Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 46 - Chương 46: Bảng Giá Không Dành Cho Khách Hàng
Chương 46: Bảng Giá Không Dành Cho Khách Hàng
File nén nằm yên trong vùng cách ly của data room như một chiếc hộp còn dính hơi lạnh từ kho C-4. Tôi không mở nó bằng máy của mình, cũng không để Kiều San tải về máy cá nhân. Một tệp chưa mở còn giữ được tư cách vật chứng. Một tệp bị mở sai cách sẽ lập tức biến thành cái cớ để người khác nói rằng chúng tôi đã chỉnh sửa, cấy thêm hoặc tự tạo ra thứ mình cần.
Nhân viên pháp chế độc lập đứng bên cạnh tôi, mắt nhìn dòng trạng thái trên màn hình. “Lâm tổng giám, bộ phận bảo mật khuyến nghị chuyển toàn bộ email này về máy chủ nội bộ để xử lý. Lý do là tệp nén có thể chứa mã độc.”
“Tệp này vừa bị hệ thống nội bộ giữ lại trước khi mã shop bị xóa cứng.” Tôi không rời mắt khỏi checksum vừa được tạo. “Nếu chuyển nó về cùng nơi có quyền quarantine, quyền rút khiếu nại và quyền xóa mã shop, chúng ta tự đưa vật chứng trở lại tay người đã chạm vào nó.”
Anh ta im lặng hai giây, rồi gõ thêm một dòng vào biên bản: mở bản sao pháp lý trên máy cô lập, không kết nối mạng, ghi hình màn hình và lưu hash trước, trong, sau khi giải nén. Tôi nhìn từng thao tác được thực hiện chậm đến sốt ruột, nhưng không thúc. Đời trước, tôi thua không phải vì không có sự thật, mà vì sự thật đi qua quá nhiều bàn tay không được ghi lại. Đời này, tôi không cho bất kỳ ai một khoảng trống để đổi tên nó.
Kiều San ở đầu dây bên kia nói nhỏ: “Bản sao đã khóa. Hash trước giải nén trùng. Tôi mở manifest trước?”
“Mở manifest. Chỉ đọc, không chỉnh.”
Cửa sổ đầu tiên hiện lên là một tệp văn bản ngắn của Đường Miên. Cô ấy không viết dài, cũng không kể lể mình bị đối xử bất công ra sao. Những dòng chữ gọn đến mức làm người đọc khó thở: nếu tôi biến mất khỏi hệ thống, xin kiểm tra file bảng giá; nếu trạng thái hiển thị tự nguyện rời sàn, xin kiểm tra log rút đơn; nếu dữ liệu của Nam Mộc Gia Dụng bị gọi là mẫu ẩn danh, xin nhìn vào mã R7. Ở cuối manifest, cô ấy ghi một câu: “Họ không bán hàng cho khách. Họ bán chúng tôi.”
Tôi đặt tay lên cạnh bàn. Đốt ngón tay lạnh buốt. Trong thương mại điện tử, người bán nhỏ thường nghĩ thứ nguy hiểm nhất là phí nền tảng tăng, lưu lượng giảm hoặc một đợt hoàn hàng bất thường. Nhưng nếu dữ liệu vận hành của họ bị đem ra định giá, mọi nỗ lực tích lũy nhiều năm sẽ thành bảng chỉ dẫn cho đối thủ: bán mặt hàng nào, vào mùa nào, nhắm khách nào, giảm giá đến đâu thì chịu được, tuyến kho nào rẻ nhất, điểm yếu khiếu nại nằm ở đâu.
Kiều San mở tệp tiếp theo theo đúng thứ tự manifest: Seller_Route_Pricing_NotForCustomer.xlsx. Tên file bằng tiếng Anh vụng về, nhưng nội dung bên trong thì không hề vụng. Trang đầu là bảng phân tầng dịch vụ của Đông Triều Data Advisory. Cột đầu tiên ghi “gói tư vấn tăng trưởng”, cột thứ hai ghi “phạm vi dữ liệu”, cột thứ ba ghi “tần suất cập nhật”, cột cuối là giá theo tháng. Nếu chỉ nhìn lướt, nó giống một tài liệu bán dịch vụ phân tích thị trường. Nhưng dòng thứ ba đã bóc sạch lớp ngụy trang: “Gói S2 – shop ID, SKU trọng điểm, chân dung khách lặp, biên độ hạ giá, tuyến kho ưu tiên.” Dòng thứ năm còn rõ hơn: “Gói S3 – dữ liệu khiếu nại đỏ, điểm nghẽn hoàn tiền, khả năng rời sàn, mức chịu phí vận chuyển tối đa.”
Pháp chế nhíu mày. “Có thể họ nói đây là dữ liệu đã ẩn danh.”
“Ẩn danh không giữ shop ID.” Tôi chỉ vào ô bên dưới. “Cũng không giữ tuyến R7, mã khiếu nại V-complaint-23 và lịch sử hoàn tiền theo từng tuần. Đây không phải báo cáo thị trường. Đây là bản đồ tháo một người bán ra thành linh kiện.”
Không ai trong hành lang nói gì. Tiếng bút của Lương Bách ngừng lại rất khẽ. Anh ta vẫn đứng đó vì biên bản kho C-4 chưa đóng, mặt trắng hơn lúc bị tôi buộc ký xác nhận tem pallet. Tôi không cần anh ta hiểu hết bảng giá này. Tôi chỉ cần anh ta hiểu một điều: mã trên pallet không phải thứ vô nghĩa rơi nhầm vào kho lạnh.
Tôi yêu cầu Kiều San mở sheet thứ hai. Tên sheet là “Sample_R7”. Ở ô A2, mã S-17429 hiện lên cạnh tên Nam Mộc Gia Dụng. Các dòng bên dưới liệt kê ba mươi ngày bán chạy nhất, nhóm khách thường mua đồ gia dụng nhỏ, tỷ lệ trả hàng sau livestream, mức giảm giá khiến đơn tăng mạnh, và một cột được tô xám: “rủi ro khiếu nại – đỏ.” Đường Miên từng tố cáo Vân Lưu khai thác dữ liệu trái phép. Trong bảng giá này, chính khiếu nại của cô lại trở thành một nhãn rủi ro để bán thêm cho người mua dữ liệu.
Trong kho lạnh, tôi đã thấy một pallet chặn lối thoát. Lúc ấy, tôi nghĩ có người muốn giữ chúng tôi ở lại. Bây giờ, tôi hiểu pallet đó còn là một dấu nối: từ dữ liệu tuyến, sang vật chứng kho vận, rồi đến lệnh xóa người bán khỏi hệ thống. Người đứng sau không chỉ muốn tôi im lặng. Họ muốn chứng minh rằng S-17429 chưa từng tồn tại đủ rõ để được bảo vệ.
Một cửa sổ thông báo hiện lên trên máy của pháp chế: yêu cầu nội bộ từ văn phòng chiến lược, đề nghị dừng mở dữ liệu người bán ngoài phạm vi thẩm định Quang Lộ và chuyển hồ sơ cho tổ phản ứng khẩn cấp của Vân Lưu.
Lương Bách liếc thấy dòng chữ, lập tức như tìm được đường thoát. “Lâm tổng giám, nếu văn phòng chiến lược đã yêu cầu, hay là chúng ta chờ chỉ đạo? Dù sao dữ liệu người bán rất nhạy cảm, mở tiếp có thể gây thêm rủi ro cho công ty.”
Tôi nhìn anh ta. “Rủi ro cho công ty là dữ liệu người bán bị đem bán theo gói S2, S3. Không phải việc chúng ta đọc nó trong máy cô lập có ghi hình.”
“Nhưng cấp trên…”
“Cấp trên nào?” Tôi ngắt lời, giọng không cao nhưng đủ để anh ta ngậm miệng. “Token tạm thuộc hồ sơ văn phòng chiến lược vừa bị ghi nhận trong sự cố tắt camera, truy bảng phân tuyến và xóa mã shop. Yêu cầu dừng mở từ cùng tuyến quyền hạn đó không thể là căn cứ độc lập để dừng bảo toàn chứng cứ.”
Nhân viên pháp chế nhìn tôi một lúc, rồi quay sang máy của mình. “Tôi ghi nhận phản đối của văn phòng chiến lược, đồng thời ghi nhận lý do tiếp tục mở bản sao pháp lý do có xung đột lợi ích trực tiếp.”
Câu ấy làm không khí trong hành lang đổi khác. Không phải vì nó đủ đánh bại ai, mà vì lần đầu tiên sau kho C-4, một dòng chữ chính thức ghi rõ: xung đột lợi ích. Đời trước, bọn họ luôn dùng “đại cục” để ép tôi im lặng. Đời này, tôi muốn mọi “đại cục” đều phải ghi tên người hưởng lợi.
Tệp thứ ba là một bảng đối soát thanh toán. Nó không nằm trong sheet chính, mà được Đường Miên lưu dưới dạng ảnh chụp từ một màn hình khác, có lẽ vì cô không tải được bản gốc. Chất lượng ảnh không cao, góc dưới còn bị bóng tay che mất một phần, nhưng các cột quan trọng vẫn đọc được: “đơn vị tư vấn”, “gói dữ liệu”, “khách hàng nhận báo cáo”, “kỳ thanh toán”, “ghi chú đối soát”. Ở dòng tháng trước, Đông Triều nhận phí cho gói “R7 seller insight”, khách hàng nhận báo cáo được mã hóa là TĐ-07. Tôi không nói ngay đó là Thịnh Đạt. Hai chữ cái không đủ làm chứng cứ. Nhưng khi cột ghi chú nhắc đến “điều chỉnh theo lịch chốt giá Quang Lộ”, cổ họng tôi vẫn khô lại.
Thịnh Đạt đang muốn thắng thương vụ. Đông Triều là công ty vỏ bọc từng xuất hiện trong ghi âm bữa tối của Minh Trì. Dữ liệu người bán bị bán theo tuyến kho, còn giá thầu Quang Lộ vừa bị dò chỉ số. Những mảnh này chưa tạo thành bản án, nhưng đã đủ thành một đường đi của tiền và dữ liệu.
“Kiều San, lập bảng quan hệ.” Tôi nói. “Một cột là dữ liệu trong file Đường Miên, một cột là log token QL-ROOT-TEMP-07, một cột là vật chứng pallet C-4-09, một cột là điều khoản chống chuyển tài sản trong bản thầu. Không kết luận. Chỉ nối bằng timestamp, mã shop và mã tuyến.”
“Đã rõ.” Cô dừng một chút. “Kỳ Hành vừa gửi danh sách khiếu nại nặc danh qua kênh pháp chế. S-17429 không đứng một mình. Còn sáu mã khác cùng tuyến R7, đều từng bị gắn nhãn rủi ro rồi biến khỏi bảng hiển thị người bán hoạt động.”
Tôi nhắm mắt một nhịp rất ngắn. Một người bán biến mất có thể bị gọi là tranh chấp cá nhân. Bảy người bán cùng tuyến bị gắn nhãn, bán dữ liệu rồi biến mất, đó là mô hình.
“Khóa danh sách đó riêng.” Tôi nói. “Chưa nhập vào hồ sơ Vân Lưu cho đến khi có đối chiếu độc lập. Minh Trì gửi được gì thì nhận bằng chứng ấy, không nhận diễn giải.”
Ở đầu dây bên kia, Kiều San đáp “được” rất khẽ. Cô hiểu tôi đang giữ ranh giới. Tạ Minh Trì có thể là đồng minh, nhưng chứng cứ của Kỳ Hành không được biến thành chiếc nạng cho tôi chống đỡ. Tôi không cần ai cứu mình khỏi sự thật. Tôi cần sự thật tự đứng được dù người đưa nó đến là ai.
Tệp cuối cùng mang tên Advisory_Fee_Schedule_Q4.pdf. Trước khi mở, pháp chế tạo thêm một hash riêng cho bản PDF. Tôi nhìn thanh tiến trình chậm rãi trượt qua, tim đập đều đến mức gần như lạnh. Nếu bảng giá là cách dữ liệu bị bán, lịch phí tư vấn sẽ cho biết ai được trả tiền để nó xảy ra.
Trang đầu chỉ có logo Đông Triều và vài dòng mô tả dịch vụ. Trang thứ hai là bảng thanh toán. Những dòng đầu dùng mã, viết tắt, tài khoản trung chuyển và số hợp đồng phụ. Tôi đọc từ trên xuống, không bỏ qua một ô nào. Đến dòng thứ bảy, ngón tay Kiều San khựng lại trên màn hình chia sẻ.
Cột “người xác nhận dịch vụ phía Vân Lưu” không ghi mã ẩn. Nó ghi đầy đủ ba chữ.
Cao Tuấn Kha.
