Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 40 - Chương 40: Lời Hứa Không Nói

Chương 40: Lời Hứa Không Nói

Mực ở ba chữ “Tĩnh Bắc trấn” còn ánh lên dưới ngọn đèn, như thể người viết cố ý để Tạ Uyển nhìn thấy nó trước khi kịp khô.

Tờ cấp nhận chỉ mỏng bằng một lớp giấy dó, nhưng khi đặt lên án lại phát ra tiếng rất khẽ. Ở Kinh Triệu phủ, Tạ Hành chưa bị lập án, chưa mang gông, song dấu hạn chế rời nha môn đã biến câu “mời đi đối chứng” thành một chiếc khóa không cần song sắt.

“Công tử có mang theo hành lý gì không?” Tạ Uyển hỏi.

Tiểu đồng lắc đầu. “Chỉ có túi sách. Lúc sai dịch đến, công tử đang chép bài. Mấy hôm trước, tiểu nhân từng thấy công tử lấy một phong thư cũ ra xem.”

Ngón tay Tạ Uyển dừng trên mép giấy. Tạ Hành đã hứa không tự ý tra án cũ, nhưng lời hứa của một thiếu niên muốn rửa oan cho cha thường chỉ giữ được đến khi trước mắt xuất hiện một đầu mối. Chính nàng cũng vừa mở sổ Tĩnh Bắc giữa canh hai, bằng một lý do đúng lễ đến từng nét bút.

Mạnh cô cô nhìn sắc mặt nàng. “Cô muốn ra cung?”

“Ra lúc này chỉ khiến họ có thêm một người để giữ.” Tạ Uyển gấp tờ cấp nhận theo nếp cũ. “Họ đưa giấy vào cung vì muốn ta biết. Nếu ta vội rời vị trí, họ sẽ biết chiếc khóa đã đặt đúng chỗ.”

“Nhưng để đến sáng, lời hỏi có thể đã xong.”

“Vậy phải khiến mỗi câu họ hỏi đêm nay đều có người chịu trách nhiệm.”

Theo lệ hồi tránh, nếu thân quyến gần của quan viên đang phụng đại lễ bị nha môn triệu hỏi, nha môn phải xác nhận người ấy là nhân chứng, người liên can hay đã bị lập án, để cơ quan chủ quản quyết định có đổi người phụ trách hay không. Lệ ấy vốn dùng để giữ đại lễ khỏi dính án. Đêm nay, nó có thể giữ Tạ Hành khỏi biến mất trong một gian hỏi không tên.

Tạ Uyển lập phiếu yêu cầu Kinh Triệu phủ hồi đáp trước canh năm, ghi tên quan chủ hỏi, số phòng lưu người và căn cứ không cho rời nha môn. Một bản giao tiểu đồng mang lại, một bản niêm vào sổ trực Nội Lễ, bản còn lại chuyển Nội Thị giám để xác nhận nàng vẫn tiếp tục phụng việc hòa thân.

Mạnh cô cô đọc xong. “Cô đặt tên Tạ Hành vào ba quyển sổ.”

“Chưa đủ cứu nó.”

“Nhưng đủ khiến người ta phải cân nhắc trước khi làm nó không thể trở về.”

Tạ Uyển đóng ấn rồi dặn tiểu đồng phải chờ đến khi nhận được dấu tiếp nhận mới quay lại. Khi bóng nó khuất ngoài hành lang, nàng nhìn khoảng trống trên khay nơi chiếc khăn đã bị lấy đi.

Lễ bộ thu hồi một món đồ vì “sai mẫu”, theo quy chế, toàn bộ vật cùng đợt nhập giặt phải được đối kiểm lại trước khi niêm vào hòm tùy giá. Nếu để đến sáng, người của họ sẽ tự lập danh sách. Nếu làm ngay trong đêm, Nội Lễ vẫn còn quyền yêu cầu chính chủ xác nhận.

Nàng đứng dậy. “Xin cô cô cho mở phiếu kiểm phụ kiện Vĩnh Ninh.”

Mạnh cô cô không hỏi nàng định cứu em trai hay đi gặp Chiêu Nghi. Bà chỉ thêm tên mình vào mục người làm chứng. “Một canh. Không được ở lại quá giờ.”

Cửa Vĩnh Ninh mở bằng hai lần đối chiếu lệnh bài. Người dẫn cấm quân là Phó Cẩn. Hắn đứng dưới đèn, giáp tay không cài kín như vừa bị gọi khỏi nơi khác. Ánh mắt hắn dừng ở dòng “đối kiểm toàn bộ vật tùy thân cùng đợt”, rồi trả phiếu lại.

“Không được khép rèm hoàn toàn,” hắn nói. “Mọi vật đưa ra phải đặt lên khay.”

“Ta đến để ghi vật ở lại, không phải mang vật đi.”

Phó Cẩn nghiêng người nhường lối.

Vĩnh Ninh không còn mùi trầm. Lư hương đã bị dập, cửa sổ đóng kín, hơi lạnh đọng trên rèm châu. A Nhiễm đứng bên án, cổ tay có vết hằn do vòng kiểm vật siết quá lâu, nhưng thần sắc vẫn tỉnh.

Chiêu Nghi ngồi sau lớp rèm không khép hết. Nàng mặc áo màu nguyệt bạch, tóc chỉ búi bằng một cây trâm ngọc cũ. Vết nứt mảnh trên thân trâm nằm đúng nơi ánh đèn chạm vào.

Tạ Uyển hành lễ. “Thần phụng phiếu đối kiểm vật tùy thân. Chiếc khăn nhập giặt có mẫu sai đã bị thu hồi, những vật cùng đợt cần xác nhận lại trước canh năm.”

“Thu hồi vì sai mẫu,” Chiêu Nghi nói, “hay vì có người sợ một món đồ biết nói?”

Viên thư lại Lễ bộ đi kèm khẽ đổi sắc mặt. “Điện hạ, thần chỉ phụng phiếu—”

“Tạ chưởng lễ hỏi vật, ta đáp vật.” Chiêu Nghi nhìn Tạ Uyển. “Bắt đầu đi.”

Danh mục không dài. Mỗi món đều được đặt lên khăn lót, đối chiếu hoa văn và người giữ. Tạ Uyển hỏi đúng từng câu. Chiêu Nghi đáp không thiếu một chữ. Giữa họ chỉ có tiếng ngọc chạm khay, nhưng từng khoảng im lặng đều đầy những điều không thể hỏi trước mặt người ngoài.

Đến cây trâm cuối cùng, A Nhiễm bước tới định tháo. Chiêu Nghi tự nâng tay.

“Vật này không nhập hòm.”

Viên thư lại nói: “Trâm cũ có hoa văn ngoài mẫu đại hôn, cần chuyển Thượng Phục đối chiếu.”

“Đây là di vật của mẫu phi.” Chiêu Nghi rút trâm khỏi tóc. “Theo lệ vật thân truyền, không nhập danh mục ban cấp.”

“Di vật cũng phải ghi hiện trạng.”

“Vậy ghi.”

Nàng đặt trâm lên khay. Tạ Uyển cầm lên bằng hai tay. Ngọc còn giữ hơi ấm nơi tóc Chiêu Nghi. Vết nứt cũ không rộng thêm. Dưới chân trâm không có ký hiệu thứ sáu, cũng không có mẩu giấy giấu kín. Chiêu Nghi không đưa nàng một manh mối mới. Nàng chỉ đưa vật quan trọng nhất của mình ra trước mắt tất cả mọi người, buộc họ thừa nhận nó thuộc về ai.

Tạ Uyển ghi: “Trâm ngọc cũ, thân truyền từ Thục phi, chính chủ tự giữ, không nhập hòm công lễ. Mọi lần chuyển tay phải có Tạ chưởng lễ đối kiểm và chữ nhận của Vĩnh Ninh.”

Viên thư lại cau mày. “Không cần ghi đích danh người đối kiểm.”

“Danh mục do ta lập. Nếu đổi người, phải có phiếu giao việc.” Tạ Uyển đặt bút xuống. “Ngài muốn nhận trách nhiệm cho lần chuyển tay kế tiếp chăng?”

Hắn không đáp.

Tạ Uyển lấy một sợi chỉ đỏ trong hộp kiểm vật, luồn qua lỗ nhỏ ở chuôi trâm. Theo mẫu xuất giá, nút phải buộc hướng ra ngoài, tượng trưng vật đã rời chủ cũ để theo nghi giá. Nàng lại xoay sợi chỉ vào trong, buộc nút hồi hoàn dùng cho vật mượn kiểm rồi trả nguyên chủ.

Chiêu Nghi nhìn tay nàng. “Tạ chưởng lễ buộc sai mẫu.”

“Không sai.” Tạ Uyển nâng trâm lên. “Vật này không xuất khỏi tay chính chủ. Đã ghi hồi hoàn, sau kiểm phải trở về chỗ cũ.”

Nàng đưa trâm qua khoảng rèm hở. Chiêu Nghi giơ tay nhận. Đầu ngón tay hai người chạm nhau trên phần ngọc lạnh, rất nhẹ, nhưng không ai rút lại trước.

Tạ Uyển nhớ lời cha từng viết: đường mất giữa hai lần đổi ngựa. Con người cũng có thể bị đánh mất giữa hai lần chuyển giao, khi mọi kẻ giữ sổ đều nói mình chỉ làm đúng phần việc.

Nàng sẽ không để Chiêu Nghi bị ghi thành một món đã giao xong.

Chiêu Nghi khép tay quanh cây trâm. “Ngoài cung xảy ra chuyện?”

“Tạ Hành bị Kinh Triệu phủ giữ lại hỏi về Tĩnh Bắc.”

A Nhiễm hít vào, nhưng Chiêu Nghi chỉ siết ngón tay. “Vậy nàng không nên đến đây.”

“Thần đã gửi phiếu buộc họ ghi tên người giữ và nơi giữ.”

“Ta không hỏi nàng đã làm gì cho nó.” Ánh mắt Chiêu Nghi hạ xuống nút chỉ đỏ. “Ta hỏi vì sao nàng còn đến.”

Tạ Uyển không thể nói rằng điều đầu tiên nàng sợ là hai người ở hai phía cánh cửa cùng lúc bị đem ra buộc nàng lựa chọn. Nàng chỉ xoay sổ về phía viên thư lại.

“Còn một mục cần xác nhận. Từ nay đến khi hoàn tất đối kiểm, mọi vật tùy thân của điện hạ không được chuyển khỏi Vĩnh Ninh nếu thiếu chữ ký của Nội Lễ.”

Viên thư lại nói: “Gia quyến Tạ chưởng lễ đang bị hỏi, theo lệ hồi tránh, người có thể bị đổi khỏi việc.”

Chiêu Nghi nhìn thẳng hắn. “Kinh Triệu đã lập án chưa?”

“Chưa.”

“Đã định Tạ Hành là người liên can?”

“Chưa có văn thư.”

“Vậy lấy điều gì đổi chưởng lễ của bổn cung?” Giọng nàng không cao, nhưng từng chữ đều khiến gian phòng im xuống. “Nếu Lễ bộ cho rằng đã có án, xin ghi số án vào danh mục. Nếu chưa có, đừng dùng một lời hỏi chưa thành tội để sửa người phụng đại lễ.”

Viên thư lại không thể ghi một số án không tồn tại. Phó Cẩn đứng ngoài rèm, ánh mắt dừng ở dấu son Nội Lễ rồi nói: “Cấm quân chỉ nhận lệnh giữ cửa, không nhận lệnh đổi chưởng lễ.”

Câu ấy không giúp Tạ Hành được thả, cũng không mở cửa Vĩnh Ninh. Nhưng nó khóa lại con đường lập tức đẩy Tạ Uyển khỏi vị trí.

Chiêu Nghi cầm bút, tự tay viết dưới danh mục: “Xin giữ nguyên người đối kiểm cho đến khi hoàn tất việc sửa mẫu.” Nàng đóng tiểu ấn của Vĩnh Ninh cạnh tên mình, rồi đẩy tờ giấy ra ngoài rèm.

Đó là phần việc nàng tự chọn. Không cầu cứu, không giữ Tạ Uyển lại bằng tình cảm, chỉ dùng quyền ít ỏi còn trong tay để ngăn kẻ khác tách họ thêm một lần.

Tạ Uyển nhận tờ giấy. “Thần sẽ làm đúng mục đã ghi.”

“Chỉ đúng mục ấy?”

Tạ Uyển nhìn nút hồi hoàn trên cây trâm. “Những gì đã nhận để kiểm, thần sẽ trả về nguyên chủ.”

Không ai có thể bắt lỗi một câu nói về vật dụng. Nhưng Chiêu Nghi im lặng rất lâu, như thể đã nghe thấy lời khác nằm dưới nó.

Bên ngoài, tiếng mõ báo sắp sang canh năm vọng qua hai lớp tường. Mạnh cô cô nhắc giờ. Tạ Uyển khép sổ, hành lễ lui. Nàng vừa quay được nửa bước thì nghe tiếng ngọc khẽ chạm vào búi tóc phía sau rèm.

“Tạ Uyển.”

Nàng dừng lại.

Chiêu Nghi không gọi nàng là chưởng lễ, cũng không hỏi về phiếu, về Tĩnh Bắc hay cánh cửa đang khóa mình.

“Nàng có sợ không?”