Chương 12 - Chương 12: Bữa Cơm Cuối Ngày
Chương 12: Bữa Cơm Cuối Ngày
Tiếng dép dừng lại ngoài cửa lâu đến mức Vy nghe được cả tiếng máu mình chạy trong tai. Cô không bước tới, cũng không hỏi ngay. Một phần rất nhỏ trong cô vẫn muốn tin đó chỉ là hàng xóm về muộn, là cô Tám đi kiểm tra cầu dao, là bất cứ ai không liên quan đến bức ảnh vừa gửi vào điện thoại. Nhưng phần còn lại, phần vừa học được cách không bấm vào link khi đang hoảng, đang giữ chặt cô trên ghế nhựa như giữ một người sắp tự mở cửa cho rắc rối đi vào.
Điện thoại rung. Lục An trả lời rất nhanh: “Đừng mở cửa. Bật ghi âm. Hỏi qua cửa. Nếu không phải người quen, yêu cầu rời đi.” Ngay sau đó là một dòng nữa: “Gọi cô Tám hoặc người ở tầng dưới nghe thấy càng tốt.” Vy nhìn màn hình, thấy tay mình vẫn run nhưng đầu óc bắt đầu có chỗ để bám. Cô mở ghi âm, đặt điện thoại gần mép bàn, rồi cất giọng lớn hơn bình thường: “Ai ở ngoài đó?”
Ngoài hành lang im hai giây. Rồi một giọng nam trẻ, cố nói như thân quen, đáp: “Chị Vy hả? Em xem livestream của chị. Em chỉ muốn xác nhận chị có ở đây thật không thôi.” Câu “thật không” chạm vào người Vy như một ngón tay bẩn. Cô thấy mình tức đến mức hết sợ trong một nhịp. “Tôi không tiếp người xem ở nơi ở riêng,” cô nói, từng chữ rõ ràng. “Tôi đang ghi âm. Bạn rời khỏi khu trọ ngay. Nếu còn đứng trước cửa, tôi sẽ gọi chủ nhà và công an phường.”
Người ngoài cửa cười khẽ, không hẳn ác, chỉ vô tư đến mức đáng sợ. “Em có làm gì đâu. Chị đã đưa chuyện lên mạng mà.” Cửa phòng bên cạnh bật mở. Tiếng cô Tám từ cầu thang vọng lên, gắt như dao chặt xương: “Ai đó? Nửa đêm đứng trước phòng con gái nhà người ta làm gì?” Lần này tiếng dép lùi lại rất nhanh. Vy vẫn không động đậy cho đến khi tiếng bước chân xa hẳn, rồi mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt đẫm.
Cô Tám gõ cửa ba cái nhẹ hơn. “Nó đi rồi. Con đừng mở cửa vội. Có gì cô đứng đây.” Vy áp trán vào cánh cửa, đáp qua khe gỗ: “Con cảm ơn cô.” Bà ở ngoài thở dài. “Mạng với mẽ. Người ta coi con như cái màn hình chứ đâu coi con là người.” Câu ấy không văn vẻ, không có hashtag, nhưng đâm trúng hơn mọi bình luận dài năm đoạn. Vy lưu file ghi âm, chụp thêm màn hình, gửi cho Lục An. Anh không bảo cô phải mạnh mẽ. Anh chỉ nhắn: “Tốt. Sáng mai báo chủ nhà bằng văn bản, giữ bằng chứng. Đăng cảnh báo ranh giới, không đăng ảnh người đó nếu chưa cần.”
Đêm còn lại, Vy ngủ từng mẩu ngắn, cứ hễ ngoài hành lang có tiếng nước chảy hay ai kéo dép là tỉnh. Sáng hôm sau, cô đăng một thông báo ngắn: “Tôi không tiếp bất kỳ người xem nào tại nơi ở. Việc tìm đến, chụp ảnh, đứng trước cửa phòng riêng không phải kiểm chứng, mà là xâm phạm. Mọi bằng chứng đã được lưu.” Bên dưới vẫn có người mỉa mai cô làm quá, có người hỏi sao không chuyển nhà nếu sợ, như thể chuyển nhà là một nút bấm miễn phí. Nhưng cũng có nhiều người lần đầu nghiêm túc nhắc nhau đừng săn địa chỉ, đừng biến một thử thách sinh tồn thành trò truy đuổi ngoài đời.
Đến gần trưa, Vy tự kéo mình ra khỏi căn phòng. Hạn tiền phòng vẫn là 18:00. Khoản VayVui vẫn treo như một cái móc sau gáy. Hai việc viết caption từ tối qua mới trả lời, một chị bán bánh đồng ý trả một trăm hai mươi nghìn sau khi nhận đủ ba bài đăng, tiệm photocopy muốn cô sửa bio và làm mẫu tờ giới thiệu với giá tám mươi nghìn. Tổng cộng hai trăm nghìn, nghe như một con số biết đi bằng dép lê: chậm, nhỏ, nhưng ít nhất không cắn lại cô bằng phí phạt. Vy làm đến hoa mắt, gửi file, chụp lại tin nhắn xác nhận, rồi nhắn cho chủ nhà rằng chiều nay cô sẽ thanh toán được một phần nhỏ và xin biên nhận rõ ràng.
Tin nhắn đã gửi đi, cô mới nhận ra từ sáng đến giờ mình chưa ăn gì ngoài nửa ly nước lọc. Trong túi không có tiền để mua bữa trưa. Cô đứng dưới nắng trước cổng khu trọ, nhìn hàng quán mở ra như những cái miệng thơm mùi dầu nóng, rồi tự cười mình. Một lifestyle blogger từng phân biệt được ba loại latte theo màu bọt sữa, bây giờ đang tính xem có thể đổi mấy bài caption lấy một bát canh không. Nghĩ thế mà không còn đau như hôm trước. Ít nhất lần này cô không cần giả vờ mình vừa “detox nhẹ”.
Vy đi bộ đến quán cơm bà Sáu vào lúc quán chuẩn bị bán bữa chiều. Bà Sáu đang ngồi nhặt rau muống, thấy cô liền hất cằm về phía chậu chén. “Muốn ăn không?” Vy đáp rất nhanh: “Muốn. Nhưng con làm trước.” Bà Sáu nhìn cô một lượt, từ quầng mắt thâm đến đôi dép được khâu lại bằng chỉ đen, rồi đẩy cái tạp dề cũ qua. “Vậy rửa rau, lau bàn, bưng canh. Cuối ngày còn gì ăn nấy. Đừng có quay mặt khách của tôi.”
Câu cuối làm Vy khựng lại. Cô chưa kịp nói gì, bà đã cắt ngang: “Tôi biết con đang nổi. Nhưng người tới đây ăn cơm không phải ai cũng muốn lên mạng để làm nền cho chuyện trưởng thành của con.” Vy buộc dây tạp dề sau lưng, cổ họng nghẹn một chút. “Con biết rồi.” Nói xong, cô thấy mình chưa biết đủ, nhưng ít nhất đã biết dừng trước khi giơ điện thoại lên.
Bữa cơm cuối ngày ở quán bà Sáu không giống những bức ảnh “đời thường chữa lành” mà Vy từng thích đăng. Nó nóng, ồn, dính mỡ và liên tục thiếu tay. Cô bưng khay canh qua ba bàn, lau vội vết nước mắm đổ, ghi nhầm một phần trứng kho thành cá kho rồi phải xin lỗi chú xe ôm bằng nụ cười méo xệch. Bà Sáu không khen, chỉ chỉ tay: “Muỗng ở kia. Nước đá hết thì đập thêm. Đừng đứng giữa lối, người đói không có kiên nhẫn đâu.” Vy bị mắng đến lần thứ ba thì bật cười. Lạ là tiếng cười lần này không phải để chữa ngượng trước camera. Nó chỉ là tiếng của một người đang mệt thật trong một công việc thật.
Khách đến cuối ngày phần lớn là người không muốn về phòng với bụng rỗng: sinh viên mặc áo đồng phục phai màu, chị công nhân ghé ăn nhanh trước ca tối, một anh giao hàng ngồi vừa ăn vừa nhìn điện thoại báo đơn. Câu chuyện trên bàn không ai gọi là drama, nhưng câu nào cũng có vị nợ. “Tháng này trễ phòng một bữa chắc bị nhắc nữa.” “Cái app kia cho vay nhanh thật, nhưng phí kỳ quá.” “Bạn em vay hai triệu, giờ cứ bị gọi cả lớp.” Vy nghe mà tay đang lau bàn chậm lại. Những câu ấy không cần hiệu ứng âm thanh. Chúng là phần đời thật phía dưới những quảng cáo “tự thưởng cho bản thân” mà cô từng đọc trôi chảy như đọc thơ.
Bà Sáu đặt trước mặt Vy một tô cơm cuối ngày khi quán vãn khách. Cơm hơi khô, cá kho còn đúng một khúc nhỏ, rau muống xào bị mềm quá lửa. “Ăn đi,” bà nói. “Tiền công hôm nay là bữa này. Mai muốn làm tiếp thì tới sớm.” Vy cầm đũa, tự nhiên nhớ những bữa brunch từng khiến cô chỉnh ảnh mười lăm phút chỉ để che cái đĩa bị lệch. Tô cơm này không có gì để khoe, nhưng nó không làm cô nợ thêm ai ngoài mồ hôi của chính mình. Cô ăn chậm, thấy cổ họng đau vì đói và vì một kiểu nhẹ nhõm rất nhỏ.
Điện thoại báo tin nhắn. Chị bán bánh đã chuyển một trăm hai mươi nghìn trực tiếp vào tài khoản chủ nhà theo thông tin Vy gửi, kèm ảnh giao dịch. Tiệm photocopy hẹn tối thanh toán nốt sau khi in thử mẫu. Vy nhìn con số, biết nó còn quá ít so với tiền phòng, càng không chạm được tới khoản VayVui trước 23:59. Nhưng ít nhất hôm nay cô có biên nhận đầu tiên của lao động thật. Cô gửi ảnh cho chủ nhà, xin xác nhận phần tiền đã nhận. Chưa có hồi âm. Dạ dày vừa ấm lên lại co nhẹ.
Đúng lúc đó, ở bàn sát cửa, một cô gái trẻ nãy giờ cúi gằm mặt bỗng bật khóc. Không phải kiểu khóc đẹp trong phim, mà là kiểu cố nuốt xuống đến khi không nuốt nổi nữa. Điện thoại của cô gái sáng màn hình liên tục, mỗi cuộc gọi đến đều hiện một cái tên app khác nhau. Bà Sáu định bước ra, nhưng Vy đã đứng dậy trước. Theo phản xạ cũ, tay cô chạm vào điện thoại trong túi, nơi camera chỉ cách một cú vuốt. Một câu caption gần như tự hiện lên trong đầu: “Khi thử thách của tôi không còn là của riêng tôi.”
Vy rút tay ra khỏi túi. Cô lấy một ly nước lọc, đặt xuống bàn cô gái, rồi ngồi cách một khoảng vừa đủ để không ép người ta phải biết ơn. “Nếu em cần gọi ai đó an toàn, chị có thể cho mượn điện thoại,” cô nói nhỏ. Cô gái ngẩng lên. Mắt đỏ, môi run, còn rất trẻ, trẻ đến mức nỗi sợ trên mặt làm Vy thấy lòng mình chùng xuống. Cô gái nhìn Vy vài giây như cố nhớ ra đã thấy gương mặt này ở đâu, rồi điện thoại lại rung. Lần này, trên màn hình hiện thông báo quá hạn trước 23:59. Cô gái úp mặt vào hai tay, giọng vỡ ra giữa mùi cơm cuối ngày: “Chị ơi, nếu em lỡ vay rồi thì có còn kịp không?”
