Chương 10 - Chương 10: Chủ Nhà Không Chờ Trend
Vy không gọi lại cho chủ nhà ngay. Cô đứng trong tiệm Giặt Ủi Hoa Cúc, một tay cầm hộp cơm cá kho còn nóng, một tay cầm điện thoại đang sáng màn hình, cảm giác như vừa được đời đưa cho một miếng cơm rồi tiện tay dúi luôn hóa đơn vào cổ áo. Chị Hạnh đang ghi phiếu cho khách mới, cô bé phụ tiệm vẫn nhìn cô bằng vẻ hân hoan vì bài đăng thật sự kéo được người tới. Niềm vui ấy rất nhỏ, nhưng thật. Và chính vì thật nên Vy càng thấy cuộc gọi nhỡ kia giống một tiếng gõ cửa không thể giả vờ không nghe.
Cô xin chị Hạnh cho đứng nhờ ở góc cửa, nơi tiếng máy giặt bớt át giọng người. Trước khi bấm gọi lại, Vy mở hộp cơm ra nhìn một chút. Cơm trắng, cá kho, miếng dưa leo mỏng và ít rau luộc. Không đẹp để chụp, nhưng là bữa ăn đầu tiên cô đổi được bằng kỹ năng của mình trong ngày thứ hai của thử thách. Cô đóng nắp lại. Nếu ăn trước rồi gọi, có khi cô sẽ nghẹn; nếu gọi trước rồi ăn, có khi cơm sẽ nguội.
Chủ nhà Nam Phúc bắt máy sau hai hồi chuông. Giọng ông không lớn, nhưng có thứ mệt mỏi của người đã phải nhắc nhiều lần và không muốn nghe thêm một câu hứa đẹp. “Vy hả? Cô gọi cô từ trưa tới giờ.” Vy nhìn dòng người ngoài chợ, cố giữ giọng bình tĩnh. “Dạ, con xin lỗi chú. Con đang làm việc, điện thoại để im lặng.” Bên kia im hai giây, rồi ông hỏi thẳng: “Tiền phòng tháng trước với tháng này, chiều mai cô chuyển được chưa?” Không có vòng vo, không có hỏi thăm, không có khoảng đệm để cô chuẩn bị nét mặt. Chủ nhà đúng là không chờ trend.
Vy nuốt khan. “Chú cho con thêm ít ngày được không? Con đang tìm cách xử lý. Con có nhận việc rồi, không phải con trốn.” Câu ấy vừa ra khỏi miệng, cô nghe chính mình giống những dòng tin nhắn từng để mốc trong điện thoại. Trước đây cô ghét bị người khác thúc nợ vì thấy mình bị dồn ép. Bây giờ, khi đứng ở phía người nợ, cô mới hiểu một lời xin thêm thời gian nếu không kèm phương án cụ thể thì chỉ là cách chuyển sự khó chịu sang người khác giữ hộ.
Ông Phúc thở ra. “Cô thiếu hai tháng rồi. Cô biết tiền điện nước, phí rác, bảo trì máy bơm, đủ thứ không? Tôi không phải ngân hàng. Mà ngân hàng còn tính lãi.” Chữ “lãi” đập vào đầu Vy như tiếng nắp thùng bột giặt đóng mạnh. Trong túi cô, ứng dụng VayVui vẫn nằm đó, khoản 4.119.000 đồng như một con số biết thở. Cô nhìn lên kệ áo đã phân loại trong tiệm, những tấm thẻ giấy ghi trắng, màu, đồ gấp, đồ treo. Giá mà nợ cũng có thể được phân loại sạch sẽ như vậy: khoản do sĩ diện, khoản do ngu, khoản do sợ, khoản do thật sự không còn lựa chọn.
“Con không xin chú xóa nợ,” Vy nói chậm hơn, vì nếu nhanh quá giọng cô sẽ run. “Con chỉ xin một hạn cụ thể để con không nói mơ hồ nữa. Tối nay con sẽ đăng bảng kế hoạch kiếm tiền và trả nợ một phần. Con có thể đưa chú xem những việc con đang làm.” Bên kia bật cười khô. “Tôi không dùng Facebook nhiều. Trend của cô không trả tiền phòng cho tôi.” Vy cắn môi. Câu đó đáng đau vì đúng. Những ngày trước, cô từng tin một bài đăng nhiều tương tác có thể làm mọi thứ dịu đi. Nhưng tiền thuê nhà không biết đọc bình luận ủng hộ. Nó chỉ biết tới ngày.
Ông Phúc cho cô hạn đến sáu giờ chiều hôm sau để trả ít nhất một phần tiền phòng và ký giấy cam kết phần còn lại. Nếu không, ông sẽ đổi mã khóa cổng phụ và báo phòng cho người khác xem vào cuối tuần. Không chửi bới, chỉ là một thông báo gọn gàng đến lạnh. Vy đứng yên, nghe tiếng máy giặt quay sau lưng đều đều như đồng hồ đếm ngược. Cô muốn phản đối rằng làm vậy quá gấp, rằng cô không có ví, không có thẻ, giấy tờ còn chưa tìm lại, rằng cô đang cố. Nhưng cố gắng không phải đơn vị thanh toán, và cô ghét sự thật này đến mức muốn cười.
“Dạ,” cô đáp. “Con hiểu. Chiều mai con gặp chú để nói rõ.” Ông Phúc hạ giọng, như nhớ ra mình cũng không muốn đẩy một cô gái trẻ ra đường ngay lập tức. “Tôi nói thật, tôi cho cô ở thêm vì thấy cô một mình. Nhưng tôi không thể cứ đợi. Cô coi cách nào xoay đi. Dưới cầu thang có tờ rơi bên app vay nhanh đó, mấy đứa thuê phòng dùng rồi. Cô cần thì hỏi cô Tám giữ xe, người ta có mã giới thiệu.” Vy tưởng mình nghe nhầm lần thứ hai trong ngày. Lần đầu là mười lăm nghìn. Lần này là chủ nhà bình thản chỉ cô về phía cái hố cô đang cố bò ra.
Cô siết điện thoại. “Chú có biết app đó phí phạt rất cao không?” Ông Phúc im một nhịp. “Cô vay ít, trả đúng hạn thì có sao đâu. Người ta làm ăn hợp pháp mà. Với lại tiền phòng cũng đâu thể chờ cô điều tra.” Câu cuối không ác, nhưng sắc. Vy không nói thêm. Cô cảm ơn rồi cúp máy, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Hộp cơm trong tay đã bớt nóng. Chị Hạnh nhìn qua, vẻ muốn hỏi nhưng biết không nên hỏi trước mặt khách. Cô bé phụ tiệm nói nhỏ: “Chị ăn đi, nguội mất.” Vy gật đầu, nhưng cổ họng còn đầy giọng ông Phúc và chữ “vay nhanh”.
Cô ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh cửa, mở hộp cơm. Miếng cá kho mặn vừa phải, cơm vẫn mềm, nhưng mỗi thìa đưa lên đều phải đi qua một hàng chữ vô hình: sáu giờ chiều mai. Người ngoài nhìn vào có thể thấy một cô gái vừa kiếm được bữa ăn bằng một bài viết. Chỉ Vy biết bữa ăn ấy đang đứng cạnh một khoản tiền thuê hai tháng và một ứng dụng nợ tăng phí sau 23:59. Cô chụp lại hộp cơm, định đăng một dòng cảm ơn chị Hạnh, rồi dừng tay. Không phải mọi thứ thật đều cần đăng ngay. Có những thứ cần ăn trước khi biến thành nội dung.
Ăn xong, Vy phụ chị Hạnh dán lại tờ giấy ghi giờ nhận đồ lên cửa kính. Chị Hạnh dúi cho cô một phiếu giặt nhỏ, bảo hôm nào cần giặt áo thì mang qua, không lấy thêm tiền. Vy từ chối một lần cho có phép lịch sự, rồi nhận. Cô hiểu ranh giới mới của mình: không xin cho, nhưng được nhận phần công đã thỏa thuận. Khi rời tiệm, cô quay lại nhìn biển Hoa Cúc phai màu. Một bài viết nhỏ đã kéo được một khách. Nhưng một khách không đủ giữ phòng, và thành phố này có tài nhắc người ta khi nào hy vọng nên thu nhỏ lại cho vừa túi.
Đường về khu trọ dài hơn lúc đi. Không phải vì nắng, mà vì trong đầu Vy cứ tự lập bảng: tiền phòng trước sáu giờ chiều mai, VayVui trước 23:59, ví mất, bảng dịch vụ giấy cho Lục An, và một mục rất quan trọng là đừng phát điên. Cô bật cười một mình ở trạm xe buýt, khiến một bác bán vé số liếc sang. Nếu trước đây cô có danh sách việc cần làm cho một ngày, nó thường là: đăng reel, sửa ảnh, gửi báo giá, trả lời bình luận. Bây giờ danh sách của cô giống một cuộc họp khẩn giữa ví tiền, lòng tự trọng và hệ thần kinh.
Khu trọ Nam Phúc nằm trong con hẻm ẩm, nơi tường bong sơn theo từng mảng như cũng đang nợ ai đó tiền sửa. Vừa bước vào cổng, Vy đã thấy tờ rơi mới dán trên bảng thông báo cạnh chỗ để xe. Giấy trắng, chữ xanh lá tươi đến khó chịu: “Thiếu tiền phòng? VayVui giải ngân trong 15 phút. Không cần gặp mặt. Không cần chứng minh thu nhập phức tạp.” Bên dưới là mã QR và dòng nhỏ hơn: “Nhập mã PHUCNHANH để nhận ưu đãi phí dịch vụ lần đầu.” Vy đứng chết lặng. Chữ “Phúc” trong mã giới thiệu có thể chỉ là trùng hợp. Thành phố này có rất nhiều người tên Phúc, rất nhiều chương trình ưu đãi, rất nhiều cách hợp pháp để một sự trùng hợp trông như một cái bẫy được thiết kế riêng.
Cô lấy điện thoại chụp tờ rơi. Lần này cô chụp rõ ngày giờ trên màn hình, chụp cả vị trí bảng thông báo cạnh cầu thang, chụp thêm một tờ đã cũ hơn bị che một nửa phía dưới. Cô không xé. Xé nó sẽ khiến cô hả giận trong ba giây và mất một mảnh bằng chứng đời thường. Lục An từng nói đừng tiêu sự riêng tư của người khác làm content. Còn chuyện này không phải riêng tư. Nó là một lời mời vay được dán giữa đường lên phòng của những người đang thiếu tiền phòng.
Cô Tám giữ xe ngồi ở góc, quạt nan phành phạch. Thấy Vy nhìn tờ rơi lâu, cô nói tỉnh bơ: “Cần vay thì quét mã đó con. Nhanh lắm. Mấy đứa ở tầng ba quét rồi, có tiền đóng phòng liền.” Vy quay sang. “Chủ nhà cho dán hả cô?” Cô Tám nhún vai. “Bên đó tới xin dán, nói ai giới thiệu có chút phí. Chú Phúc bảo miễn người thuê có cách xoay tiền là được. Chứ chủ nhà cũng kẹt chứ bộ.” Câu nói rơi xuống nhẹ như bụi, nhưng Vy nghe rõ một cánh cửa khác mở ra trong tuyến nợ của mình. Không ép buộc, chỉ là một hệ thống rất lịch sự: người thiếu tiền được chỉ tới app, người chỉ đường có hoa hồng, người thu tiền đúng hạn, còn phí phạt thuộc về tương lai của kẻ vay.
Vy lên cầu thang, mỗi bậc như có một con số bám vào dép. Đường chỉ Lục An khâu vẫn chắc, thô và xấu, nhưng không bung. Cô bỗng thấy biết ơn cái sự xấu xí bền bỉ đó. Về tới cửa phòng, cô đặt hộp cơm đã ăn hết lên bàn, mở sổ nợ ra một trang mới. Phía trên, cô viết: “Tiền phòng – hạn 18:00 ngày mai.” Bên dưới, cô ghi: “Tờ rơi VayVui ở cầu thang – mã PHUCNHANH – chụp lúc…” Chữ cô ban đầu run, sau đó thẳng dần. Hoảng loạn có thể khó tránh, nhưng ít nhất cô còn biết ghi lại.
Điện thoại rung. Một tin nhắn từ số lạ hiện lên, nội dung ngắn đến mức lạnh: “Nam Phúc gửi bạn liên kết hỗ trợ thanh toán tiền phòng qua VayVui. Giải ngân nhanh, phí ưu đãi cho khách thuê.” Vy nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu lên đèn, đẹp theo kiểu không chịu trách nhiệm với những người nhìn nó mà rỗng ví. Cô đặt điện thoại xuống cạnh cuốn sổ, không bấm vào link. Nhưng màn hình chưa tắt, ánh xanh của nó vẫn hắt lên dòng nợ mới viết, như thể cái app kia không cần cô đồng ý ngay. Nó chỉ cần kiên nhẫn đứng đúng chỗ người ta yếu nhất.
