Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 40: Suýt Rút Đơn

Chương 40: Suýt Rút Đơn

“Muốn chuyển trường” là bốn chữ rất nhẹ, nhẹ đến mức Bảo An nói xong còn tự cắn môi như sợ mình vừa làm sai. Nhưng trong tai Thành, nó nặng như cả cánh cửa lớp 3B vừa đóng sầm lại sau lưng con. Anh cúi xuống, một tay giữ dây cặp, một tay đặt lên vai Bảo An. Vai thằng bé vẫn căng cứng, nhỏ đến mức anh sợ chỉ cần nắm mạnh hơn cũng làm con đau.

“Con nói thật với ba là được,” Thành khàn giọng. “Ba không giận. Ba chỉ muốn biết con đang sợ cái gì.”

Bảo An nhìn xuống mũi giày đồng phục. “Con không muốn ai đổi chỗ vì con nữa. Con cũng không muốn Duy Khôi bị mẹ bạn ấy mắng nếu bạn ấy chơi với con. Nếu con chuyển trường, chắc các bạn sẽ không phải nghe người lớn nói nữa.”

Tô Uyển ngồi xổm xuống trước mặt con, mắt đỏ nhưng không khóc. “Con không cần nghĩ cho các bạn thay người lớn. Con chỉ cần nói con thấy khó chịu ở đâu.”

“Ở lớp,” Bảo An đáp rất nhỏ. “Ở nhóm chat. Ở lúc chuông điện thoại của mẹ reo. Ở lúc con nghe chữ cổ phần.”

Thành nghe từng chữ ấy lún vào trong anh. Anh từng nghĩ mình biết con sợ điều gì: điểm kém, nhà ngoại, bị mắng. Hóa ra nỗi sợ đã len vào cả chuông điện thoại, nhóm chat, cách một người bạn kéo cặp xuống hàng cuối. Một đứa trẻ tám tuổi không kiểm soát được tin đồn, nên nó chỉ còn cách muốn biến mất khỏi nơi có tin đồn.

An Nhiên bước xuống một bậc, chắn vừa đủ để người đi ngang không nhìn thẳng vào mặt Bảo An. “Hôm nay chưa quyết định chuyện chuyển trường,” cô nói. “Khi một người đang đau, việc đầu tiên là đưa người đó ra khỏi chỗ đau, cho nghỉ, rồi mới bàn cách xử lý. Bảo An có quyền nói muốn chuyển trường, còn người lớn không được bắt con tự gánh quyết định ấy ngay bây giờ.”

Bảo An ngẩng lên nhìn cô. Thành nói: “Không ai bắt con quay lại lớp ngay. Hôm nay con về với ba nghỉ. Chuyện trường lớp, ba mẹ và cô An Nhiên sẽ bàn sau. Nhưng ba hứa một điều, dù con học ở đâu, ba cũng không để con phải đứng một mình cạnh cái ghế trống đó.”

Thằng bé gật đầu. Nó không khóc, chỉ dựa trán vào vai Thành một cái rất nhanh rồi lại đứng thẳng. Thành chỉ đỡ cặp cho con, để con tự bước xuống những bậc cuối.

Trước khi họ ra khỏi cổng phụ, Phạm Mai đuổi theo. Cô cầm một tờ giấy ghi nhận sự việc, mép giấy bị giữ chặt đến hơi cong. Phạm Mai đưa giấy cho An Nhiên, giọng nhỏ: “Tôi đã ghi lại việc học sinh có hỏi bạn về chuyện gia đình và việc đổi chỗ trong lớp. Nhà trường sẽ trao đổi với phụ huynh.”

An Nhiên đọc lướt, rồi chỉ vào một dòng. “Ở đây cô ghi ‘hiểu lầm trong quá trình giao tiếp giữa học sinh’. Không đúng. Vừa rồi là học sinh lặp lại tin đồn từ người lớn, có nội dung liên quan trực tiếp đến cha mẹ và vụ việc pháp lý của Bảo An. Cô cần ghi đúng bản chất.”

Phạm Mai thoáng tái mặt. “Nếu ghi như vậy, phụ huynh sẽ phản ứng rất mạnh. Nhà trường cũng sẽ hỏi trách nhiệm của tôi.”

“Vậy càng cần ghi đúng,” An Nhiên đáp. “Một tờ giấy nhẹ đi không làm đứa trẻ đỡ đau hơn. Nó chỉ làm trách nhiệm của người lớn nhẹ đi thôi.”

Thành đứng im, nghe tiếng bút của Phạm Mai cào trên giấy. Mỗi chữ được sửa lại đều như thêm một viên gạch vào bức tường pháp lý mà anh đang cố xây. Nhưng hôm nay anh chỉ thấy lạnh. Bức tường ấy càng cao, anh càng sợ Bảo An bị kẹt lại giữa những ánh mắt tò mò và những người bạn bị cha mẹ kéo ra xa.

Tô Uyển nhìn tờ giấy đã ký, rồi bất ngờ nói: “Tôi sẽ làm việc với nhà trường về chuyện chuyển lớp hoặc chuyển trường cho con.” Nói xong, cô quay sang Thành, giọng run đi. “Anh Thành, hay là… mình cho con yên một thời gian trước đã. Đơn từ, kiện tụng, truyền thông… mọi thứ cứ đẩy lên thì người chịu vẫn là Bảo An.”

Từ “đơn từ” chạm vào Thành rất khẽ, nhưng đủ làm bàn tay anh tê đi. Tô Uyển nhận ra mình vừa nói gì, lập tức né mắt. “Em không nói anh sai. Em chỉ không biết phải làm sao nữa. Nếu anh rút bớt lại, có lẽ ba em sẽ không ép căng như vậy. Em có thể xin ông cho anh gặp con nhiều hơn, chuyển trường cho con, nói với mẹ đừng nhắc chuyện này nữa.”

Những lời ấy không độc ác. Chính vì không độc ác nên nó càng nguy hiểm. Nó giống một con đường cũ: anh lùi một bước, nhà họ Tô hứa bớt quá tay; anh im một lần, họ hứa cho con bình yên; anh tự cắt quyền của mình rồi gọi đó là vì con. Năm năm trước, Thành cũng từng tự nhủ miễn con sống tốt là được. Hôm nay, con vừa nói muốn chuyển trường.

Về đến phòng trọ, Thành đặt Bảo An nằm lên chiếc giường nhỏ đã thay ga sạch từ sáng. Anh nấu lại cháo bí đỏ, khuấy thật chậm để cháo không bén đáy. Hơi nóng bốc lên làm mắt anh cay. Trên bàn ăn, cuốn sổ ghi chứng cứ mở ra ở trang mới. Dòng đầu tiên anh viết: “Ngày… tại lớp 3B, học sinh hỏi về cổ phần, ăn bám tình thương, bạn cùng bàn đổi chỗ.” Viết đến đó, đầu bút dừng lại rất lâu.

Anh lật sang một trang trắng khác. Ở đầu trang, anh vô thức viết ba chữ: “Nếu rút đơn”.

Mực xanh thấm xuống giấy, rõ đến mức không thể giả vờ chỉ là viết nháp. Thành nhìn ba chữ ấy, rồi nhìn sang Bảo An đang ngủ. Gương mặt con vẫn chưa thả lỏng; hai hàng lông mày hơi chau, như trong mơ con cũng đang chờ ai đó hỏi một câu khó trả lời. Nếu anh biến mất khỏi vụ kiện này, nếu bài viết kia không còn lý do bám vào anh nữa, có phải con sẽ đỡ bị hỏi không? Nếu anh quay lại làm người cha cuối tuần ngoan ngoãn, không đòi hỏi, không xuất hiện trong hồ sơ, có phải người lớn sẽ tha cho con không?

Điện thoại rung. Là tin nhắn của An Nhiên: “Anh chụp lại bản ghi nhận của cô Mai gửi tôi.”

Thành nhìn rất lâu. Rồi anh gõ: “Luật sư Nguyễn, nếu tôi muốn rút đơn thì thủ tục thế nào?”

Ngón tay anh đặt trên nút gửi. Trong bếp, nồi cháo sôi trào, bọt trắng rơi xuống bếp gas phát ra tiếng xèo nhỏ. Thành vội đứng dậy tắt lửa. Khi quay lại, màn hình đã tối, câu hỏi vẫn nằm trong khung soạn thảo. Anh thở ra một hơi, vừa nhẹ nhõm vừa hèn nhát. Nhưng đến tối, sau khi Bảo An uống thuốc và ngủ sâu hơn, anh vẫn cầm điện thoại ra ngoài hành lang.

Thành gửi tin nhắn.

Chưa đầy một phút sau, An Nhiên gọi lại. Cô chỉ nói: “Anh xuống dưới. Tôi đang ở đầu hẻm.”

Khi Thành đi xuống, chiếc xe của An Nhiên đã đỗ cạnh cột điện, đèn xe tắt. Trên ghế phụ còn đặt túi hồ sơ màu nâu. Thành đứng bên ngoài xe, bỗng thấy mình giống một học sinh bị gọi lên vì làm sai bài.

An Nhiên mở cửa bước xuống. “Anh hỏi thủ tục lúc con vừa nói muốn chuyển trường, sau khi mẹ con đề nghị anh lùi lại, sau khi trường cố ghi nhẹ sự việc thành hiểu lầm. Anh nghĩ tôi không biết anh đang định làm gì à?”

Thành cúi mắt. “Tôi không chịu được cảnh nó bị cô lập vì tôi. Tôi kiện, họ đánh vào nó. Tôi càng cứng, con càng đau. Nếu tôi dừng lại, ít nhất Bảo An có thể chuyển trường yên ổn hơn.”

“Yên ổn với điều kiện anh biến mất khỏi tư cách người bảo vệ?” An Nhiên hỏi.

“Không phải biến mất.” Thành nắm chặt điện thoại. “Tôi vẫn là ba nó, vẫn gặp con, nấu cho con ăn, chăm con khi có thể. Tôi chỉ không muốn kéo nó ra trước mắt mọi người nữa. Nó mới tám tuổi. Nó không nên bị hỏi cổ phần là gì, không nên bị bạn tránh xa vì tôi muốn giành quyền chăm sóc.”

An Nhiên im lặng mấy giây. Chính sự im lặng đó làm Thành khó chịu hơn cả bị mắng. Anh tưởng cô sẽ phân tích điều luật. Nhưng khi cô lên tiếng, giọng cô thấp xuống, gần như giận thật.

“Lục Thành, anh nghe kỹ đây. Người làm Bảo An đau không phải là lá đơn của anh. Là những người dùng lá đơn đó để bôi nhọ anh, dùng dư luận để ép một đứa trẻ phải xấu hổ vì cha mình. Anh rút đơn, họ không tự nhiên tử tế hơn. Họ chỉ học được rằng cứ đánh vào con anh là anh sẽ lùi.”

Thành ngẩng lên. Câu cuối như một cái tát không chạm vào mặt, nhưng nóng rát đến tận ngực. Anh muốn nói cô không hiểu cảm giác nhìn con đứng cạnh chiếc ghế trống, nhưng chính An Nhiên cũng đã đứng ở đó, đã nhìn thấy, đã giữ anh không nổ tung. Cô không đứng ngoài nỗi đau ấy. Cô chỉ không cho anh dùng nỗi đau ấy làm lý do quay lại con đường cũ.

“Nhưng nếu con không chịu nổi thì sao?” anh hỏi, giọng vỡ đi. “Nếu một ngày nó nói nó ghét tôi vì mọi chuyện bắt đầu từ tôi thì sao?”

Ánh mắt An Nhiên dịu xuống trong một khoảnh khắc, rồi lại cứng lên ngay. “Vậy anh càng phải đứng đúng chỗ. Không phải đứng trước mặt con để che hết sự thật, cũng không phải đứng sau lưng rồi tự biến mình thành người có lỗi. Anh phải đứng bên cạnh con, để con biết người lớn sai thì có cách sửa, bị bắt nạt thì có người bảo vệ, bị cô lập thì không cần tự biến mất.”

Thành nhìn xuống bàn tay mình. Những vết bỏng cũ trên mu bàn tay, có vết đã mờ, có vết vẫn sậm màu. Anh từng quen chịu đau một mình: dầu bắn thì rửa nước lạnh, người khác khinh thì cúi đầu. Nhưng Bảo An không phải một vết thương trên tay anh. Không thể cứ chịu thêm một chút rồi chờ nó tự lành.

An Nhiên bước tới gần hơn. Lần này, cô không giữ khoảng cách lịch sự của luật sư với thân chủ nữa. Giọng cô vẫn thấp, nhưng từng chữ đập thẳng vào anh.

“Anh tưởng rút đơn là hy sinh vì con. Không, Lục Thành. Đó là thói quen cũ của anh khoác áo hy sinh. Năm năm trước anh đã tự nói ‘miễn con sống tốt’ và để người khác quyết định thay cha con anh. Hôm nay con vừa nói nó không sống tốt. Vậy mà anh còn muốn dùng đúng câu đó để lùi tiếp sao?”

Thành cứng người.

An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu mắng anh thẳng mặt: “Anh không được lấy sự nhẫn nhịn của mình làm thêm một cái ghế trống cho Bảo An.”