Chương 922 - Kịch chiến, Kim sắc Đế Viêm 1
Nhưng ngay sau đó, một luồng lực lượng phong bạo đáng sợ từ nơi trường kích và nắm đấm giao nhau bỗng nhiên quét ra, hư không xung quanh lập tức bị luồng lực lượng này chấn động đến sụp đổ.
Từng luồng hư không phong bạo đáng sợ từ trong khe nứt cuốn ra.
Thân hình Tô Hạo cùng mọi người chậm rãi lùi về phía sau một khoảng cách.
“Động thủ rồi!”
Tô Hạo đứng sau bọn họ, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, không ngờ rằng nói chưa hết mấy câu đã bắt đầu động thủ.
Hơn nữa giao thủ lại là Bạch Sầu Khổ và Tiêu Liệt Diễm.
Ánh mắt hắn nhìn về phía nam tử trung niên đang quan chiến cách đó không xa, thực lực của gã ở Chân Ngã cảnh tam trọng.
Trong lòng bắt đầu suy tư.
Nhiệm vụ hệ thống của hắn, chém giết một người là có thể nhận được 1 thẻ rút thưởng thủy tinh cấp 5, không biết gã này có được tính hay không.
“Không cần biết, có tính hay không, cứ giết trước rồi nói!”
Tô Hạo thầm nghĩ.
“Liên thủ chém giết Tiêu Liệt Diễm!”
Lúc này, Âu Dương Chính lên tiếng nói với Tô Hạo.
Trong lúc nói chuyện, thân hình hắn đã đến bên cạnh Càn Hoàng: “Ngươi và ta cùng thi triển Tuyệt Thần Nhất Kích!”
Càn Hoàng nghe vậy gật đầu, khí tức trên người bắt đầu tăng lên, từng luồng khí tức u ám không rõ tỏa ra.
Trên người Âu Dương Chính cũng tỏa ra khí tức tương tự.
Hai luồng khí tức chiếu rọi lẫn nhau, hai tay bọn họ đồng thời kết ấn, từng đạo khí tức quỷ dị hội tụ trước mặt.
Trong lúc bọn họ kết ấn, trong tay Tô Hạo, Thần Ma Trụ xuất hiện.
Thần Ma Trụ vừa xuất hiện, lập tức biến lớn, một luồng sát khí đáng sợ bao phủ toàn bộ hư không.
“Sát khí thật đáng sợ!”
Càn Hoàng và Âu Dương Chính nhìn nhau, trong lòng chấn động.
Tô Hạo nâng Thần Ma Trụ trong tay lên, đánh về phía Tiêu Liệt Diễm đang giao thủ với Bạch Sầu Khổ.
Nắm đấm của Tiêu Liệt Diễm tựa như mặt trời, quanh thân hào quang chớp động, khi nhìn thấy Tô Hạo đánh tới, ánh mắt hắn lập tức ngưng tụ.
Trong lúc ánh mắt hắn ngưng lại, một luồng kim quang chói lọi bao phủ nắm đấm, trong nháy mắt, nắm đấm của hắn giống như được đúc bằng vàng ròng.
Ầm!
Nắm đấm màu vàng kim của hắn đánh thẳng về phía Thần Ma Trụ của Tô Hạo.
Nắm đấm đánh ra, toàn bộ hư không chấn động, nơi nắm đấm đi qua, trong hư không xuất hiện một vết nứt màu vàng kim.
Nhìn nắm đấm đánh tới.
Khóe miệng Tô Hạo lộ ra một tia cười lạnh, hắn lập tức xoay chuyển Thần Ma Trụ, nhanh như chớp quét ngang về phía nam tử trung niên áo trắng.
Mục tiêu của hắn không phải Tiêu Liệt Diễm, mà là nam tử trung niên kia.
Dù sao gã trung niên kia cũng có cơ hội rơi ra phần thưởng.
Lúc này, nam tử áo trắng đang quan chiến khi thấy Tô Hạo xoay chuyển Thần Ma Trụ.
Liền cảm nhận được một luồng nguy cơ, cả người có cảm giác tim đập nhanh.
Gã xoay người muốn chạy vào hư không, nhưng lại phát hiện không gian xung quanh bị một luồng lực lượng cuồng bạo phong tỏa.
Hoàn toàn không thể chạy thoát.
Trong nháy mắt này, Thần Ma Trụ đã xuất hiện trước mặt gã.
Gã vội vàng vận chuyển chân khí, lập tức một tấm chắn chân khí hình thành trước mặt.
Ầm!
Thần Ma Trụ va chạm vào tấm chắn chân khí hộ thân của nam tử trung niên.
Tấm chắn chân khí hộ thân kia lập tức vỡ nát như đồ sứ.
Sau đó gã cảm thấy thân thể bị đánh trúng, nhưng gã không cảm thấy đau đớn.
Bởi vì khi gã cảm thấy đau đớn, thì thân thể đã bị Thần Ma Trụ của Tô Hạo đánh thành huyết nhục.
Một gậy, chỉ một gậy, Tô Hạo đã đánh chết gã trung niên đi theo Tiêu gia lão tổ Tiêu Liệt Diễm.
“Ngươi muốn chết!”
Thấy vậy, Tiêu Liệt Diễm nổi giận, nắm đấm màu vàng kim đánh tới Tô Hạo.
Nhìn nắm đấm đánh tới, ánh mắt Tô Hạo ngưng tụ.
Trong công kích của đối phương ẩn chứa một luồng lực lượng cực kỳ cường đại, nếu bị đánh trúng, e là thân thể này của hắn cũng phải trọng thương.
Đương nhiên, chủ yếu là vì Tô Hạo chỉ sao chép tu vi của Yến Quy Nhân, không sao chép thân thể siêu cường của y.
Nếu Tô Hạo sao chép thân thể của Yến Quy Nhân, hắn bị một quyền này đánh trúng, có thể bộc phát ra thể chất càng đánh càng hăng, phát huy chiến lực đến Động Thiên cảnh.
Đáng tiếc Tô Hạo chỉ sao chép tu vi của Yến Quy Nhân, cho nên khi đối mặt với võ giả Chân Ngã cảnh cửu trọng như Tiêu Liệt Diễm, hắn không thể có chút chủ quan và lơ là.
Vừa rồi hắn tập kích gã trung niên, là thừa dịp gã không phòng bị, khiến gã không kịp thi triển thủ đoạn, mới có thể một kích thành công.
Nếu trực tiếp công kích, Tô Hạo chưa chắc đã có thể một gậy đánh chết gã.
Hắn lập tức xoay chuyển Thần Ma Trụ trong tay.
Ma khí trong nháy mắt tuôn ra từ cơ thể hắn, tiến vào Thần Ma Trụ, Thần Ma Trụ đón gió mà lớn, mang theo sát khí ngập trời, đánh về phía nắm đấm màu vàng kim kia.
Ầm!
Hai luồng lực lượng va chạm, vậy mà không tách ra, mà là giằng co.
Tiêu Liệt Diễm nổi giận, thân hình càng lúc càng lớn, lực lượng trong nắm đấm cũng càng lúc càng cuồng bạo, hắn muốn áp chế Tô Hạo.
“Tiêu Liệt Diễm, hôm nay đối phó với ngươi không chỉ có một người!”
Lúc này, Bạch Sầu Khổ ra tay, trường kích trong tay tỏa ra hàn quang chói mắt, hàn quang lấp lánh, giữa thiên địa tỏa ra khí tức lạnh lẽo.
Trường kích vung lên, đánh về phía sau lưng Tiêu Liệt Diễm.
