Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 47: Người Xin Lỗi Đúng Nghĩa

Chương 47: Người Xin Lỗi Đúng Nghĩa

Câu nói của Đỗ Quang rơi xuống phòng làm việc như một chiếc ghế vừa bị kéo mạnh trên nền gạch. Không ai lập tức lên tiếng. Ngay cả máy ghi âm của trường cũng bỗng trở nên quá ồn, tiếng rè rè nhỏ xíu nhắc rằng lần này, mọi lời nói đều không còn đường lùi.

Cô Linh đứng chết lặng sau bàn. Môi cô hé ra rồi khép lại, ánh mắt tránh khỏi màn hình máy tính đang dừng ở khung hình Nhiên cúi xuống nhặt giấy. Minh nhìn cô, không phải bằng cơn giận muốn đập vỡ thứ gì đó, mà bằng sự mệt mỏi của một người cha cuối cùng cũng thấy cái hố dưới chân con mình sâu hơn mình tưởng. Nếu cô Linh đã xem clip từ hôm đó, những ngày Nhiên cúi đầu chịu tiếng làm loạn lớp không còn là sai sót. Đó là một lựa chọn.

Thầy hiệu phó phản ứng trước, giọng ông gấp đến mức mất đi vẻ hành chính quen thuộc. “Em Quang, em bình tĩnh. Đây là buổi làm việc của phụ huynh, em không nên phát biểu khi chưa có người giám hộ.” Đỗ Quang nắm chặt quai cặp. Cậu vẫn đứng ngoài cửa, một nửa người trong ánh đèn, một nửa còn ở hành lang tối. “Em biết. Em đã gọi cho mẹ em rồi, mẹ em đang tới. Nhưng em không nói lung tung. Hôm đó em gửi clip cho cô Linh vì cô bảo ai có video thì gửi để cô nắm tình hình. Cô đã trả lời em.”

Mai Phương lập tức ngẩng lên. “Em còn giữ tin nhắn không?” Đỗ Quang gật đầu, bàn tay run khi mở điện thoại. Bà Vân cười lạnh. “Một đứa trẻ giữ tin nhắn thì cũng chưa chứng minh được gì. Trẻ con bây giờ biết sửa ảnh, sửa đoạn chat không khó.” Minh nhìn bà, đáp chậm: “Vậy càng phải niêm phong, trích xuất, ghi vào biên bản. Chị cứ yên tâm, chúng ta sẽ không dùng cách cắt một nửa rồi bắt người khác tin.”

Đỗ Quang bước vào sau khi Mai Phương đề nghị văn thư ghi nhận thời điểm cậu xuất hiện và nội dung cậu tự nguyện cung cấp. Cậu đặt điện thoại xuống bàn, màn hình mở đoạn chat với cô Linh. Dòng tin nhắn hiện lên rất rõ: “Em gửi clip đầy đủ cho cô nhé, đừng phát tán thêm, cô sẽ xử lý.” Bên dưới là tệp video cùng ngày xảy ra vụ việc. Sau đó, cô Linh nhắn: “Cô biết rồi. Chuyện này cô sẽ trao đổi riêng với các bạn, em không cần nói thêm để lớp khỏi rối.”

Căn phòng lại lặng đi. Mẹ Tuấn hít một hơi thật sâu. Phụ huynh áo xám cúi xuống tập hồ sơ cũ, ngón tay miết qua mép giấy như đang cố giữ mình không run. Còn cô Linh thì ngồi xuống ghế, rất chậm, như người vừa bị rút mất cái cột cuối cùng để dựa.

“Cô Linh,” Mai Phương nói, giọng không cao nhưng rõ từng chữ, “cô xác nhận đây là tài khoản nhắn tin của cô chứ?” Cô Linh nhìn thầy hiệu phó. Ông tránh mắt. Trong khoảnh khắc ấy, Minh thấy một điều rất đau: khi người lớn đã quen đẩy trẻ con ra trước để chắn gió, đến lúc gió quay lại, họ cũng bỏ mặc nhau nhanh như vậy. Cô Linh nuốt khan. “Là tài khoản của tôi.”

“Cô đã nhận clip đầy đủ từ ngày hôm đó?” Mai Phương hỏi tiếp. Cô Linh nhắm mắt. “Tôi có nhận.” Thầy hiệu phó lập tức chen vào: “Nhưng nhận không đồng nghĩa đã xem hết. Giáo viên rất nhiều việc, có thể cô Linh chỉ xem qua…” “Tôi đã xem,” cô Linh cắt ngang, giọng nhỏ nhưng đủ nghe. “Tôi đã xem đoạn trước khi ghế đổ.”

Minh thấy tay mình đặt trên mặt bàn. Những đường gân nổi lên trên mu bàn tay, nhưng anh không đập xuống. Anh nghĩ đến Nhiên ngoài xe, ngủ thiếp đi mà vẫn nắm quai cặp. Anh nghĩ đến câu con nói trong nước mắt: con không làm loạn lớp. Anh đã từng muốn một câu trả lời. Bây giờ câu trả lời ngồi trước mặt anh, mang khuôn mặt của một người giáo viên mệt mỏi, sợ trách nhiệm và đã chọn im lặng đúng lúc một đứa trẻ cần người lớn nhất.

Cô Linh nói tiếp, như thể nếu đã rơi thì không còn cách nào khác ngoài rơi cho hết. “Lúc đó tôi nghĩ… nếu làm lớn, cả lớp sẽ rối. Phụ huynh bên Gia Hân cũng gọi cho tôi, nói trẻ con va chạm với nhau, đừng để chuyện nhỏ thành hồ sơ kỷ luật. Tôi định gặp riêng các em rồi nhắc nhở.” “Cô nhắc nhở ai?” Minh hỏi. Câu hỏi rất bình thường, nhưng căn phòng nghe ra phần lưỡi dao của nó. Cô Linh cúi đầu. “Tôi nhắc Nhiên phải kiềm chế. Tôi… tôi đã không gọi Gia Hân lên ngay.”

Bà Vân đặt tay lên vai Gia Hân. “Cô Linh, cô nên nói cho rõ là cô bị áp lực từ nhiều phía. Đừng biến mình thành người chịu hết.” Mai Phương nhìn bà. “Chúng ta đang ghi nhận trách nhiệm từng người, không tìm một người để chịu hết. Nhưng người nào đã biết sự thật mà vẫn để một đứa trẻ bị gọi là làm loạn thì người đó phải nói đúng phần của mình.”

Cô Linh bỗng quay sang Minh. Đôi mắt cô đỏ lên. “Tôi xin lỗi anh. Tôi thật sự xin lỗi gia đình.” Minh không trả lời ngay. Anh đã chờ câu này lâu đến mức khi nó đến, anh nhận ra nó quá nhẹ. Một câu xin lỗi có thể bay qua bàn, chạm vào tai, rồi biến mất. Còn Nhiên đã phải đi qua hành lang, qua ánh mắt bạn bè, qua những tin nhắn nặc danh và những đêm giả vờ ngủ.

“Cô đừng xin lỗi tôi trước,” Minh nói. Giọng anh khàn nhưng vững. “Người cô phải xin lỗi là con tôi. Nhưng không phải bây giờ, không phải bằng cách kéo con bé vào đây để nghe người lớn khóc rồi bắt nó nói không sao. Con tôi đã nói không sao quá nhiều rồi.” Cô Linh sững ra. Minh tiếp tục: “Nếu cô thật sự xin lỗi, cô ghi vào biên bản rằng cô đã nhận và xem clip đầy đủ từ hôm xảy ra vụ việc. Cô ghi rằng việc nhắc nhở Nhiên đơn phương là sai. Cô ký vào yêu cầu nhà trường thu hồi thông báo ám chỉ con tôi làm rối trật tự lớp. Sau đó, khi con tôi sẵn sàng, cô xin lỗi nó bằng một lời không có chữ ‘nếu’, không có chữ ‘nhưng’, không có câu ‘cô cũng khó xử’.”

Mai Phương gật nhẹ, rồi quay sang văn thư. “Đề nghị ghi nguyên văn ý kiến của phụ huynh Trần Minh. Đồng thời bổ sung phần xác nhận của giáo viên chủ nhiệm về việc đã nhận và xem clip đầy đủ từ ngày xảy ra sự việc.” Thầy hiệu phó nhăn mặt. “Từ ngữ này rất nặng. Chúng ta có thể ghi là cô Linh có tiếp nhận một video liên quan và chưa đánh giá đầy đủ…” “Không,” Minh nói. Anh không cao giọng, nhưng lần này không ai chen được vào. “Chúng ta vừa nghe cô ấy nói đã xem đoạn trước khi ghế đổ. Đừng biến sự thật thành sương mù nữa.”

Cô Linh run run cầm bút. Đầu bút chạm giấy rồi dừng lại. “Tôi… tôi xin ghi.” Bà Vân lập tức đứng dậy. “Tôi phản đối. Việc cô Linh có xem clip hay không không chứng minh con tôi chủ mưu gì cả.” Mai Phương đáp: “Không ai kết tội trẻ vị thành niên trong buổi này. Nhưng việc người lớn xử lý sai phải được ghi nhận. Và việc bản clip bị cắt, được phụ huynh nhận rồi lan truyền, cũng phải được làm rõ ở bước sau.”

Gia Hân bỗng nói rất nhỏ: “Mẹ, con muốn xin lỗi.” Bà Vân quay phắt lại. “Con im.” Nhưng lần này Gia Hân không im ngay. Cô bé nhìn xuống bàn, nước mắt rơi từng giọt lên váy đồng phục. “Con không muốn Nhiên vào đây. Nhưng con muốn… con muốn nói là con biết đoạn đó không đủ.” Giọng cô bé vỡ ra ở cuối câu, không thành một lời xin lỗi hoàn chỉnh. Minh nhìn Gia Hân, trong lòng không mềm đi đến mức quên tất cả, nhưng cũng không cứng đến mức đòi một đứa trẻ phải tự thiêu trước mặt người lớn mới được gọi là hối hận.

“Cháu sẽ có cơ hội nói,” Minh nói. “Nhưng phải đúng cách. Không phải để chú tha cho mẹ cháu. Không phải để nhà trường ghi ‘hai bên đã xin lỗi nhau’ rồi đóng hồ sơ. Và không phải khi Nhiên chưa muốn nghe.” Gia Hân khóc lặng. Đỗ Quang đứng cạnh cửa, mặt tái nhưng ánh mắt đã bớt né tránh. Có lẽ lần đầu tiên cậu thấy nói thật không làm thế giới sập xuống ngay lập tức. Nó chỉ làm những người từng dựng thế giới bằng im lặng phải lộ tay chống đỡ.

Biên bản được sửa lại. Từng câu đi qua rất chậm: giáo viên chủ nhiệm xác nhận đã nhận clip đầy đủ; bản clip lan truyền khác với clip gốc; học sinh Nhiên có dấu hiệu bị khiêu khích và bị giữ đồ trước khi phản ứng; nhà trường tạm dừng mọi thông báo quy trách nhiệm một chiều; các bên thống nhất không phát tán thêm hình ảnh học sinh; dữ liệu liên quan phải được bảo toàn để đối chiếu. Minh đọc từng chữ, không bỏ sót dấu phẩy. Anh không cần câu văn đẹp. Anh cần câu văn không làm con anh đau thêm.

Điện thoại Minh sáng lên. Hạnh nhắn: “Con tỉnh một chút, hỏi ba đâu. Em nói ba đang làm nốt việc cần làm. Con lại ngủ rồi.” Minh nhìn dòng chữ ấy, cổ họng nghẹn lại. Anh muốn nhắn rằng anh sắp ra ngay, nhưng mắt anh rơi vào bản biên bản còn thiếu phần cam kết cải chính. Anh gõ: “Nói với con ba ở sau con. Ba về ngay khi ký xong.”

Mai Phương đóng nắp bút, rồi lấy một tờ giấy trắng từ cặp hồ sơ. Cô kẻ nhanh mấy dòng, nét chữ gọn và lạnh. “Bước tiếp theo, chúng ta lập danh sách những người đã nhận, xem, chuyển tiếp hoặc ra quyết định dựa trên clip bị cắt. Không chỉ học sinh. Cả phụ huynh và giáo viên. Ai đã cầm một phần sự thật trong tay thì phải ký tên vào phần mình đã làm.”

Thầy hiệu phó vừa định nói gì đó thì cửa phòng bị gõ hai tiếng. Văn thư mở cửa, sắc mặt lúng túng. “Thầy Lợi đang lên. Thầy nói trước khi có chữ ký của ban giám hiệu, không ai được đưa thêm nội dung vào biên bản.” Bà Vân nhấc túi xách lên, vẻ bình tĩnh quay lại trên mặt như lớp son vừa được dặm thêm. Minh nhìn tờ giấy trắng trước mặt Mai Phương. Trên đầu trang, cô đã viết: Danh sách người phải ký tên. Và lần này, anh biết cuộc họp thật sự mới chỉ bắt đầu.