Bỏ qua nội dung

Doanh So Im Lang

Chương 18: Cuộc Họp Đối Chất

Chương 18: Cuộc Họp Đối Chất

Dòng chữ “HL0319_follow_LeAnNhien” nằm trên màn hình như một vật lạ bị moi ra khỏi ngăn kéo cũ. Không ai trong phòng nói ngay. Ngay cả tiếng điều hòa cũng như bị hạ nhỏ xuống, chỉ còn một thứ âm thanh khô và mỏng chạy qua tai tôi. Tôi đã từng nghĩ tên mình chỉ bị kéo vào hồ sơ HL-0427 sau khi khách khiếu nại, sau khi doanh số bị chuyển, sau khi tôi trở thành người khó chịu vì cứ đòi xem log gốc. Nhưng phiên bản ẩn kia lại được tạo vào ngày hồ sơ Trần Uyên bị đóng. Nghĩa là trước khi câu chuyện của tôi chính thức bắt đầu, đã có ai đó đặt tên tôi vào phần theo dõi của một câu chuyện khác.

Chị Lâm không để sự im lặng kéo quá lâu. Chị giơ tay ra hiệu cho anh Phúc dừng mọi thao tác, giọng thấp hơn hẳn lúc trước. “Không mở bằng đường dẫn trực tiếp. Anh Phúc, chụp cảnh báo, xuất mã phiên bản, quyền truy cập và trạng thái ẩn. Sau đó tạo bản xem chỉ đọc trong vùng kiểm tra. Chị Hạnh ghi vào biên bản: phát hiện phiên bản ẩn của file nguồn HL-0319 có tên chứa Lê An Nhiên, chưa xác định nội dung, chưa xác định người thao tác.” Chị Vân thêm ngay: “Và ghi rõ cuộc họp chuyển sang phần đối chất dữ kiện, không phải kết luận trách nhiệm cá nhân.” Hai chữ đối chất khiến lưng tôi hơi cứng lại. Nó không còn là việc ngồi nhìn dữ liệu lặng lẽ hiện lên nữa. Từ giây phút ấy, mỗi người trong phòng đều phải đặt lời nói của mình cạnh log, cạnh file, cạnh thời gian.

Anh Phúc mở bảng quyền truy cập của phiên bản ẩn. Màn hình hiện ra bốn nhóm: REVIEW-TEMP, EVENT-LEAD, SALES-OPS-ADMIN và HR-REVIEW-READONLY. Chị Hạnh nhìn rất kỹ rồi nhíu mày. “HR chỉ có quyền đọc sau khi file được đưa vào lưu trữ. Không có quyền tạo hoặc sửa.” Anh Phúc gật đầu. “Đúng. Quyền tạo sửa nằm ở REVIEW-TEMP và EVENT-LEAD. SALES-OPS-ADMIN có quyền chuyển trạng thái lưu trữ.” Tuấn lập tức nói: “Những quyền này là theo nhóm, không nói được cá nhân. REVIEW-TEMP là tài khoản dùng chung khi rà soát sự kiện, EVENT-LEAD cũng có nhiều người.” Chị Vân không phản bác. Chị chỉ ngẩng lên hỏi: “Vậy trong một hồ sơ nhạy, vì sao tài khoản dùng chung lại được phép tạo phiên bản ẩn có tên nhân viên cụ thể?” Tuấn há miệng rồi khép lại, như vừa nhận ra câu trả lời “theo quy trình” sẽ tự cắn vào đuôi mình.

Bản xem chỉ đọc được mở trong vùng kiểm tra sau khi anh Phúc lưu checksum và bật ghi màn hình. Nó không dài như tôi tưởng. Không phải một báo cáo hoàn chỉnh, cũng không phải biên bản đóng hồ sơ. Nó là một bảng theo dõi gồm vài dòng, tiêu đề bên trên là “Danh sách phát sinh cần kiểm soát sau HL-0319”. Ở dòng đầu có tên Trần Uyên, cột ghi chú là “không tiếp tục phản hồi qua kênh công khai”. Dòng thứ hai là một nhân viên kho tôi không quen. Dòng thứ ba là tên tôi, rõ ràng đến mức tôi thấy lòng bàn tay mình lạnh đi: “Lê An Nhiên – sales phụ trách nhóm khách dễ phát sinh tranh chấp – có xu hướng yêu cầu log gốc; nếu xuất hiện khiếu nại doanh số, đưa vào rà soát trực tiếp trước khi trả lời bằng văn bản.” Tôi đọc đi đọc lại câu ấy. Không có chữ nào chửi tôi. Nhưng đôi khi một câu không cần chửi vẫn đủ làm người ta thấy mình đã bị đặt vào ô từ trước.

Mai ngồi cạnh tôi khẽ hít vào. Anh Nam nhìn sang tôi rồi lại nhìn xuống bàn, ánh mắt lẫn giữa bối rối và một chút gì đó giống thương hại. Tôi ghét ánh mắt ấy, không phải vì anh có lỗi, mà vì nó khiến tôi suýt quên mình đang ở trong một cuộc họp cần tỉnh táo. Chị Lâm hỏi: “An Nhiên, trước HL-0427, em có từng được thông báo mình nằm trong danh sách rà soát sau HL-0319 không?” Tôi lắc đầu. “Không. Em còn không biết hồ sơ HL-0319 có bảng theo dõi này. Em chỉ biết chị Uyên từng hỏi em công thức chia doanh số ca hỗ trợ có bắt buộc ký xác nhận không. Em trả lời theo tài liệu đào tạo, rồi bảo chị ấy nên hỏi trực tiếp quản lý.” Tôi dừng một chút, cổ họng hơi khô. “Nếu vì vậy mà em bị đưa vào danh sách có xu hướng yêu cầu log gốc, thì em thật sự muốn biết yêu cầu log gốc là lỗi từ khi nào.”

Câu cuối của tôi làm căn phòng yên đi, nhưng lần này không phải thứ im lặng đè người xuống. Nó giống một cái khe vừa mở ra. Chị Vân ghi nhanh, rồi nhìn Tuấn. “Anh Tuấn, anh có biết hoặc từng nhận danh sách này không?” Tuấn đặt hai tay lên bàn, ngón cái chạm nhau. “Tôi không nhớ danh sách cụ thể này. Sau mỗi sự kiện có khiếu nại, đội vận hành hay lập note để tránh lặp lỗi. Việc ghi tên nhân sự liên quan không có nghĩa là theo dõi tiêu cực.” Chị Lâm hỏi tiếp: “Vậy tại sao tên file là follow_LeAnNhien, không phải follow_HL0319 hoặc danh sách đào tạo?” Tuấn im khoảng hai giây. Hai giây ấy không đủ để kết luận gì, nhưng đủ để mọi người thấy anh phải lựa lời. “Có thể vì An Nhiên thuộc nhóm sales dễ phát sinh tình huống tương tự. Người lưu file đặt tên không chuẩn.” Chị Vân gật đầu rất nhẹ. “Ghi: anh Tuấn cho rằng có thể do đặt tên không chuẩn. Chưa xác định người đặt tên.”

Chị Hạnh mở thêm hộp thư lưu vết của nhóm HR. Một email hiện ra lúc 18h13 ngày hồ sơ Trần Uyên bị đóng, người gửi là alias EVENT-LEAD, chủ đề “chốt HL0319 và lưu bản follow”. Nội dung chỉ có ba dòng: “Đã thống nhất hướng xử lý. Giữ bản follow cho các ca doanh số có khả năng lặp. Không gửi rộng.” Cuối email ký một chữ “T.” Tôi thấy Tuấn nhìn lên màn hình nhanh hơn bình thường, rồi lập tức hạ mắt. Anh nói: “Alias EVENT-LEAD không chỉ có tôi. Chữ T cũng không chứng minh là tôi.” Chị Lâm không nhìn anh, chỉ hỏi anh Phúc: “Có log người đăng nhập alias tại thời điểm gửi không?” Anh Phúc kiểm tra vài giây. “Có token phiên, nhưng cần quyền mail server để phân giải thiết bị. Hiện chỉ thấy gửi từ mạng nội bộ tầng sự kiện.” Chị Vân nói: “Ghi nhận. Không quy về cá nhân khi chưa phân giải thiết bị.” Tôi biết chị nói đúng. Nhưng trong lòng tôi vẫn nghe rõ một tiếng khóa nhỏ vừa bật ra.

Sau phần phiên bản ẩn, chị Lâm chuyển sang file draft HL-0427. Lần này, chị hỏi tôi trước khi mở. “An Nhiên, nội dung có thể nhắc trực tiếp đến em và kết luận bất lợi. Em có muốn ra ngoài vài phút không?” Tôi nhìn file trên màn hình, rồi nhìn chị. “Em ở lại.” Giọng tôi không lớn, nhưng tôi nghe nó chắc hơn mình tưởng. Tôi đã bị đặt vào file khi không có mặt. Ít nhất khi nó được mở ra, tôi muốn mình ngồi đó, để không ai có thể nói rằng phản ứng của tôi được người khác kể lại.

Anh Phúc mở bản xem chỉ đọc của “BC_phat_sinh_HL0427_LeAnNhien_draft.docx”. Bản đầu gần như là mẫu trắng, đúng như Tuấn nói. Nhưng phiên bản hai lúc 10h19 đã có phần nhận định sơ bộ: “Khách HL-0427 phát sinh do hiểu nhầm chính sách ghi nhận nhóm hỗ trợ. Nhân viên Lê An Nhiên chưa cung cấp đủ căn cứ đối chiếu tại thời điểm trao đổi.” Tôi nhìn dòng ấy và nhớ lại 10h19 sáng hôm đó, mình còn đang ngồi ngoài khu chờ, điện thoại mở email xác nhận nộp chứng cứ, tự nhủ chỉ cần họ xem file zip thì mọi chuyện sẽ rõ. Phiên bản ba lúc 10h36 còn nặng hơn: “Đề xuất không đưa phản hồi bổ sung vào hồ sơ chính nếu nội dung trùng hướng xử lý HL-0319. Mời nhân viên ký xác nhận đã hiểu quy trình trước khi trả lời bằng văn bản.” Đến đây, chị Hạnh không giấu được vẻ sững sờ. Bởi 10h36 cũng là lúc tôi vừa được gọi vào phòng họp nhỏ, chưa kịp nói hết ba câu.

Tuấn ngồi thẳng lên. “Đây là bản nháp. Bản nháp có thể dùng câu mẫu, không có nghĩa là kết luận cuối.” Chị Lâm quay sang anh, lần đầu tiên giọng chị mất đi một lớp mềm. “Tôi hiểu khái niệm bản nháp. Tôi đang hỏi vì sao bản nháp dùng câu ‘mời nhân viên ký xác nhận’ trước khi nhân viên được nghe đầy đủ căn cứ, và vì sao nó dẫn chiếu HL-0319 trong khi HL-0427 chưa được tải chứng cứ xuống.” Tuấn nhìn sang chị Vân, như muốn tìm một khoảng trống pháp lý để bước vào. Chị Vân chỉ nói: “Anh có thể trả lời theo dữ kiện anh biết. Không cần suy đoán thay hệ thống.” Tuấn mím môi. “Tôi không trực tiếp soạn file này.”

Anh Nam bỗng lên tiếng, giọng khàn hơn lúc trước. “Tôi cũng không soạn. Tôi chỉ ký phiếu bàn phím vì người ta đưa tới.” Chị Lâm nhìn anh. “Anh Nam, phần của anh sẽ đối chất riêng. Hiện dữ kiện cho thấy bàn phím EVT-KB-11 hoạt động ở SALES-17 trước khi anh ký trả. Camera hỗ trợ việc có người đưa bàn phím cho anh, nhưng chưa xác định người đó là ai. Anh có nhớ thẻ tạm người đó đeo không?” Anh Nam cau mày, cố nhớ. “Tôi chỉ nhớ dây thẻ màu cam. Mặt thẻ bị lật. Người đó nói là bên hậu cần cần tôi ký gấp vì thiếu xác nhận thiết bị.” Chị Thủy mở lại khung hình camera. Anh Phúc phóng lớn vùng thẻ, lọc nét vài lần. Trên nền nhòe hiện ra ba ký tự không trọn vẹn: “T-1…4” hoặc “T-I…4”. Chị Thủy nói nhỏ: “Thẻ tạm nhóm sự kiện có mã T-14. Nhưng thẻ này theo sổ phát cho bàn điều phối, không phải hậu cần.”

Chị Lâm lập tức yêu cầu đối chiếu sổ cấp thẻ. Chị Thủy gửi bản scan. Dòng T-14 được phát lúc 09h32 cho “đội đối soát luồng khách”, người nhận ký một nét rất nhanh, chỉ giống hai chữ cái chồng lên nhau. Không đủ để đọc tên. Tuấn nói ngay: “Đội đối soát luồng khách thuộc nhiều bên, có cả cộng tác viên ngày sự kiện. Không thể từ một thẻ tạm mà suy ra người nội bộ.” Chị Vân đáp: “Đúng. Nhưng cũng không thể tiếp tục gọi người đó là hậu cần nếu thẻ thuộc đội đối soát.” Anh Nam cúi đầu, quai hàm siết lại. Tôi thấy anh đang giận, có lẽ giận người đã đặt anh vào thế phải giải thích cho một chữ ký mà chính anh cũng không hiểu hết hậu quả.

Cuộc họp lúc này không còn giống một buổi rà soát. Nó giống một căn phòng có quá nhiều cửa khóa, mỗi lần mở được một cửa lại thấy phía sau còn một hành lang khác. File ẩn nói tên tôi đã xuất hiện từ HL-0319. Draft HL-0427 nói bản nhận định được viết trước khi chứng cứ của tôi được tải xuống. Camera nói bàn phím không tự đi đến SALES-17, nhưng cũng chưa chịu nói ai mang nó đi. Mỗi dữ kiện đều đủ sắc để làm đau, nhưng chưa đủ dài để chạm tới người cuối cùng. Tôi tự nhắc mình không được vội. Trong những chuyện thế này, người nóng vội thường trở thành lý do để người khác phủ nhận phần đúng của mình.

Chị Lâm cuối cùng đặt bút xuống, nhìn thẳng Tuấn. “Tôi hỏi một câu theo biên bản. Anh có từng yêu cầu, gợi ý hoặc biết việc tạo trước nhận định cho HL-0427 trước khi xem đầy đủ chứng cứ của An Nhiên không?” Căn phòng yên đến mức tôi nghe tiếng Mai nuốt khan. Tuấn nhìn chị Lâm, rồi nhìn màn hình. “Không.” Một chữ duy nhất, gọn và sạch. Nếu không có những dòng thời gian nằm phía sau, nó có thể là câu trả lời rất dễ tin. Nhưng hôm nay chữ “không” ấy phải đứng cạnh 10h04, 10h19, 10h36, 10h41 và 11h08. Nó phải đứng cạnh HL-0319, cạnh REVIEW-TEMP, cạnh cái tên tôi trong phiên bản ẩn. Và vì vậy, nó không còn sạch như cách người nói muốn nó sạch.

Anh Phúc lúc đó kéo xuống cuối bảng lịch sử phiên bản, định xuất báo cáo đối chất thì dừng lại. “Có một log in ấn.” Chị Lâm ngẩng lên. “In cái gì?” Anh Phúc phóng to dòng vừa hiện: 10h42, file “BC_phat_sinh_HL0427_LeAnNhien_draft.docx”, phiên bản ba, lệnh in một bản, máy in HP-PHONGHOP-NHO. Chị Hạnh lập tức tái mặt. Tôi cũng biết tên máy in ấy. Đó là chiếc máy đặt sau tủ kính trong căn phòng nhỏ nơi tôi bị gọi vào sáng hôm đó, nơi tôi đã ngồi trước một bản biên bản trống và nghe người ta nói rằng chỉ cần ký xác nhận đã hiểu quy trình thì mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn. Tôi nhìn dòng log in ấn, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Hóa ra khi tôi bước vào căn phòng ấy, bản nháp không còn chỉ nằm trong hệ thống. Nó đã được in ra, chờ sẵn ở đó trước cả khi tôi kịp mở miệng.