Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 47: Giá Thầu Phút Chót

Chương 47: Giá Thầu Phút Chót

Cao Tuấn Kha.

Ba chữ ấy nằm trên màn hình như một dấu mộc đóng nhầm vào nơi không nên có dấu mộc. Tôi không lập tức nói gì. Lương Bách thì khác, vai anh ta giật lên rất khẽ, bàn tay đang đặt trên cuốn biên bản vô thức trượt về phía điện thoại. Tôi nhìn thấy động tác đó qua bóng phản chiếu trên mặt kính data room.

“Đừng gọi cho ông ta.” Tôi nói.

Lương Bách cứng người. “Tôi chỉ…”

“Người có tên trong lịch xác nhận dịch vụ không được thông báo trước khi chứng cứ được khóa.” Tôi quay sang nhân viên pháp chế độc lập. “Chụp màn hình trang hiện tại, ghi số trang, vị trí dòng, hash riêng cho PDF và hash cho ảnh chụp pháp lý. Không trích xuất nội dung khỏi máy cô lập. Không gửi tên Cao Tuấn Kha qua kênh nội bộ chưa được đánh dấu xung đột lợi ích.”

Pháp chế gật đầu. Tiếng phím vang lên nhanh hơn, nhưng mỗi thao tác vẫn được đọc thành tiếng để camera ghi lại. Tôi nhìn dòng chữ “người xác nhận dịch vụ phía Vân Lưu” được đóng khung đỏ trên màn hình, cổ tay hơi tê. Cảm giác lạnh từ kho C-4 vẫn còn ẩn dưới da, nhưng một cái tên không phải bản án. Đời trước, họ từng dùng tên tôi trên email 0:17 để kết tội tôi trước khi kiểm tra metadata. Đời này, tôi không được biến mình thành người giống họ.

“Chưa kết luận ông ta nhận tiền.” Tôi nói, vừa nhắc pháp chế, vừa nhắc chính mình. “Chỉ ghi nhận Cao Tuấn Kha xuất hiện trong cột xác nhận dịch vụ của Đông Triều. Vì quy trình, vì lợi ích, hay vì bị mượn tên, phải đối chiếu thêm với procurement, tài khoản thanh toán và quyền phê duyệt hợp đồng phụ.”

Kiều San ở đầu dây bên kia đáp: “Tôi sẽ lập ba lớp đối chiếu. Hợp đồng tư vấn Đông Triều có nằm trong hệ thống mua sắm chính thức không. Tài khoản nhận tiền có liên quan công ty trung gian của Thịnh Đạt không. Thời điểm xác nhận dịch vụ có trùng các lần mã shop R7 biến mất không.”

“Thêm lớp thứ tư.” Tôi nhìn đồng hồ góc màn hình. 23:17. Hạn nộp giá thầu hiệu chỉnh cho Quang Lộ là 23:59. “Đối chiếu với bản giá thầu đang chờ gửi.”

Lương Bách ngẩng phắt đầu. “Bây giờ còn sửa giá thầu?”

“Không sửa vì tức giận.” Tôi mở thư mục Quang Lộ trên máy của mình, không chạm đến bản sao pháp lý đang cô lập. “Sửa vì tài sản chúng ta chuẩn bị mua vừa xuất hiện rủi ro pháp lý có thể làm giá trị chuyển nhượng thay đổi.”

Trong đầu tư, một con số không bao giờ chỉ là một con số. Giá mua Quang Lộ được tạo từ kho bãi, hợp đồng vận chuyển, hệ thống phân tuyến và dữ liệu lịch sử đơn hàng. Nếu một phần dữ liệu đó dính đến seller insight bị khai thác trái phép, nó không còn là tài sản. Nó là khoản nợ chưa được ghi tên.

Tôi mở bản term sheet đã được hội đồng duyệt buổi chiều. Tổng giá trị giao dịch vẫn nằm trong trần đã phê duyệt, nhưng cấu trúc thanh toán còn một vùng có thể điều chỉnh: tỷ lệ trả ngay, khoản giữ lại, earn-out và điều kiện tiên quyết. Mua đứt khiến người bán muốn giấu rủi ro trước ngày ký. Earn-out buộc rủi ro sống tiếp đủ lâu để lộ ra trên báo cáo vận hành.

“Kiều San, gửi cho tôi bảng liên hệ rút gọn. Chỉ dùng dữ kiện đã khóa: mã R7, S-17429, pallet C-4-09, token QL-ROOT-TEMP-07, bảng giá Đông Triều và dòng xác nhận dịch vụ. Không ghi Thịnh Đạt. Không ghi nhận định về Cao.”

“Rõ.”

Điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ Tạ Minh Trì hiện trên màn hình khóa: “Đừng dùng file đó để thắng. Hãy dùng nó để không mua sai.”

Tôi nhìn câu ấy một nhịp, rồi úp điện thoại xuống. Anh không đưa đáp án, chỉ nhắc đúng ranh giới. Tôi vốn cũng định làm vậy, nhưng việc anh nói trúng điểm yếu của vấn đề vẫn khiến tôi khó chịu rất yên tĩnh.

“Lâm tổng giám.” Pháp chế gọi tôi. “Văn phòng chiến lược gửi thêm yêu cầu. Họ nói tất cả bản thầu Quang Lộ phải giữ nguyên cấu trúc đã duyệt, mọi thay đổi phút chót cần Phó tổng Cao xác nhận.”

Lương Bách không giấu nổi vẻ nhẹ nhõm. “Quy trình đúng là như vậy. Nếu cô tự ý sửa, họ có thể nói cô phá thương vụ.”

“Tôi không tự ý sửa giá trị giao dịch.” Tôi kéo file phụ lục điều kiện ra trước mặt họ. “Tôi kích hoạt điều khoản rủi ro tuân thủ. Theo quy chế đầu tư, bất kỳ phát hiện nào có khả năng ảnh hưởng đến quyền sở hữu hoặc khả năng chuyển giao tài sản dữ liệu đều phải được bổ sung vào hồ sơ trước giờ nộp. Người có xung đột lợi ích không có quyền chặn việc ghi nhận rủi ro.”

“Nhưng nếu Quang Lộ thấy chúng ta nghi ngờ dữ liệu của họ, họ có thể chọn Thịnh Đạt.”

“Vậy thì để họ chọn.” Tôi nhìn anh ta. “Một thương vụ thắng bằng cách nhắm mắt trước dữ liệu bẩn không phải chiến thắng. Đó là cách mua một quả bom rồi ký tên mình lên kíp nổ.”

Tôi bắt đầu sửa phụ lục. Phần nguy hiểm nhất của thương trường thường được viết bằng ngôn ngữ rất lịch sự: “khoản thanh toán giữ lại mười tám tháng”, “điều kiện giải ngân theo xác nhận tuân thủ dữ liệu người bán”, “loại trừ tài sản dữ liệu chưa chứng minh được quyền khai thác hợp pháp”, “điều chỉnh giá giảm nếu tỷ lệ khiếu nại đỏ trên tuyến R7 vượt ngưỡng công bố”, “bên bán chịu trách nhiệm bồi hoàn nếu dữ liệu lịch sử dùng trong định giá bị xác định có nguồn gốc không hợp lệ”. Từng dòng nhìn qua đều giống kỹ thuật hợp đồng khô khan. Nhưng khi đặt cạnh bảng giá Đông Triều, chúng trở thành một lớp lưới.

Nếu Thịnh Đạt thật sự dùng dữ liệu rò rỉ để tính giá, họ sẽ muốn mua trọn gói phần mà chúng tôi vừa loại trừ: seller insight, nhãn rủi ro khiếu nại, lịch sử rời sàn, tuyến R7. Nếu họ bỏ qua nó, mô hình định giá của họ mất lợi thế. Nếu họ ôm lấy nó, họ tự nói với Quang Lộ rằng thứ họ coi trọng nhất không phải kho vận, mà là dữ liệu người bán có khả năng không được phép chuyển giao.

23:36, workflow phê duyệt chuyển sang màu vàng. Một dòng trạng thái hiện lên: “Pending strategy confirmation.”

Kiều San chửi rất khẽ ở đầu dây bên kia, lần đầu tiên tôi nghe cô ấy mất vẻ cứng nhắc đến vậy. “Họ khóa đường gửi chính.”

Tôi nhìn dòng trạng thái, không bất ngờ. Cao Tuấn Kha không phải người chỉ biết đứng yên chờ người khác mở cửa. Một khi biết tôi vẫn tiếp tục bảo toàn file Đường Miên, ông ta sẽ chặn mọi con đường chính danh có thể khiến chứng cứ biến thành hành động.

“Không đi đường phê duyệt chính.” Tôi nói. “Gửi phụ lục dưới dạng risk addendum do pháp chế độc lập đồng ký. Bản giá đã duyệt giữ nguyên tổng trần, nhưng điều kiện thanh toán và điều kiện đóng giao dịch được cập nhật theo rủi ro phát sinh. Nếu văn phòng chiến lược muốn phản đối, họ phải phản đối bằng văn bản rằng Vân Lưu biết có rủi ro dữ liệu nhưng vẫn không thông báo cho Quang Lộ.”

Pháp chế nhìn tôi rất lâu. “Cách này hợp quy, nhưng cô sẽ đứng ở giữa. Nếu Quang Lộ mất thiện cảm, cô chịu trách nhiệm. Nếu Thịnh Đạt kiện vì cho rằng Vân Lưu tung rủi ro vào phút chót để làm họ bất lợi, người ký phụ lục là cô.”

“Tôi biết.”

Tôi ký tên vào ô người lập phụ lục. Đầu bút điện tử chạm xuống màn hình, không có tiếng động, nhưng tôi lại nghe như có một mảnh gì đó rơi vào đúng vị trí. Đời trước, họ dùng chữ ký của tôi trên một email giả để đóng cửa mọi lối thoát. Đời này, chữ ký của tôi không xin ai tin mình. Nó chỉ chịu trách nhiệm cho thứ tôi đã kiểm tra.

23:51, hồ sơ được gửi qua kênh pháp chế. 23:55, Quang Lộ xác nhận đã nhận addendum và yêu cầu hai bên thầu phản hồi vòng làm rõ cuối cùng: có chấp nhận loại trừ tài sản dữ liệu chưa chứng minh được quyền khai thác khỏi giá trị chuyển nhượng hay không. Tôi không nhìn thấy tên Thịnh Đạt trong hệ thống, chỉ thấy một mã bên thầu được ẩn. Nhưng phản hồi của bên đó đến nhanh đến mức gần như đã được soạn sẵn.

Bên thầu B không yêu cầu loại trừ. Họ chấp nhận mua toàn bộ gói tài sản dữ liệu lịch sử, bao gồm mô hình phân tuyến người bán, nhãn khiếu nại và kho lưu trữ seller insight, đồng thời đề nghị tăng giá trả ngay nếu Quang Lộ cam kết chuyển giao đầy đủ trong vòng ba ngày sau ký.

Trong hành lang không ai nói gì. Sự im lặng ấy không phải vì chúng tôi vừa thắng. Nó giống khoảnh khắc người ta nhìn thấy một kẻ tự bước vào vệt mực còn ướt, để lại dấu chân mà hắn không biết mình đang để lại.

Tôi không cười. Một bên thầu bình thường sẽ hỏi vì sao tài sản dữ liệu bị yêu cầu loại trừ, sẽ xin thêm bảo đảm, hoặc ít nhất kéo dài thời gian thẩm định. Chỉ người đã biết trước giá trị của thứ đó mới vội vàng ôm lấy nó trong bóng tối.

23:59, cổng nộp thầu đóng. 00:07, Quang Lộ gửi thông báo ngắn: Vân Lưu được đưa vào vòng đàm phán ưu tiên với điều kiện mở kiểm toán dữ liệu độc lập trước ký. Thịnh Đạt không bị loại, nhưng hồ sơ của họ bị chuyển sang tổ tuân thủ của Quang Lộ để làm rõ phạm vi tài sản dữ liệu yêu cầu nhận chuyển giao.

Lương Bách thở ra một hơi như vừa sống sót. Tôi thì chỉ thấy vai mình nặng thêm. Một chiến thắng có điều kiện không giống tiếng vỗ tay. Nó giống một cánh cửa vừa mở, phía sau là một hành lang dài hơn, tối hơn và có nhiều camera bị tắt hơn.

Điện thoại của pháp chế vang lên trước khi tôi kịp đứng dậy. Anh ta nhìn màn hình, sắc mặt đổi rất nhẹ.

“Lâm tổng giám.” Anh ta nói. “Thịnh Đạt vừa gửi công văn luật sư đến Vân Lưu và Quang Lộ. Họ cáo buộc chúng ta cố ý tung thông tin rủi ro chưa kiểm chứng vào phút chót để thao túng kết quả đấu thầu.”

Tôi nhìn dòng tiêu đề công văn được chuyển tiếp lên màn hình: Khiếu kiện khẩn cấp về hành vi cạnh tranh không công bằng trong thương vụ Quang Lộ.

Ở phần người bị nêu tên đầu tiên, không phải Vân Lưu Commerce.

Là tôi.