhanh hơn cả lúc khách hàng cần giải ngân.

Đến hai giờ chiều, chị Hạnh gọi tôi vào phòng họp nhỏ lần nữa. Lần này Bảo Trâm cũng có mặt. Trên bàn là ba bản biên bản làm việc tạm thời, đã in sẵn. Chị Hạnh đẩy một bản về phía tôi. “Em đọc đi. Nếu không có gì quá khác biệt thì ký, để chị còn gửi kiểm soát trước hạn.” Tôi đọc chậm từng dòng. Dòng thứ ba ghi tôi có sơ suất trong việc khai báo nguồn lead Hải Lâm do chưa cập nhật đầy đủ trao đổi ban đầu của Bảo Trâm. Dòng thứ năm đề xuất điều chỉnh ghi nhận công lao theo hướng Bảo Trâm là nguồn kết nối ban đầu, còn tôi là người xử lý và chốt hồ sơ. Dòng cuối ghi hai bên thống nhất không tiếp tục khiếu nại để đảm bảo ổn định trước kỳ kiểm tra nội bộ.

Tôi đặt bản biên bản xuống. “Em không ký.” Nụ cười trên mặt chị Hạnh biến mất hẳn. “An Nhiên, em có biết em đang làm mọi chuyện đi xa đến đâu không?” Tôi đáp: “Em biết. Nên em càng không ký một nội dung không đúng sự thật.” Bảo Trâm cúi đầu, giọng nhỏ đi. “Chị Nhiên, em không muốn tranh công với chị. Nhưng nếu chị cứ phủ nhận hết, em cũng khó bảo vệ quyền lợi của mình.” Tôi quay sang nhìn em. “Quyền lợi nào được tạo ra bằng việc đổi người phụ trách sau giải ngân?” Mặt em trắng đi. Chị Hạnh gõ tay xuống bàn. “Đủ rồi. Tài khoản quản lý nhóm có quyền chuẩn hóa dữ liệu, đó là nghiệp vụ bình thường.”

“Nếu bình thường,” tôi nói, “thì log gốc nên được giữ nguyên và xuất ra cho kiểm soát, không phải khóa quyền của người phụ trách chính.” Chị Hạnh nhìn tôi rất lâu rồi hạ giọng. “Chị nói thật. Top 1 tháng này không khiến em an toàn hơn đâu. Người biết điều sẽ còn cơ hội tháng sau. Người chỉ biết chứng minh mình đúng thường mất nhiều hơn hoa hồng.” Tôi nhận ra lời đe dọa rõ ràng nhất không phải lúc người ta quát lên. Nó là lúc họ nói như đang cho mình lời khuyên.

Tôi cầm bản biên bản chưa ký, rời khỏi phòng họp và trở về bàn. Tôi mở email, đính kèm toàn bộ file đã chuẩn bị: danh sách check-in hội thảo, email trao đổi với anh Khang, lịch họp, biên bản làm việc, tin nhắn thêm Bảo Trâm vào hồ sơ, ảnh chụp trạng thái CRM trước và sau thay đổi, cùng yêu cầu bảo toàn audit log hệ thống. Tôi đọc lại ba lần trước khi bấm gửi. Lúc kim đồng hồ trên màn hình nhảy sang mười sáu giờ bốn mươi ba, email giải trình của tôi rời khỏi hộp thư đi.

Ba phút sau, hệ thống CRM gửi thông báo tự động: “Hồ sơ HL-0427 được chuyển trạng thái: RISK – Sai lệch khai báo nguồn. Người xử lý hiện tại: Nguyễn Bảo Trâm. Nhân sự Lê An Nhiên tạm thời không được thao tác trên hồ sơ trong thời gian rà soát.” Tôi nhìn dòng thông báo, ngực lạnh đi nhưng tay không run. Họ không chờ kết quả kiểm soát. Họ đã có kết quả họ muốn, chỉ cần tôi ký cho đẹp hồ sơ.

Tôi mở lại thư mục lưu trữ, kéo xuống bản danh sách check-in gốc từ Marketing. Bên cạnh nó, trong thư mục đồng bộ chung, vừa xuất hiện một file cùng tên nhưng thời gian sửa đổi là mười sáu giờ bốn mươi chín hôm nay. Tôi tải về, mở ra. Dòng Phạm Duy Khang vẫn ở đó. Công ty Hải Lâm vẫn ở đó. Chỉ có cột mã tư vấn phụ trách, từ AN đã biến thành BT. Tôi nhìn thông tin người chỉnh sửa ở góc file. Không phải Bảo Trâm. Không phải chị Hạnh. Tên hiện lên là Trần Hoàng Nam, Giám đốc kinh doanh vùng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tiếng ồn trên sàn kinh doanh như bị hút sạch. Tôi đã nghĩ mình đang bảo vệ hoa hồng của một hồ sơ. Nhưng nếu một giám đốc vùng phải tự tay sửa danh sách hội thảo, thì thứ họ muốn giấu chắc chắn không chỉ là tiền của tôi.