Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 52 - Chương 52: Không Ai Sạch Hoàn Toàn

Tin nhắn số lạ nằm trên màn hình như một vệt mực đen vừa rơi vào ly nước trong. Vy đọc nó lần thứ nhất, rồi lần thứ hai, từng chữ càng đọc càng lạnh: Nếu muốn mẹ cô yên, bảo cô dừng chuyện VayVui trước livestream cuối. Không có dấu chấm than, không có lời chửi, chỉ một câu ngắn gọn, đúng kiểu người biết mình đang nắm thứ gì trong tay. Mẹ cô. Bệnh viện huyện. Một cái app vay có thể đã có danh bạ, giấy tờ và sự hoảng loạn của một người đàn bà gần năm mươi tuổi.

Ngón tay Vy tự động chạm vào ô trả lời. Trong đầu cô bật ra mấy câu rất nhanh và rất ngu: Ông là ai, đừng động vào mẹ tôi, muốn gì nói thẳng. Lục An bước tới, không giật điện thoại, chỉ đặt tay lên mép bàn cạnh cô. ‘Đừng trả lời.’ Giọng anh khàn vì cả đêm không ngủ, nhưng đủ tỉnh để kéo Vy khỏi cái phản xạ lao đầu vào tường. Vy buông điện thoại xuống. Cô ghét việc mình vừa thấy nhẹ nhõm vì có người nói hộ một câu đơn giản đến thế.

Tạ Quỳnh gọi lại gần như ngay sau khi nhận ảnh chụp màn hình. Ở đầu dây bên kia, giọng Quỳnh còn ngái ngủ nhưng não đã bật chế độ xử lý khủng hoảng. ‘Chụp màn hình, lưu số, đừng gọi lại, đừng nhắn lại. Gửi cho luật sư. Gọi mẹ mày dặn không nghe số lạ, không chuyển thêm giấy tờ, không bấm link. Và nhớ giùm: dừng lại bây giờ không làm mẹ mày an toàn hơn. Nó chỉ chứng minh tin nhắn này có hiệu quả.’

Vy nhắm mắt. Nếu cô dừng, liệu họ có thật sự buông mẹ cô ra không? Hay họ sẽ biết chỉ cần gõ đúng tên người thân là cô lập tức câm miệng? Cô mở mắt, gọi cho mẹ. Khi mẹ bắt máy, giọng bà vẫn run. Vy dặn từng việc một: không nghe số lạ, đưa điện thoại cho điều dưỡng nếu có người đến hỏi ở bệnh viện, không bấm link, không vay thêm, chụp mọi tin nhắn gửi cho cô.

‘Mẹ làm con liên lụy à?’ Mẹ Hồng Liên hỏi rất nhỏ. Vy muốn nói không, muốn nhận hết về mình, nhưng lời trấn an đẹp đẽ đó cũng là một kiểu nói dối. ‘Có người đang dùng chuyện của mẹ để ép con,’ cô đáp. ‘Nhưng không phải mẹ làm con liên lụy. Người sai là người dùng nỗi sợ của mẹ để kiếm tiền và bịt miệng người khác.’ Mẹ im lặng một lúc lâu rồi nói sẽ làm theo. Không phải giọng hết sợ, mà là giọng của người cuối cùng cũng hiểu sợ không đồng nghĩa với phải nghe mọi mệnh lệnh.

Sau cuộc gọi, ba người thống nhất lại lịch. Hộp thiếc có thẻ nhớ vẫn để trên bàn, băng keo niêm phong chưa bị động tới. An kiểm tra lại camera trước tiệm, ghi mốc thời gian tin nhắn đến. Quỳnh nhắn địa chỉ văn phòng luật sư và một câu: mang cả điện thoại, cả hộp thiếc, cả cái mặt mày chưa ngủ. Vy suýt cười, nhưng khóe miệng chỉ nhúc nhích rồi thôi. Sáng nay, ngay cả trò đùa của Quỳnh cũng có vị nước tăng lực hết gas.

Luật sư không làm phép màu. Chị nhìn tin nhắn, nhìn hộp thiếc, nhìn Vy, rồi nói rất khô: ‘Tin nhắn này là dấu hiệu đe dọa, nhưng nó không thay thế được nhân chứng.’ Vy nghe chữ nhân chứng như nghe tiếng đồng hồ đếm ngược trên ứng dụng thử thách. Nhật Minh đã giao file nhưng chưa dám đứng tên. Lê Thanh Hòa là manh mối cần tiếp cận qua luật sư. Còn cô vẫn thiếu tiền thuê trước mười tám giờ, vẫn có bố nằm viện, mẹ mắc app vay và một cộng đồng đang chờ ngày hai mươi chín.

‘Em không thể ép anh Minh,’ Vy nói. ‘Anh ấy có lỗi thật. Nếu đứng ra, anh ấy cũng có thể bị kéo xuống.’ Luật sư gật đầu. ‘Đúng. Vì vậy em không ép. Em mời anh ấy nói trong điều kiện pháp lý an toàn nhất có thể. Nhưng em cũng cần hiểu: nếu em muốn công khai sự thật mà chỉ chọn phần làm mình trông tốt hơn, phía bên kia sẽ chọn phần còn lại thay em.’ Câu ấy khiến Vy nhìn xuống đôi giày ẩm. Sống thật không chỉ là công khai bảng nợ. Sống thật còn là chấp nhận người khác sẽ thấy cả những chỗ mình chưa kịp dọn.

Vy gọi Nhật Minh bằng số phụ anh đã đưa. Anh nghe máy sau hồi chuông thứ tư, giọng căng như người vừa ngủ với một mắt mở. Vy kể ngắn gọn: tin nhắn đe dọa, mẹ cô, luật sư, nhu cầu gặp lại để lập bản tường trình. Đầu dây bên kia im đến mức Vy nghe cả tiếng xe ngoài phố vọng vào cửa kính văn phòng. Rồi Nhật Minh cười khẽ, không vui. ‘Họ bắt đầu đánh vào nhà cô rồi à. Tôi đã nói rồi, cô không biết mình đang chọc vào thứ gì đâu.’

‘Tôi biết ít hơn anh,’ Vy nói. ‘Nên tôi mới cần anh nói phần anh biết.’

‘Phần tôi biết cũng là phần tôi sai.’ Giọng Nhật Minh sắc hơn. ‘Tôi không chỉ là người tình cờ nhìn thấy dữ liệu xấu. Tôi từng ngồi trong phòng họp, từng đặt tên nhóm người dùng, từng gật đầu khi họ bảo nhóm nữ freelancer thu nhập không ổn định phản ứng tốt với thông điệp tự thưởng. Tôi từng nghĩ đó là segmentation, là tăng chuyển đổi, là công việc. Đến khi nhìn thấy người thật phía sau những cái nhãn đó, tôi mới bắt đầu buồn nôn.’

Vy không trả lời ngay. Cô nhìn bàn tay mình. Bàn tay từng cầm son, cầm điện thoại, cầm hợp đồng quảng cáo, cầm bút ghi nợ, cầm chìa khóa hộp thiếc. Không có bàn tay nào trong đó sạch hoàn toàn. Cô nhớ video cũ của mình, nụ cười sáng, giọng nói nhẹ như không: phụ nữ phải biết tự thưởng cho mình, thủ tục nhanh, chủ động hơn trong tháng này. Khi ấy cô cũng gọi nó là công việc.

‘Tôi hiểu một phần,’ Vy nói. ‘Không đủ để thay anh chịu trách nhiệm, nhưng đủ để không biến anh thành anh hùng trong câu chuyện của tôi. Tôi cũng từng giúp họ. Tôi đứng trước máy quay và làm cái bẫy đó trông dễ thương hơn. Nếu livestream cuối chỉ có cảnh tôi tố VayVui và giấu video cũ của mình ở phía sau, tôi cũng đang làm lại đúng thứ họ làm: chọn góc có lợi.’

Ở phía đối diện bàn, Lục An ngước lên nhìn cô. Ánh mắt anh không mềm hẳn, nhưng có một thứ gì đó bớt đóng lại. Vy không nói câu ấy để được An ghi nhận. Cô nói vì nếu không nói, cổ họng cô sẽ mắc nghẹn bởi chính mình.

Nhật Minh thở ra. ‘Cô nói thì dễ. Đến lúc cả mạng gọi cô là đồng lõa, cô có chịu nổi không?’ Vy muốn đáp rằng chịu nổi, nhưng sự thật là cô không chắc. Cô đã từng khóc vì một bài bóc phốt, từng run vì chủ nhà nhắn tin, từng muốn ký hợp đồng sạch sẽ chỉ để được thở. ‘Không biết,’ cô nói. ‘Nhưng nếu chỉ người sạch mới được nói, thì không ai nói cả. Người sạch hoàn toàn thường không ở gần cái bẫy đủ lâu để biết nó vận hành thế nào.’

Câu đó làm đầu dây bên kia im rất lâu. Cuối cùng Nhật Minh hỏi: ‘Luật sư của cô có ở đó không?’ Vy bật loa ngoài. Cuộc nói chuyện sau đó bớt cảm xúc và nhiều điều kiện hơn: bản tường trình chỉ lập tại văn phòng luật sư, thẻ nhớ giữ nguyên trạng, không công khai tên Nhật Minh trước khi có phương án bảo vệ, không liên hệ Lê Thanh Hòa trực tiếp qua tin nhắn cá nhân, mọi lời mời làm chứng phải đi qua kênh pháp lý. Nhật Minh hỏi về kiện ngược, dữ liệu nội bộ, những đoạn chat có thể chứng minh anh từng đề xuất tối ưu quảng cáo.

Luật sư không hứa chắc thắng. Chị chỉ nói từng rủi ro và từng cách giảm thiểu: ghi rõ anh tham gia ở mức nào, rời đi vì lý do gì, phần dữ liệu nào chỉ dùng để đối chiếu, phần nào tuyệt đối không phát tán nguyên bản. Vy nghe mà thấy buốt. Sự thật không phải một hòn đá nhặt lên là ném được. Nó giống một món đồ dễ vỡ, bọc sai lớp nào là cứa vào tay người cầm trước.

Đến gần trưa, Nhật Minh đồng ý đến văn phòng lúc ba giờ. Vy tưởng mình sẽ nhẹ đi, nhưng ngực cô chỉ nặng theo kiểu khác. Đồng ý có điều kiện không giống thắng. Nó giống việc mở thêm một cánh cửa và phát hiện sau cửa vẫn là cầu thang dốc. Trước khi cúp máy, Nhật Minh nói: ‘Tôi ký bản tường trình, nhưng cô cũng phải ký một bản của cô.’

Vy siết điện thoại. ‘Bản gì?’

‘Bản timeline lỗi của cô,’ anh đáp. ‘Video quảng cáo cũ, số tiền nhận, lúc nào cô biết người vay bị phí phạt, lúc nào cô vẫn im. Tôi không đứng ra để cô rửa sạch hình ảnh bằng lỗi của tôi. Nếu livestream cuối có sự thật, nó phải bắt đầu từ phần cô từng sai.’

Vy nhìn hộp thiếc trên bàn. Miếng băng keo niêm phong phản chiếu ánh sáng xám của buổi trưa, mỏng và lạnh. Sau lưng cô, thành phố vẫn chạy bằng tiền thuê, hóa đơn, click quảng cáo, lượt xem và những câu nói nghe rất tử tế khi chưa ai phải trả giá. Cô mở laptop, tạo một file timeline mới. Ở dòng đầu tiên, thay vì gõ tên VayVui, cô gõ: Video quảng cáo cũ của Mai Hạ Vy. Bên dưới, con trỏ nhấp nháy như một nhịp tim nhỏ. Không ai sạch hoàn toàn. Có lẽ vì vậy, sửa sai mới cần bắt đầu bằng việc thôi giả vờ mình sạch.